Trang Giấy Trống - Chương 52: Không Có Quan Hệ Huyết Thống

Cập nhật lúc: 01/04/2026 04:01

Vậy mẹ của hai người không phải là một. Điều đó có nghĩa là giữa hai anh em họ thực chất không hề có bất kỳ mối quan hệ huyết thống nào. Nếu đã không có quan hệ m.á.u mủ với Trang Mạn vậy thì anh và người mẹ kế kia lại càng không có bất cứ ràng buộc gì.

Hồi niên thiếu Vân Gia đã không ít lần nghĩ rằng ít nhất anh vẫn còn người nhà, ít nhất anh vẫn còn có em gái và dì.

Nhưng thực ra họ không giống như trong tưởng tượng của cô. Giữa họ và Trang Tại không hề tồn tại bất kỳ ràng buộc huyết thống nào.

Và một chuyện quan trọng như vậy, cô quen biết Trang Tại bao nhiêu năm trời mà lại không hề hay biết.

Thảo nào.

Vân Gia nghĩ đến nhiều chuyện hơn. Trước đây cô còn thắc mắc tại sao vào ngày giỗ của ba anh, Trang Mạn lại không đến Chước Duyên.

Anh chưa bao giờ nói với cô những chuyện này.

Người này từ thời niên thiếu đã sống trong nhà cậu của cô, thời gian họ quen biết nhau đã hơn mười năm. Giờ phút này anh đang ở ngay nơi mà Vân Gia chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.

Thế nhưng cô dường như chưa bao giờ thực sự hiểu anh.

Giống như trước đây Từ Thi Di từng nói về tình bạn của mình với Trang Tại rồi hỏi ngược lại Vân Gia:

“Cậu và Trang Tại quen nhau sắp mười năm rồi nhỉ, vậy mà cũng đâu có thân thiết gì.”

Lúc ấy nghe được lời này Vân Gia không có cảm xúc gì. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô bỗng nhiên hiểu ra một cách cụ thể thứ đang ngăn cách giữa cô và Trang Tại. Năm tháng dài lâu dường như họ đang đứng ở hai đầu ngọn núi, đến cả tiếng vọng cũng không thể truyền tới cho nhau.

Xuất thân quá tốt, hưởng thụ tài sản của ba, thừa hưởng vẻ đẹp của mẹ, sinh ra đã được trời ưu ái. Cô nhận được rất nhiều lợi thế xã giao mà có lẽ chính cô cũng không nhận ra. Cô cũng đã quen với việc khi kết giao, người khác sẽ chủ động thân cận như đã quen từ lâu chỉ hận gặp nhau quá muộn mà móc hết ruột gan ra, dù thật hay giả thì cô đều đã quen rồi.

Trò chuyện hay giao tiếp giữa người với người nói đơn giản cũng chỉ là trao đổi thông tin.

Cô không thích thao thao bất tuyệt kể về mình nhưng lại quen với việc người khác nói cho cô nghe rất nhiều điều, mang theo sự ân cần lấy lòng mà khơi gợi đủ mọi chủ đề, mong chờ sự đồng cảm hoặc đáp lại từ cô.

Giống như khi còn nhỏ cô theo ba mẹ đi làm từ thiện, đến các tổ chức phúc lợi quyên góp tiền bạc và vật chất. Cô đã quen nghe người khác kể lể về nỗi khổ, quen với việc người khác thể hiện mình là một người cần sự đồng cảm hoặc giúp đỡ của cô.

Nhưng Trang Tại thì không.

Cô nhớ lại một vài chuyện cũ không mấy vui vẻ mà gần đây mới nhớ ra và càng thêm khẳng định Trang Tại chưa bao giờ là người như vậy. Từ khi mười mấy tuổi, anh đã không có ý định chia sẻ thông tin với cô.

Anh cũng không phô bày nỗi khổ của mình. Phần lớn thời gian anh quá thờ ơ bình tĩnh đến khác thường, gần như khiến người khác quên mất rằng cuộc sống của anh thực ra rất gập ghềnh và phiền phức.

Dường như anh không hề cần sự đồng cảm hay giúp đỡ của cô.

Trong xe im lặng một lúc lâu.

Trang Tại liếc mắt sang bên cạnh phát hiện Vân Gia có hơi thất thần, sắc mặt trông không tốt lắm, chắc là đang nhớ lại chuyện gì đó. Anh lo lắng gọi cô một tiếng:

“Vân Gia, cô không khỏe à?”

Không khỏe sao? Chắc là có một chút.

Nhưng cảm xúc này không ai có thể chịu trách nhiệm. Bởi vì nói cho cùng mối quan hệ giữa cô và Trang Tại dù gọi là bạn bè cũng chỉ là lời khách sáo không thật lòng. Cô không thể trách một người thậm chí còn không được xem là bạn thân của mình vì đã không mở lòng với cô.

Dù cho người khác đều như vậy, chỉ riêng anh lại cố tình không, cô cũng không có lý do gì để trách tội anh.

Trách anh cái gì đây?

Không có lý do nào có thể nói ra được.

Vân Gia hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cố gắng nhanh ch.óng điều chỉnh lại cảm xúc. Cô tự nhắc nhở thân phận của mình lúc này là giáo viên của Trang Mạn.

Chuyến đi đêm nay, cô với tư cách là giáo viên cùng anh trai của Trang Mạn đi tìm người.

Vân Gia quyết định lờ đi sự quan tâm khách sáo vừa rồi của Trang Tại chỉ lấy thân phận giáo viên hỏi anh:

“Trang Mạn và ba của em ấy có mâu thuẫn gì sao? Làm thế nào mà em ấy lại chạy đến đây trong lúc đang đi thực tập? Tại sao lại không nói một tiếng nào vậy?”

Trang Tại nhanh ch.óng liếc qua thấy giọng nói của cô, thậm chí là dáng vẻ khi nói chuyện đều không có bất kỳ điều gì bất thường.

Nhưng Trang Tại luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Nếu cô vì đến huyện Điền Khê mà cảm thấy không tự nhiên, cô không nên nhanh ch.óng trở lại trạng thái này giống như đã vứt bỏ hết mọi cảm xúc, chỉ quan tâm đến tình hình của học sinh.

Trang Tại mang theo một chút nghi hoặc chưa biểu lộ ra ngoài, trả lời mấy câu hỏi của Vân Gia một cách thực tế:

“Họ không có mâu thuẫn gì. Nói đúng hơn là sau khi ly hôn, ba của em ấy không còn quan tâm đến em ấy nữa. Sau này khi Mạn Mạn chữa khỏi bệnh, lúc đó ba tôi cũng đã qua đời, ông ta có nhờ người đến nói với dì muốn tái hôn nhưng dì không đồng ý. Năm nay nếu tôi nhớ không lầm thì ông ta hình như phát hiện bị u.n.g t.h.ư, có nói muốn gặp Mạn Mạn nhưng dì cũng không đồng ý. Còn về việc họ gặp nhau thế nào và Trang Mạn làm sao đến được đây, cụ thể vẫn phải gặp được người rồi hỏi mới biết được.”

Nói xong không lâu, Trang Tại bật đèn đọc sách trong xe.

Ánh đèn màu vàng dịu phủ xuống, mang theo một chút ấm áp. Giọng anh rất ôn hòa:

“Sắp đến nơi rồi, nếu cô không khỏe thì có thể nói với tôi.”

Nghe anh nói, Vân Gia lại lần theo dấu vết mà phát hiện ra một vấn đề.

Cô dường như không thể giận người này lâu hoặc giữ những cảm xúc tiêu cực với anh lâu dài. Rõ ràng cách đây không lâu, có một khoảnh khắc cô còn rất hờn dỗi nghĩ rằng sau này sẽ không nói chuyện với anh nữa cũng không trò chuyện cùng anh. Lòng anh có muốn mở ra hay không, ai thèm quan tâm chứ, hoàn toàn không hiếm lạ.

Thế nhưng người không mở lòng với cô này lại cũng chưa bao giờ đối xử sắt đá với cô. Thậm chí anh đối với cô dường như còn hòa nhã hơn rất nhiều so với những người khác và cũng rất để ý đến cảm nhận của cô.

Đương nhiên, cô nghĩ mình nhận được sự ưu ái này có lẽ cũng có thêm phần thân phận là con gái của sếp.

Cô lại ngẩn người.

Trang Tại nhẹ giọng gọi cô:

“Vân Gia?”

Cô đang ngơ ngác bỗng hoàn hồn. Trong ánh mắt anh đang chăm chú nhìn mình, cô nhanh ch.óng nhớ lại câu nói trước đó của anh - không khỏe có thể nói với anh.

Vân Gia lắc đầu nói:

“Không có không khỏe.”

Cô bỗng cảm thấy không đúng, anh đang lái xe sao lại có thể nghiêng người nhìn mình như vậy? Lại một lần nữa bừng tỉnh, cô mới phát hiện xe không biết đã dừng lại từ lúc nào.

“Đến rồi à?”

Cô hỏi.

Trang Tại tháo dây an toàn nói:

“Ừm, đây là một con phố trên thị trấn, ba của Trang Mạn sống ở đây.”

“Phố?”

Vân Gia cũng tháo dây an toàn, mặt lộ vẻ nghi hoặc.

Nơi này không có chút gì giống với hình ảnh một con phố trong ấn tượng của cô. Cô xuống xe nhìn quanh mới phát hiện hai cửa hàng rõ ràng. Một là siêu thị rượu và t.h.u.ố.c lá không lớn lắm vẫn còn sáng đèn dây tóc, một là cửa hàng bán đồ kim khí đã đóng cửa, treo tấm biển hiệu sơ sài.

Rất ít người, đèn cũng rất ít, đến cả những cây long não còi cọc hai bên đường cũng trông có vẻ tiêu điều.

“Đi thôi.”

Trang Tại nói với cô.

Vân Gia thu lại ánh mắt đ.á.n.h giá xung quanh, rảo bước nhanh hơn đi bên cạnh Trang Tại:

“Anh đã đến đây bao giờ chưa?”

“Chưa.”

Anh đáp dứt khoát.

Vân Gia chậm một nhịp mới phản ứng lại rằng mình đã hỏi một câu không hay. Đây là nhà của ba ruột Trang Mạn, anh đương nhiên chưa từng đến, nơi này không có một chút quan hệ nào với Trang Tại.

Cô muốn hỏi “Vậy nhà của anh đâu?” hay “Vậy nhà của ba anh ở đâu?”

Nhưng lại phát hiện đều không thể hỏi ra lời.

Anh dường như không có thứ gọi là “nhà”, từ rất lâu trước đây đã không có rồi.

Con phố rất cũ, những dãy nhà ba tầng cũng là kiểu cũ. Tầng một không phải tất cả đều là cửa hàng kinh doanh nhỏ, có cả những hộ gia đình.

Trong bóng đêm có người ra ngoài đổ nước, thu quần áo, thấy có một đôi nam nữ trẻ tuổi trước nay chưa từng thấy đi ngang qua cửa. Quần áo và cách ăn mặc của hai người cũng hoàn toàn không giống người ở đây vì thế họ nhìn thêm vài lần, thậm chí còn thấp giọng hỏi người bên cạnh xem đây là đến nhà ai.

Hai người đi được một đoạn, Trang Tại vẫn luôn để ý đến Vân Gia.

“Sao cô đột nhiên không nói câu nào vậy?”

Cả ngày hôm nay trong lòng Vân Gia chất chứa rất nhiều cảm xúc phức tạp khó hiểu. Lúc này cô nhíu mày hỏi ngược lại:

“Sao thế? Anh thích kiểu hoạt bát nói nhiều à?”

“Không phải.”

Giọng Trang Tại thấp xuống một chút rồi bổ sung một câu:

“Tôi không biết.”

Không biết?

Không biết mình thích kiểu nào à?

Vân Gia phát hiện khi nói chuyện với Trang Tại, nếu rõ ràng cảm thấy mình đang chiếm thế thượng phong còn anh thì rất bị động, điều đó thực sự có thể làm tâm trạng cô vui vẻ trở lại.

Cô thuận miệng kiếm chuyện giọng điệu rất đáng ghét:

“Còn cô Tôn thì sao? Chẳng phải cô ta hoạt bát, nói nhiều lắm à?”

Trang Tại quay đầu im lặng nhìn cô một cái rồi lại quay đi.

Xem ra anh không có ý định so đo, Vân Gia đang định vui vẻ thêm một chút nữa.

Nhưng Trang Tại không cho.

Anh đã cố nhịn nhưng vẫn không nhịn được:

“Vậy còn cô Tôn giả thì sao? Có hoạt bát nói nhiều không?”

“Mặc kệ anh!”

Vân Gia rất ngang ngược nhưng sự ngang ngược này vì đuối lý mà không kéo dài được lâu. Là cô trêu chọc anh trước, định dùng lời nói để làm một tên cường đạo vui vẻ ngang ngược, kết quả thì sao, người ta cũng không phải quả hồng mềm, phản công lại rất có lực và cô cũng chịu thiệt.

“Thôi được, là tôi không đúng. Sau này tôi sẽ không nói cái trò đùa nhạt nhẽo này nữa, xin lỗi.”

“Cô không cần phải xin lỗi.” Sắc mặt Trang Tại không chút để tâm, “Nói đến chuyện này, tôi còn chưa cảm ơn cô.”

Đêm ở thị trấn có một sự yên tĩnh đặc trưng. Vân Gia đi trong ánh sáng lờ mờ lặng lẽ nhìn về phía Trang Tại.

Người này, khi thái độ cô cứng rắn anh sẽ nhường nhịn cô. Nếu cô có dấu hiệu chịu thua thì anh lại còn dễ tính hơn cả cô. Rõ ràng không phải là quả hồng mềm nhưng lại luôn cho Vân Gia một ảo giác rằng có thể tùy ý nắn bóp.

Người ở Thanh Cảng tin vào phong thủy cũng thích xem tướng mạo. Bác hai của Vân Gia rất mê tín chuyện này, lâu ngày thành bệnh nghề nghiệp, sau này cũng trở thành người trong nghề. Khi còn nhỏ ông từng chỉ vào giữa đôi mày của Vân Gia nói rằng gương mặt này của cô trời sinh mệnh tốt, dặn dò cô nhất định phải dịu dàng, dịu dàng hơn nữa, tuyệt đối không được bị ngã làm phá tướng.

Vân Gia cũng không hiểu rõ những điều này, chỉ dựa vào cảm giác nhìn vào gương mặt nghiêng của Trang Tại, cảm thấy khí chất của người này có một sự cố chấp quá cứng dễ gãy cũng có chút lạnh lùng không vướng bận.

Có thể là cô nhìn người không chuẩn hoặc là chuyện tướng mạo vốn dĩ chỉ là lời nói suông.

Trang Tại dường như cũng không giống như tướng mạo của anh thể hiện.

Nếu không thì giờ này phút này, anh cũng sẽ không đích thân đến đây tìm Trang Mạn.

Trang Tại chỉ biết địa chỉ, những dãy nhà cũ này, số nhà từ bao nhiêu năm trước đã không còn dấu vết. Đi đến cuối con đường bằng cảm giác vẫn cần phải hỏi người để xác nhận lại.

Anh hỏi một người đàn ông đi xe điện về ban đêm:

“Xin hỏi, Đổng Kiến Dân có ở đây không?”

Người đàn ông đ.á.n.h giá họ một cái rồi chỉ tay:

“Nhà kia.”

Vân Gia nói cảm ơn rồi đi theo Trang Tại về phía đó.

Thậm chí còn không cần phải đi qua để xác nhận, bởi vì trong khung cửa sáng đèn kia lúc này hiện lên bóng dáng tinh xảo của một cô gái cầm lấy bình giữ nhiệt rồi lại lướt qua.

Không phải Trang Mạn thì là ai.

Vân Gia nhất thời nghi hoặc, quan hệ giữa Trang Mạn và ba ruột của cô ấy hòa hợp đến vậy sao? Giây lát sau lại nghĩ đến lời Trang Tại nói người đó bị bệnh nặng.

Có lẽ là vì nguyên nhân này.

Khi đến gần họ đột nhiên nghe thấy một giọng nam, rất bất ngờ, giọng nói này vô cùng trẻ trung, đang dùng lời lẽ tình cảm và lý lẽ để nói chuyện với Trang Mạn:

“Mạn Mạn, em thấy rồi đó, chú Kiến Dân bây giờ đáng thương biết bao, căn bản không có ai chăm sóc chú ấy. Chú ấy đi bệnh viện còn không phân biệt được chỗ nào khám, chỗ nào lấy t.h.u.ố.c. Chú ấy chỉ có một mình em là con gái thôi.”

Vân Gia đã thấy khóe miệng Trang Tại trễ xuống, sắc mặt trở nên lạnh lẽo một cách tinh tế. Khi bước vào trong cửa, đến chỗ có ánh sáng, tầm mắt cô rõ ràng hơn phát hiện anh vậy mà lại lộ ra một nụ cười.

Giống như ngọn gió đêm cuối thu mang theo cái lạnh xào xạc.

“Đúng vậy, hay là em đừng đi học nữa, ở lại đây chăm sóc ông ấy đi.”

Trang Tại nói xong, nhìn về phía người đàn ông trẻ tuổi vừa nói chuyện cười lạnh hỏi:

“Câu tiếp theo của cậu có phải là muốn nói như vậy không?”

--

Hết chương 52.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.