Trang Giấy Trống - Chương 43.1: Đến Công Ty Của Trang Tại (1)
Cập nhật lúc: 31/03/2026 02:00
Lần đó, Vân Gia gọi điện hỏi có muốn cô về cùng mẹ không và cũng thẳng thắn đề cập đến lời đồn đại bên ngoài, rằng có phải họ chỉ đang bất đắc dĩ đóng kịch vợ chồng hòa thuận.
Vân Tùng Lâm cười cười bảo cô yên tâm, ông và Lê Yên rất tốt, cuối cùng bảo Vân Gia cũng không cần quá để ý đến những lời nói của người ngoài rồi nói với cô:
"Cuộc sống không phải là để sống theo một khuôn mẫu nào đó và phải để cho mọi người đều hiểu."
Trong việc kinh doanh tập đoàn, Vân Tùng Lâm là một người vừa ân vừa uy, giỏi trong việc kiểm soát và có thủ đoạn lợi hại.
Ông cụ Vân có bốn con trai, ba con gái, vậy mà Vân Tùng Lâm lại có thể ngồi vào vị trí người nắm quyền. Vậy nên tâm tư của ông sâu sắc là có thể tưởng tượng được.
Người như vậy đối với vợ con lại vô cùng buông thả.
Từ lúc Vân Gia còn nhỏ, ông đã tôn trọng lựa chọn của con gái, thích học ở đâu đều theo ý cô. Lớn lên cũng không ép buộc cô con gái không có hứng thú với kinh doanh phải kế thừa gia nghiệp.
Bạn bè, người thân nếu có trò chuyện nhắc đến thân phận con gái một của Vân Gia, vô hình trung gây áp lực cho cô, ông cũng luôn thiên vị che chở và nói tính cách của con gái như vậy, xem thế giới đúng là thú vị hơn xem tài liệu.
Đến cả việc vợ ngoại tình, lúc đầu ông cũng không có lời nói lạnh lùng chỉ trích mà là một mặt cho người xử lý tốt tin tức, một mặt tự kiểm điểm lại mấy năm gần đây mình bận rộn công việc không đủ thời gian ở bên.
Tư Hàng đã từng nhiều lần cảm thán với Vân Gia, chú Vân là một người đàn ông tốt hiếm có.
Nhưng anh ta cũng đã từng nói những lời không lựa chọn trong lúc cầu hòa,
"Tại sao chú Vân đều có thể tha thứ cho dì mà cậu lại không thể tha thứ cho tớ?"
Dù đã chia tay nhưng lúc đó trong lòng Vân Gia cũng có một nỗi thất vọng không nói nên lời.
Nhưng không có tức giận hay nổi nóng.
Vì không còn khả năng nối lại duyên xưa nên cũng không cần phải sửa chữa điều gì nữa.
Cô chỉ nói lại những lời mà ba cô đã từng nói với cô:
"Cuộc sống không phải là để sống theo một khuôn mẫu nào đó và phải để cho mọi người đều hiểu."
"Ba tôi cũng không phải là khuôn mẫu của tôi."
Bây giờ cô nói mình không muốn, ba cô có lẽ không hiểu nhưng nhất định sẽ tôn trọng cô.
Vân Gia biết so với các chị em họ trong nhà, so với những cô thiên kim khác ở Thanh Cảng thì mình đã có được rất nhiều tự do.
Giống như Lê Yên nói như vậy, cô đã lớn dần dần không thể và cũng không nên tùy hứng như hồi nhỏ nữa. Đã chọn con đường sống mà mình thích thì dường như nên có một số thỏa hiệp, không thể lại làm cho gia đình đau đầu về vấn đề hôn nhân.
Nghĩ đến đủ loại người và chuyện, Vân Gia chỉ cảm thấy trong lòng có một mớ hỗn độn không thể gỡ rối.
Cô đã hứa với ba, sẽ cho Thiệu Khai Bân thêm một cơ hội gặp mặt ăn cơm.
Công t.ử thứ ba họ Thiệu đầy nhiệt tình cũng rất nhanh đã liên lạc với Vân Gia.
Nhưng lần này Vân Gia nói công việc bận thật sự không phải là cái cớ.
Trong khoa đúng là có chuyện.
Đề cương giảng dạy mới ghi rõ tháng Mười phải sắp xếp cho sinh viên năm nhất lần thực hành ngoại khóa đầu tiên.
Địa điểm vẽ thực địa là do khoa họp quyết định.
Địa điểm cũng rất bình thường. Mấy năm trước, phong trào phục hưng cổ trấn, địa phương Khúc Châu đã nhanh ch.óng xây dựng Trung tâm Nghệ thuật Quốc tế Li Đường với khẩu hiệu "Dẫn nghệ thuật vào dòng nước, nuôi dưỡng cổ trấn ngàn năm", tiếp theo đó mở cửa Trung tâm Thực hành Nghệ thuật Số hóa Quốc tế, nửa cái thị trấn đều được quy hoạch thành một khu nghệ thuật.
Học viện Nghệ thuật Long Xuyên hưởng ứng lời kêu gọi, ngay sau đó đã thành lập Cơ sở Thực hành của Học viện Nghệ thuật Long Xuyên tại Khúc Châu. Sau này rất nhiều hoạt động thực hành và huấn luyện của khoa cơ bản đều được sắp xếp ở đó.
Các giáo viên dẫn đoàn đã lập một nhóm làm việc, những việc như sắp xếp lịch trình không cần Vân Gia lo lắng, cô chỉ cần làm tốt nội dung giảng dạy là được.
Việc liên hệ khách sạn lưu trú vốn dĩ do một giáo viên khác phụ trách.
Vân Gia đã để ý đến tin tức trong nhóm, nói là mùa cao điểm vẽ thực địa, nhà nghỉ mà trước đây khoa đã hợp tác với bên Khúc Châu bây giờ không còn đủ phòng trống để cung cấp cho giáo viên và sinh viên của Học viện. Cô phải tìm cách mau ch.óng liên hệ với khách sạn khác, vừa phải phù hợp với dự toán mà khoa đã thảo luận vừa phải có khoảng cách thích hợp. Vị giáo viên này đang đau đầu, rối bời.
Hôm nay nhận được sổ tay thực hành do nhà in gửi đến, Vân Gia kiểm kê số lượng và đang cùng Tống Chấp Lễ thương lượng cách thiết lập bài tập thực hành.
Tống Chấp Lễ nói các hoạt động thực hành trước đây, khoa đều phải thu tài liệu văn bản để lưu trữ. Nếu hoàn toàn làm theo cách của nước ngoài e rằng không được.
Chủ nhiệm Giang bỗng nhiên gọi điện đến bảo Vân Gia đến văn phòng một chuyến.
Khi Vân Gia đến, giáo viên chủ nhiệm của lớp Hội họa 1 cũng ở đó, đang nói đến việc lớp ông có một học sinh nhà ở Khúc Châu, anh trai cô bé có thể giúp giải quyết vấn đề chỗ ở lần này. Chính là khách sạn nghỉ dưỡng Tây Mạn đã từng lên show truyền hình, anh trai cô bé là người phụ trách của khách sạn.
Chủ nhiệm Giang cân nhắc:
"Khách sạn đó dù là phòng thường cũng không rẻ nhỉ? Điều này đối với học sinh có phải là..."
Lúc này thấy Vân Gia gõ cửa bước vào, chủ nhiệm Giang cười cười nói chuyện với Vân Gia.
Bị hỏi có phải quen biết anh trai của Trang Mạn lớp Hội họa 1 không, Vân Gia dừng lại một chút rồi gật đầu nói có quen.
"Là người quen thì dễ làm rồi, vậy chuyện này để cô Vân đi giao thiệp sẽ tiện hơn một chút đúng không."
Chủ nhiệm Giang thả lỏng nếp nhăn giữa mày, bưng chén trà uống một ngụm, nhìn Vân Gia vẫn còn đang ngơ ngác bèn ra hiệu bằng mắt với giáo viên chủ nhiệm.
Người sau đầu tiên là phụ họa quyết sách anh minh của chủ nhiệm Giang:
"Đúng đúng đúng, chủ nhiệm nói đúng, để cô Vân phụ trách là tốt nhất."
Sau đó nói với Vân Gia:
"Cái đó, cô Vân, sự tình thực ra cũng đơn giản, chính là vấn đề giải quyết chỗ ở này chúng ta vẫn nên xác nhận lại với đối phương một chút phương án giải quyết như thế nào? Nếu là giảm giá thì giảm mấy phần? Số tiền cụ thể là bao nhiêu? Cô cũng hiểu trong khoa có truyền thống đó là thường lệ chi phí đi thực hành, học sinh đóng một phần, khoa cũng sẽ có một tỷ lệ trợ cấp nhưng cái này không thể vượt quá dự toán của khoa, ừm..."
Giáo viên chủ nhiệm dừng lại,
"Hay là tài trợ miễn phí cho khoa chúng ta? Cái này đương nhiên là tốt nhất. Chủ yếu là muốn trao đổi về phương án này."
Vân Gia đã hiểu ra vấn đề từ những lời nói vòng vo khúc chiết này.
"Hiểu rồi, được, để tôi đi trao đổi."
Chủ nhiệm Giang rất hài lòng đặt chén trà xuống, cùng giáo viên chủ nhiệm nhấn mạnh và khen ngợi Vân Gia một phen.
Ông phụ trách ngẩng đầu lên nói cô Vân thế này thế kia còn giáo viên chủ nhiệm phụ trách cười gật đầu nói,
"Đúng đúng đúng."
Ra khỏi văn phòng chủ nhiệm, nụ cười nhàn nhạt trên mặt Vân Gia nhanh ch.óng sụp xuống. Cô nắm c.h.ặ.t điện thoại, c.ắ.n răng đi rất nhanh.
Giải quyết chỗ ở, đi trao đổi với anh trai của học sinh không phải là vấn đề.
Vấn đề là…cô còn chưa có phương thức liên lạc của anh trai học sinh này.
Nhưng Vân Gia lại ngại không dám mở miệng xin giáo viên chủ nhiệm, đã nói là người quen rồi mà không có phương thức liên lạc thì thật quá đáng.
Cô gọi điện cho Từ Thư Di, lời nói đã nghĩ sẵn rồi:
"Cho tớ số điện thoại của Trang Tại, có chút việc công cần tìm anh ấy trao đổi."
Cô lại không ngờ lời chưa kịp nói ra đã nghe trước một tràng kêu khóc của Từ Thư Di, muốn hẹn Vân Gia cùng đi uống rượu vào buổi tối.
Vân Gia hỏi kỹ mới biết lại là vì cô Tôn kia.
Từ Thư Di đang chuẩn bị cho đám cưới, lần trước hẹn Vân Gia cùng đi thử váy cưới, Vân Gia không có thời gian. Cô Tôn và Phó Tuyết Dung cùng đi với Từ Thư Di. Cô Tôn vốn dĩ đã có oán hận với Từ Thư Di từ lâu, lần đó cũng không thiếu chế giễu trào phúng gu thẩm mỹ của Từ Thư Di.
Từ Thư Di tức giận nói:
"Nếu không phải tớ còn có lý trí thì đã nổi điên ngay tại chỗ rồi, cái hôn lễ này lão nương không kết nữa, tớ sẽ đi theo đuổi Trang Tại."
"Liên quan gì đến Trang Tại?"
Vân Gia khó hiểu.
"Không liên quan đến Trang Tại! Là tớ nhắm vào vị tiểu tiên nữ kia, muốn cho cô ta cảm nhận được sự đả kích. Khi nào Trang Tại mới có thể yêu đương đây, bây giờ tớ thật sự còn lo hơn cả mẹ anh ta nữa." Từ Thư Di thiếu chút nữa tức đến hôn mê, bừng tỉnh nói, "Tớ quên mất, Trang Tại không có mẹ. Trước đây còn có mợ cậu lo lắng nhưng vô ích, con cái lớn rồi không nghe lời mẹ. Thôi, dù là Trần Diệc Đồng cũng được. Tớ thật sự không yêu cầu gì cả, Trang Tại có thể mau ch.óng yêu đương được không, coi như là vì tớ đi."
