Trang Giấy Trống - Chương 26.1: Tiệc Gia Đình (1)
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:07
Trang Tại có thể từ lời nói của anh ta bây giờ cảm nhận được niềm vui mà Lê Dương đã từng có.
Cũng hiểu được tại sao Vân Gia có thể trèo lên đầu anh ta vênh mặt hất hàm sai khiến mà anh ta vẫn vui vẻ, một bộ dạng cam chịu.
Việc làm cho cô em gái mở miệng nói chuyện không chỉ là một chuyện vui c.h.ế.t đi được, mà có lẽ cũng làm cho anh ta vô cùng có cảm giác thành tựu.
Đừng nhìn Lê Dương có vẻ rất tự phụ, ai cũng không để vào mắt nhưng anh ta thực ra vô cùng khao khát được người khác khẳng định. Từ nhỏ đến lớn, trên con đường trưởng thành có lẽ vì điều kiện của bản thân thực sự không tốt nên Lê Dương cũng đích xác thiếu đi sự khích lệ.
Người như vậy giống như loại ch.ó lớn đầu óc không quá linh hoạt, một thân sức trâu, hung hăng ngang ngược, nhìn có vẻ hệ số nguy hiểm rất cao nhưng thực ra chỉ cần vuốt ve hay cho một khúc xương là lại ngoan ngoãn nghe lời.
Lê Dương nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Trang Tại cao giọng hỏi:
"Cậu đang cười cái gì?"
Anh không thể nào nói: Nghĩ đến anh rất giống một con ch.ó ngốc lớn, hình tượng chính xác đến có chút buồn cười nên nhất thời không nhịn được.
Trang Tại rất nhanh khôi phục lại vẻ mặt vô cảm, một hơi uống hết rượu còn lại trong ly, giọng nói bình thản:
"Không có gì. Khuya rồi, ngày mai tôi còn có công việc nên về trước đây, các anh cứ tiếp tục chơi, nhớ ghi vào sổ của tôi là được."
Ngoẹo cổ nhìn theo Trang Tại ra khỏi quán bar, vẻ mặt nghi ngờ của Lê Dương vẫn chưa biến mất. Anh ta cảm thấy nụ cười vừa rồi của Trang Tại có chút kỳ lạ.
Lê Dương lẩm bẩm:
"Tôi nói về em gái tôi, nó tại sao lại đột nhiên muốn cười? Còn có vẻ rất thú vị, làm cái gì vậy, mẹ nó thằng nhóc này không phải là có ý đồ gì với em gái tôi chứ?"
--
Ngày hôm đó ở trước tòa nhà mỹ thuật hẹn ăn cơm không thành, sau đó Vân Gia lại nhận được hai cuộc điện thoại hẹn ăn cơm gặp mặt của Tư Hàng nhưng Vân Gia đều từ chối.
Một lần nói mình bận công việc không thể phân thân.
Một lần nói trong khoa có giáo viên liên hoan, cô vừa mới đến càng không tiện vắng mặt.
Lý do đều chính đáng, thậm chí không thể phát hiện ra sự cố tình.
Tư Hàng ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Anh ta rất hiểu, đối với người không muốn gặp mặt thì lúc nào cũng có thể là bận.
Bây giờ Vân Gia không thiếu các loại lý do để từ chối anh ta.
Lĩnh ngộ được ý lảng tránh của cô, lần thứ ba Tư Hàng gọi điện đến là mang theo một chút xin lỗi cùng một chút đã thành công mà thông báo cho Vân Gia:
"Chúng ta có lẽ không tránh được việc ngồi cùng bàn ăn cơm đâu."
Cuộc gặp do người lớn quyết định. Họ muốn tổ chức một bữa tiệc gia đình, địa điểm ở nhà của Vân Gia - chính là căn nhà lớn có hồ chứa nước ở Long Xuyên.
Vì biết được Vân Gia bây giờ vẫn còn ở khách sạn, Vân Tùng Lâm đã gọi điện đến cố tình giả vờ nghiêm khắc hỏi cô:
"Sao có nhà mà không về?".
Vân Gia tìm cớ nói,
"Ba và mẹ lại không ở đây, nhà và khách sạn cũng không có gì khác nhau cả."
Bữa tiệc gia đình này vì thế mà ra đời.
Bề ngoài trông có vẻ là như vậy.
Căn nhà đó tuy đã nhiều năm không có ai ở nhưng phần lớn người hầu đều tương đối cố định. Việc dọn dẹp, lau chùi, sửa chữa thông thường không thiếu thứ gì, vẫn luôn duy trì trạng thái sẵn sàng chào đón chủ nhân về nhà bất cứ lúc nào.
Vân Gia theo Lê Yên cùng trở về để chuẩn bị cho bữa tiệc gia đình cuối tuần. Vào cửa không lâu đã sinh ra cảm khái cảnh còn người mất, mùi hương khuếch tán mà cô yêu thích thời thiếu nữ bây giờ ngửi có chút nồng nặc.
Cô quay đầu lại nói với quản gia,
"Đổi mùi hương này đi, không thích lắm."
Lê Yên đã đặt rất nhiều hoa tươi, ý định trang trí lại căn nhà cũ thành một bộ dạng mới.
Công ty hoa nghệ thuật đã cử mười mấy người đến. Những người công nhân mặc quần áo lao động màu xanh ra ra vào vào, thỉnh thoảng lại đến hỏi một chỗ nào đó đèn đóm có thể chạm vào không? Hoặc là một số bình hoa, vật trang trí có thể di chuyển không? Chỉ cần có một chút hư hỏng không chỉ là bị trừ lương mà họ cũng không dám tự tiện ra tay.
Vân Gia như đang thu dọn bát đĩa sau bữa ăn, xếp một bộ chén pháp lang lên chiếc bàn trống, đáy chén "keng" một tiếng làm người bên cạnh giật mình.
"Hàng giả. Đây là tôi tự làm."
Cô lại chỉ vào những thứ còn lại, bảo người hầu cất vào phòng chứa đồ.
Lê Yên nhìn bộ chén pháp lang đó có mà bộc phát nói:
"Hồi con học cấp hai, không biết thích những thứ màu sắc rực rỡ này đến mức nào lại tự mình làm, lại mua. Tư Hàng đi cùng con đến trấn gốm sứ chơi, gửi ảnh cho chúng ta xem thấy con mặt mày xám xịt trông rất giống một người thợ nung gốm. Bây giờ lại không thấy con có những hứng thú này nữa."
Bất cứ thứ gì có được nhiều đều sẽ từ từ trở nên vô cảm.
Vân Gia cầm chén, bây giờ vẫn cảm thấy những thứ này rất đẹp chỉ là không có ham muốn chiếm hữu.
Rất nhiều thứ đều rất tốt, rất đẹp nhưng cô đều không có ham muốn chiếm hữu. Theo tính cách trước đây của cô, căn bản không có khả năng mở một cái Vintage Store gì cả. Cô chắc chắn sẽ chỉ xây một viện bảo tàng cá nhân, sở hữu những thứ này và để chúng hoàn toàn thuộc về mình.
"Con người luôn thay đổi."
Lời nói buột miệng thốt ra, Vân Gia sững người một chút. Hình như không lâu trước đây Trang Tại cũng đã nói những lời này.
Lúc đó anh có biểu cảm gì?
Không nhớ rõ.
Lúc đó trên sân khấu đang hát bài "Thích" của Trương Huyền, cô không chú ý đến anh.
Hai mẹ con đi đến phòng giải trí.
Chiếc túi đựng gậy đ.á.n.h golf màu hồng mà Vân Gia dùng hồi cấp hai vẫn còn đặt ở đây. Hình như còn là một món quà đặc biệt kỷ niệm một năm của một thương hiệu đồng hồ nước ngoài tặng cho khách hàng VIP. Bộ ba món gồm túi đựng gậy, yên ngựa và hộp đựng đồ du lịch. Thông thường sẽ được khắc tên tiếng Anh hoặc chữ cái viết tắt của tên tiếng Trung. Nhưng Vân Gia không thích, hồi đó cô thích dùng hình đám mây và một dấu cộng để đại diện cho mình.
Chiếc túi màu hồng này theo thẩm mỹ hiện tại mà xem đã có chút trẻ con. Sờ đến logo của riêng mình, cô cong khóe miệng.
Những thứ đã lỗi thời đều giống như những chiếc hộp đựng ký ức.
Lê Yên nhìn dáng vẻ khẽ cười của con gái nhẹ giọng nói:
"Mẹ không tán thành công việc hiện tại của con lắm nhưng ba con nói có lẽ con vẫn còn tình cảm với Long Xuyên."
"Người có ký ức sao có thể không có tình cảm được."
Vân Gia nói.
Như thể chỉ chờ những lời này, Lê Yên quay người lại nhẹ nhàng oán trách hỏi:
"Vậy con và Tư Hàng thì sao? Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thanh mai trúc mã, quen biết nhiều năm như vậy mà nói chia tay là chia tay, một chút tình cảm cũng không có sao?"
Vân Gia thanh minh:
"Chúng con không phải nói chia tay là chia tay, là mọi người đã nói chuyện rõ ràng rồi mới chia tay."
"Nói rõ ràng sao lại chia tay chứ?" Lê Yên thân mật ôm vai con gái dịu dàng dỗ dành: "Gia Gia, trong lòng Tư Hàng con vẫn luôn là quan trọng nhất. Cô bé người Nhật trước đây nó đã giải thích rồi, chỉ là hiểu lầm thôi."
Vân Gia không muốn nhắc lại chuyện cũ làm nũng nói:
"Nhưng mà mẹ ơi, con cũng không muốn làm người được lựa chọn sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng."
Sự lựa chọn đó căn bản không phải là chiến thắng.
Lê Yên hỏi cô, vậy cô muốn thế nào?
Vân Gia nghĩ nghĩ nói:
"Con hy vọng người đó ngay từ đầu đã chọn con, vẫn luôn chọn con và vĩnh viễn chọn con."
Lê Yên vươn bàn tay trắng ngọc như hoa lan, điểm lên trán con gái cười mắng:
"Cô bé con!"
Vân Gia ngẩng cằm lên nói:
"Vốn dĩ chính là cô bé con mà."
