Trang Giấy Trống - Chương 57.1: Ăn Tết (1)

Cập nhật lúc: 02/04/2026 02:00

Trang Tại đứng dậy tiễn cô. Vân Gia cứ ngỡ anh chỉ tiễn mình ra đến cửa theo phép lịch sự, không ngờ anh lại rút thẻ phòng, đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Vẻ mặt Vân Gia có chút kinh ngạc.

Trang Tại điềm tĩnh giải thích:

“Muộn rồi, tôi đưa cô về.”

Vân Gia khẽ “à” một tiếng rồi đi về phía trước, trong lòng lại nghĩ nơi này đâu phải núi sâu rừng thẳm gì, đây là khách sạn. Tuy hai người không ở cùng một tòa nhà nhưng có cần thiết phải đưa cô về tận phòng không?

Cô chỉ nghĩ vậy thôi chứ không hỏi.

Đi dọc đường, họ đi ngang qua một hành lang dài được khách sạn đầu tư xây dựng công phu, phủ kín bằng những tấm kính lớn trong suốt như không có gì khiến người ta có cảm giác như đang hòa mình vào màn đêm sâu thẳm, sương giăng nặng trĩu.

Những ngôi sao đã lặn, vầng trăng sáng treo lơ lửng một bên trong trẻo và sáng tỏ.

Không khí ở đây thật tốt, ánh trăng trong và sáng như thế này gần như không thể thấy được ở thành phố. Vân Gia chậm bước lại ngước nhìn bầu trời đêm, theo bản năng quay đầu gọi anh:

“Anh xem kìa, trăng ở đây đẹp thật đó.”

Trang Tại vẫn luôn lặng lẽ nhìn cô, bị cô nhìn lại anh chậm hai giây mới ngẩng đầu nhìn vầng trăng bên cạnh, giọng điềm tĩnh nói:

“Đẹp.”

Phía sau anh, hành lang dài hun hút phảng phất như có gió đang ùa tới.

Vân Gia không cảm thấy lạnh chỉ nhìn thấy trên đường đi, có một ô cửa sổ đẩy không được đóng c.h.ặ.t, ngọn gió lạnh lẽo xuyên qua tấm rèm khiến nó run rẩy lay động ở một nơi rất xa.

Cô có chút muốn đi đóng cửa sổ nhưng lúc vừa đi ngang qua lại không dừng lại, dường như đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.

Cô đè nén ý nghĩ đó xuống và tiếp tục đi về phía trước.

Đến cửa, Vân Gia chúc anh ngủ ngon.

Trang Tại cũng đáp lại một câu ngủ ngon.

Trên đường trở về, Trang Tại lại một lần nữa đi qua hành lang dài đó.

Có gió thổi vào. Sau khi đóng lại ô cửa sổ đẩy, một mình anh đứng bên cửa sổ một lúc.

Dãy núi phía sau ánh trăng xa xôi giống như những nét mực bạc đã được pha loãng vô số lần, chỉ phác họa nên những đường nét nhàn nhạt, gần như ẩn mình vào màn đêm.

Anh nhớ đến người vừa mới ở đây nhắc anh ngắm trăng.

Rõ ràng theo tuổi tác càng lớn, càng cảm thấy tình yêu là một thứ có cũng được không có cũng không sao. Nhưng mỗi khi nhớ đến một người nào đó, vẫn cảm thấy trong cuộc đời có một ngọn núi không thể vượt qua.

Ngọn núi đó nằm ngay ở vết rạn nứt của tuổi niên thiếu, khảm vào cuộc đời để tạo nên sự hoàn chỉnh, bù đắp cho sự thiếu hụt của tình yêu.

Khi ông nội của Vân Gia còn tại thế, nhà họ Vân có rất nhiều quy củ. Bất kể anh em họ ngoài mặt và trong lòng bất hòa đến đâu thì ngày lễ ngày tết đều phải đến nhà cũ diễn trọn vẹn vở kịch đoàn viên.

Đặc biệt là Tết Âm lịch, đến cả việc Vân Gia không muốn mặc quần áo màu đỏ cũng bị phê bình là phản nghịch. Mỗi lần trên xe đến đó, Lê Yên đều không nhịn được mà dặn đi dặn lại con gái, bảo cô ở trước mặt ông cụ phải thông minh một chút, thể hiện cho tốt.

Vì vậy Vân Gia trước nay vẫn rất ghét Tết.

Cái gọi là ngày cả nhà đoàn tụ cũng là ngày gò bó nhất.

Mãi mới đến lúc ông cụ qua đời, mấy người chú bác ngày thường cười hì hì ngáng chân nhau, đến chuyện chia gia tài lại ăn ý không cần bàn bạc, nhanh ch.óng chia phe, tất cả đều không cần phải diễn nữa.

Tết Âm lịch năm nhất đại học vì bà ngoại đến nhà cậu ăn Tết, Vân Gia cũng phải cùng Lê Yên đến Long Xuyên đón năm mới.

Có lẽ việc mẹ con không hợp là do di truyền.

Vân Gia và Lê Yên thường nói dăm ba câu là không khí lại căng thẳng. Lê Yên và mẹ của bà, hai người tuổi cộng lại gần trăm cũng y như vậy.

Cháu ngoại gái đều đã vào đại học rồi, thời gian đã quá lâu, lâu đến mức bà cụ đã quên mất cái dáng vẻ biết ơn như nhận được ân huệ lớn khi biết con gái sắp gả vào nhà giàu. Mọi chuyện đều chịu làm, con gái chỉ cần hơi do dự một chút là bà đã muốn thay con gái đi gả cho người ta.

Một người đắc đạo, gà ch.ó lên trời. Mười mấy năm làm mẹ của phu nhân nhà giàu đã đến, ăn mặc chi tiêu đều được nâng lên mức tốt nhất, dù là gà ch.ó tầm thường cũng sẽ cảm thấy mình đã trở nên quý giá phi thường.

Ngày thường mẹ ruột phô trương, Lê Yên đều niệm ơn sinh thành có thể chiều thì chiều. Nhưng bà trăm triệu lần không ngờ, bây giờ mẹ ruột đã phô trương đến mức dám soi mói Vân Tùng Lâm, hết câu này đến câu khác chê vị con rể nhà giàu này không hiếu thảo thiếu cung kính.

Đầu tiên là nói đầu xuân bà bị bệnh, nhập viện rồi tĩnh dưỡng, trước sau cũng mất nửa tháng mà con rể không đến thăm hỏi thì thôi, đến một cuộc điện thoại quan tâm cũng không có. Bây giờ thì sao, bà hiếm khi đến Long Xuyên ăn Tết một chuyến, con rể cũng phải bận công việc ở nước ngoài không thấy bóng dáng. Công việc gì mà bận đến thế, rõ ràng là không xem bà mẹ vợ này ra gì.

Lê Yên nghe mẹ ruột oán trách một hồi, suýt nữa tưởng ông cụ Vân đã sống lại. Bà quay đầu cười lạnh một tiếng:

“Mẹ tưởng mẹ cũng họ Vân à?”

“Hiếu thảo? Hiếu thảo đáng giá bao nhiêu tiền? Cái vòng trên cổ mẹ, cái túi xách trong tay mẹ, đáng giá bao nhiêu tiền?”

Bà cụ bị nghẹn đến đổi sắc mặt, không biết là vì không xuống đài được hay là thật sự phát bệnh, bà ôm tim nói không khỏe.

Bà cũng biết ai là người dễ sai bảo, con gái ruột đang ở ngay trước mặt nhưng trong miệng lại luôn miệng gọi “Văn Thanh, Văn Thanh”. Trần Văn Thanh đi lên đỡ bà cụ đi nghỉ ngơi. Có lẽ bà cụ đã kể khổ với bà nên khi Trần Văn Thanh đóng cửa đi ra, bà dịu dàng khuyên nhủ Lê Yên:

“Người già mà, cũng giống như trẻ con thôi.”

Lê Yên ra vẻ đã chịu đựng đủ rồi, hít một hơi thật sâu.

Trần Văn Thanh nói:

“Mẹ còn nhớ Gia Gia nữa đấy, khi nào con bé qua đây?”

Chị họ Vân Tư Hiền năm trước đã kết hôn, mời một vài người thân và bạn bè đến hòn đảo riêng của nhà trai hưởng tuần trăng mật. Vân Gia hôm nay bay về, nửa tiếng trước vừa mới hạ cánh ở Thanh Cảng.

Lê Yên châm chọc nói:

“Bây giờ bà ấy mới biết nhớ Gia Gia à? Trước đây chẳng phải rất không thích con gái tôi sao. Gia Gia còn nhỏ như vậy đã phải đi gặp bác sĩ tâm lý, bà ấy có đau lòng không? Tôi không thể sinh con, bà ấy chẳng phải đã xúi giục tôi tìm người phụ nữ khác để sinh một đứa con trai sao?”

Sắc mặt Trần Văn Thanh lúng túng, chỉ có thể căng da đầu nói:

“Người già không có ý xấu đâu, cũng là vì tốt cho cô thôi, chẳng phải là sợ cô không có…”

“Tôi cần bà ấy quản sao!” Lê Yên cao giọng hét thẳng vào cửa phòng ngủ như muốn cho người bên trong nghe rõ sự khó chịu của mình, “Lúc tôi chịu khổ, bà ấy có thông cảm cho tôi chút nào không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.