Trang Giấy Trống - Chương 62.1: Không Để Vân Gia Biết (1)
Cập nhật lúc: 03/04/2026 02:00
“Đừng ngủ, Vân Gia, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi.”
“Sắp rồi, sắp đến nơi rồi.”
Luồng không khí ngược chiều ùa vào giọng nói khiến mỗi câu nói ra đều rất tốn sức.
Nhưng người trong lòng anh mắt vẫn nhắm nghiền không có nửa điểm đáp lại.
Trang Tại chạy vội, thậm chí có thể cảm nhận được không khí ẩm ướt của rạng sáng đang ngưng kết thành sương. Sắp đến lúc trời sáng, bóng đêm của thị trấn như một tấm màn đen không chút ánh sáng vững chắc bao trùm xuống.
Cuối cùng anh cũng nhìn thấy chiếc xe cứu thương đang đỗ bên đường.
Anh cũng đã sớm cạn kiệt sức lực, hai đầu gối khuỵu xuống đất, đặt người trong lòng lên chiếc cáng mà nhân viên y tế đang đón sẵn. Chút sức lực cuối cùng đều dùng để bảo vệ Vân Gia đang hôn mê không bị dư chấn, lòng bàn tay anh dán vào một bên mặt cô giữ cô ổn định rồi từ từ thu lại.
Nhìn Vân Gia bị đẩy lên xe cứu thương, cuối cùng anh cũng thả lỏng được thần kinh đang căng cứng, cúi đầu thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra, theo những lọn tóc trên trán rơi xuống mặt đường nhựa thô ráp.
Giọng nói khàn đặc như có một nắm cát.
“Cô ấy… hình như bị đập vào đầu.”
Bác sĩ xem xét nói sau gáy cô có vết thương. Còn về việc não bộ có bị thương hay không thì phải về bệnh viện làm kiểm tra kỹ càng mới biết được.
--
Lúc Lê Huy đến bệnh viện, đèn phòng cấp cứu đã sáng lên.
“Tình hình của Gia Gia thế nào rồi, có bị thương nặng không?”
Lê Huy sốt ruột hỏi. Ông đã gọi điện thoại cho Lê Yên trước, bảo bà đổi hướng đi thẳng đến bệnh viện tư này ở Khúc Châu.
Trang Tại dựa vào bức tường lạnh lẽo của bệnh viện chỉ cảm thấy có chút kiệt sức. Cách đây không lâu, một y tá đã rót cho anh một ly nước ấm an ủi anh không cần lo lắng.
“Chắc là sẽ không quá nghiêm trọng đâu.”
Lê Huy thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần người bình an thì mọi chuyện đều dễ nói. Ông thầm trấn an mình như vậy nhưng ngẩng mắt lên nhìn Trang Tại, lòng lại thắt lại. Sau khi nói xong về vụ việc của mấy người kia ở đồn cảnh sát, Lê Huy nói:
“Sẽ không tha cho chúng nó đâu! Chuyện này là do chúng nó có ý đồ xấu trước, nếu không Gia Gia đâu đến nỗi phải chịu tội lớn như vậy!”
Lê Huy nói với Trang Tại như vậy, trong lòng ông cũng nghĩ như vậy.
Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ba người kia.
Lê Huy nhìn Trang Tại lại thở dài một hơi. Chỉ là em gái của ông lại không nghĩ như vậy.
Lúc trước trong điện thoại, nghe đến Khúc Châu, Lê Yên chỉ thắc mắc đó là nơi nào tại sao Vân Gia lại chạy đến một nơi như vậy?
Tư Hàng ở bên cạnh nhắc nhở Lê Yên đó hình như là quê của Trang Tại.
Lê Huy nói chuyện hôm nay không liên quan đến Trang Tại, Vân Gia cũng không phải đi theo Trang Tại đến Khúc Châu, ban ngày Trang Tại còn đang ở Long Xuyên bận làm thêm. Nhưng nghe tin Vân Gia xảy ra chuyện anh cũng đã chạy đến.
Lời giải thích này cũng không đủ để dập tắt cơn giận của Lê Yên.
“Nếu không có nó, Gia Gia làm sao mà biết được cái nơi đó. Quê quán nghèo kiết xác của mình không giấu đi lại đi khoe cho cả thiên hạ biết là muốn giành được sự đồng cảm của ai? Chuyện này đợi tôi đến sẽ hỏi thẳng mặt nó!”
Lê Huy đang chuẩn bị báo cho Trang Tại biết thì cửa phòng cấp cứu mở ra.
Vân Gia mất m.á.u quá nhiều.
Ngân hàng m.á.u hiện đang thiếu m.á.u nhóm AB, y tá đến hỏi người nhà có ai cùng nhóm m.á.u không.
Trước khi Lê Yên đến bệnh viện, Trang Tại đã đi rồi.
Vân Gia được đẩy ra từ phòng cấp cứu chuyển vào phòng bệnh. Bác sĩ nói còn cần ở lại bệnh viện quan sát. Lê Huy đợi ở cửa, vừa thấy Lê Yên và Tư Hàng ra khỏi thang máy liền đi tới giải thích tình hình hiện tại của Vân Gia đã không còn gì đáng ngại.
Lê Yên nhìn Lê Huy, tầm mắt quét ra sau nhưng cũng chỉ có tài xế của Lê Huy.
Bà vừa hỏi Trang Tại đi đâu vừa đi vào trong. Tư Hàng đẩy cửa phòng bệnh, bên trong cũng không có ai khác.
Lê Yên đi đến bên giường bệnh nhìn gương mặt tái nhợt của Vân Gia. Trên trán trắng nõn của con gái còn có vết trầy da rỉ m.á.u. Bà khẽ dùng lòng bàn tay sờ lên mặt Vân Gia, rất đau lòng cũng rất tức giận.
Lê Huy thuật lại lời bác sĩ, Vân Gia bị trượt chân từ trên cao ngã xuống đập đầu. May mà ngoài việc có chấn động não nhẹ thì không bị thương ở những vị trí khác. Chỉ là sau gáy bị một vật sắc nhọn cứa vào, có thể là đá hoặc góc gạch nên chảy rất nhiều m.á.u. Càng không may là bệnh viện lại thiếu loại m.á.u này.
Nghe đến đây, Lê Yên đã rất bất mãn:
“Đến cả m.á.u cũng không có, đây là bệnh viện gì vậy?”
“Đây đã là bệnh viện tư tốt nhất ở địa phương này rồi.” Lê Huy giải thích. Nghe Lê Yên c.h.ử.i thầm một câu “cái nơi khỉ ho cò gáy” ông liền trấn an: “Gia Gia bây giờ không sao rồi, Trang Tại và Gia Gia vừa hay cùng một nhóm m.á.u.”
Ông cẩn thận nói tốt cho Trang Tại:
“Trang Tại đã hiến m.á.u cho Vân Gia, vừa mới đi thôi. Đêm nay lăn lộn một trận, đứa nhỏ đó sắc mặt trắng bệch cũng thật sự không chịu nổi nữa, anh đã bảo nó về nghỉ ngơi trước.”
Phản ứng đầu tiên của Lê Yên là nhíu mày, ánh mắt lướt qua Lê Huy lạnh lùng nói:
“Đừng để Gia Gia biết chuyện này!”
Lê Huy có chút không hiểu.
Lê Yên lại dặn dò:
“Anh về cũng nhắc nhở nó, đừng tưởng đó là ân huệ gì lớn. Nếu không vì nó thì Vân Gia sẽ biết đến cái nơi khỉ ho cò gáy này sao? Chuyện Gia Gia bị thương, em tạm thời không so đo với nó. Chuyện hôm nay rốt cuộc là trùng hợp hay đã được sắp đặt trước, em sẽ cho người đi điều tra rõ. Nếu để em biết nó có ý đồ không nên có với con gái em thì ngày lành của nó sẽ chấm dứt.”
Lê Huy hiểu ý của Lê Yên.
Nhiều năm trước ở Thanh Cảng đã xảy ra một vụ bắt cóc. Mấy năm sau mới điều tra ra kẻ bắt cóc và người cứu là đồng bọn đã lên kế hoạch từ sớm. Một vụ án với vốn đầu tư nhỏ, dễ dàng có thể vừa được ân vừa được báo đáp.
“Em lo lắng vớ vẩn, còn muốn điều tra cái gì nữa?” Lê Huy chế nhạo, “Không thể nào có chuyện đó, Trang Tại là người biết chừng mực.”
“Tốt nhất là như vậy!”
Thấy Lê Yên cảm xúc kích động, Tư Hàng ôn tồn nói:
“Dì ơi, bây giờ không phải là lúc so đo những chuyện này. Gia Gia còn chưa tỉnh lại, chúng ta phải nghĩ xem lúc Gia Gia tỉnh dậy, chúng ta sẽ giải thích với cậu ấy chuyện này như thế nào. Mấy người ở đồn cảnh sát đã xử lý xong chưa ạ?”
Lê Huy vốn định nói, chuyện ở đồn cảnh sát cũng là nhờ có bạn học đại học của Trang Tại, nếu không ở một nơi xa lạ như Khúc Châu, những việc điều động sắp xếp này dù họ có báo tên nhà họ Vân ra cũng phải nhờ người lòng vòng nhiều lần, lãng phí thời gian.
Chỉ là lúc này Lê Yên đã giận cá c.h.é.m thớt thậm chí đã nghi ngờ Trang Tại. Nếu nhắc lại mối quan hệ mà đến cả chính Lê Huy cũng phải kinh ngạc này, Lê Yên có thể sẽ càng suy nghĩ nhiều hơn ngược lại không tốt.
Vì thế không nhắc lại Trang Tại, Lê Huy chỉ nói:
“Chuyện ở đồn cảnh sát đã xử lý gần xong rồi, những việc sau đó cứ giao cho luật sư là được, không cần phải lo lắng.”
Lê Yên khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi nhưng trên mặt vẫn không giấu được sự chán ghét:
“Nếu không phải Gia Gia phải chịu tai bay vạ gió như vậy, em thật sự lười phải bận tâm vì những người như bùn lầy này. Rốt cuộc em phải thắp bao nhiêu hương quyên bao nhiêu tiền thì những người này mới có thể tránh xa con gái em một chút!”
