Trang Giấy Trống - Chương 65.2: Cô Chỉ Cần Là Chính Mình (2)
Cập nhật lúc: 03/04/2026 02:01
Tình bạn giữa Vân Gia và Trang Tại cũng không sâu sắc đến mức đó.
Nếu là Từ Thi Di nói những lời này, vì họ là bạn thân không cần nói đạo lý mà chỉ cầu cho bạn mình vui vẻ thì cũng bình thường. Nhưng từ miệng của Trang Tại nói ra thì thật sự kỳ lạ.
Cái thằng cáo già này đầu óc không biết xoay chuyển nhanh đến đâu, bây giờ lại ở đây giả vờ ngây thơ hồn nhiên? Chơi trò ngây thơ với ai chứ, Lê Dương thầm nghĩ tôi còn không hiểu cậu là người thế nào sao. Anh ta vô cùng khinh bỉ, lại nghĩ vừa rồi Trang Tại vậy mà còn giúp Trần Văn Thanh nói hai câu.
Lê Dương nhíu mày, sắc mặt phức tạp nhìn Trang Tại đang trao đổi công việc với trợ lý. Dường như người trước mắt này đã hoàn toàn thay đổi, không nỡ nhìn thẳng.
Hay lắm, thay đổi rồi, hoàn toàn thay đổi rồi.
Nhớ lại lúc Trang Tại mới đến nhà anh ta, là một đứa trẻ ngạo nghễ ít nói biết bao. Mười năm dâu bể, thay hình đổi dạng, bây giờ nịnh nọt bợ đỡ ai cũng được rồi đúng không? Thông cảm cho mẹ ruột của anh ta xong lại che chở cho em họ của anh ta.
Quả nhiên, xã hội là một cái chảo nhuộm lớn và Vân Chúng càng không phải là nơi dễ sống.
Những người cứng cỏi, không thay đổi như anh ta căm ghét đến tận xương tủy những hành vi nịnh bợ, cuối cùng vẫn là ngày càng ít đi.
Trang Tại xem xong báo cáo tháng, hỏi tại sao tiến độ bên viện bảo tàng văn hóa lại chậm lại. Thạch Tuấn trả lời:
“Phó tổng nhỏ tháng trước bận chuẩn bị đám cưới, công việc kết nối không thuận lợi nên tiến độ dự án chậm, chúng tôi cũng không tiện thúc giục.”
Trang Tại cũng hiểu. Trước đây anh có nghe Tôn Nguyệt Nhiên nhắc đến việc hai người đi nước ngoài đặt váy cưới và lễ phục. Cả hai nhà họ Phó và họ Từ đều có uy tín, đám cưới chắc chắn sẽ có quy mô rất lớn, công việc vặt cũng sẽ không thiếu.
Hiếm khi Phó Tuyết Dung lại là một người dịu dàng săn sóc, sẽ không lấy công việc làm cớ để đẩy hết mọi việc cho nhà gái xử lý.
Nghĩ như vậy, thật ra xem mắt cũng không tệ lắm.
Trang Tại quay đầu lại định an ủi Lê Dương, người sắp đi xem mắt một câu, nhưng lại phát hiện anh ta đang dùng một ánh mắt vừa khó nói vừa lộ ra một chút đau lòng nhìn mình.
Trang Tại hỏi:
“Sao vậy?”
Lê Dương cũng hỏi:
“Chuyện bên Phức Tư, không dễ làm phải không?”
“Không dễ làm cũng phải làm.” Thái độ của Trang Tại không lạc quan nhưng cũng không quá lo lắng. Sự thành do người là khí phách của tuổi trẻ, càng trưởng thành càng hiểu rõ khi thân bất do kỷ, bình tĩnh nhìn mình làm hỏng một việc là một môn học bắt buộc.
“Mấy lão xương già bên Phức Tư…” Lê Dương chậm rãi nói, “Tuy không cùng phe với dượng, nhưng mà họ vẫn phải nể mặt dượng tôi. Đương nhiên dượng tôi bây giờ ở vị trí đó, là người đứng đầu gia đình can thiệp quá nhiều cũng không được, sẽ không ra mặt giúp cậu đâu.”
“Anh muốn nói gì?”
Trang Tại hỏi anh ta.
Lê Dương nghĩ một lúc cuối cùng vẫn mở miệng nhắc đến:
“Gia Gia cũng có thể giúp được. Mấy lão già đó thấy nó cũng phải cười đến nhăn cả mặt, nói là nhìn nó lớn lên, hồi nhỏ còn bế nó nữa, khụ…tôi không nói nhiều đâu.”
Trang Tại hiểu.
Anh còn hiểu rõ hơn cả Lê Dương về tầm quan trọng của Vân Gia.
“Tôi không cần.”
Lê Dương nhíu mày, không thể hiểu nổi. Đã nịnh bợ rồi thì có thể nịnh bợ đến cùng một chút được không, sao lúc này còn bày đặt giữ kẽ?
Trong 26 năm cuộc đời đã qua của Vân Gia, những việc có thể kiên trì lâu dài chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Từ nhỏ sở thích đã không ổn định, hứng thú như gió như mưa, nói đến là đến nói đi cũng đi. Đối với những quy tắc lễ nghĩa đã được định sẵn, cô trước sau đều giữ thái độ nghi ngờ.
Những chuyện vốn dĩ đã như vậy, đến chỗ cô cũng không tránh khỏi bị hỏi một câu, tại sao lại phải như thế? Không làm thế này thì sao?
Khi ông cụ Vân còn tại thế rất không thích điểm đặc biệt này của Vân Gia. Ông nghiêm mặt, dù đã đến tuổi mắt không còn sắc sảo, trên mặt cũng keo kiệt không biểu lộ sự từ ái, chậm rãi nói với Vân Tùng Lâm:
“Con gái của con hay hỏi nhưng không thông minh, thiếu kiên nhẫn, không đi được đường dài.”
Lớn hơn một chút, Vân Gia hiểu được hay hỏi nhưng không thông minh có nghĩa là gì cũng hoàn toàn không buồn.
Cô không muốn đi con đường dài nào cả, tùy tâm sở d.ụ.c lớn đến 26 tuổi cũng không thấy có gì không tốt.
Có gì tốt thì lại phát hiện ra.
Thiếu kiên nhẫn, chứng tỏ làm việc theo trực giác không có những cân nhắc lòng vòng, càng dễ dàng xác định được điều mình yêu ghét.
Về điều yêu thích, Vân Gia trước mắt không có thu hoạch gì đặc biệt sâu sắc.
Về điều ghét, bạn trai cũ của Từ Thi Di, Văn Trác Nguyên có lẽ có thể đứng đầu danh sách.
Ấn tượng của Vân Gia về Văn Trác Nguyên là “vạn người mê” nhưng không phải nói người này thật sự có sức hút vô hạn.
Có một gương mặt đẹp, biết hát, biết nhảy, chơi được vài loại nhạc cụ. Kiểu con trai này dù ném vào trường học nào cũng sẽ không thiếu người hâm mộ. Cộng thêm tính cách hướng ngoại thành thạo một vài kỹ năng xã giao, tự nhiên sẽ tạo ra ảo giác rằng người này có rất nhiều bạn bè, có thể trò chuyện tốt với bất kỳ ai.
Bao gồm cả chính anh ta cũng có ảo giác như vậy.
Vân Gia rất không thích Văn Trác Nguyên.
Hồi cấp ba dù đã ở bên Từ Thi Di, anh ta cũng không sửa đổi được cái tính lăng nhăng, luôn thiếu ý thức về ranh giới khi ở cùng những người khác giới khác. Điểm này tạm thời có thể dùng sự trong sáng của tình bạn để qua loa cho xong.
Điều Vân Gia không thể hiểu được là, trong kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp ba Văn Trác Nguyên đã từng cãi nhau một trận lớn với Từ Thi Di.
Thi nghệ thuật thất bại, Văn Trác Nguyên không thể vào được trường học lý tưởng, sau đó anh ta tiếp xúc với một chương trình tuyển tú.
Bên sản xuất chương trình đã vẽ ra một cái bánh rất lớn.
Một đám con trai có ngoại hình xuất chúng bị trói buộc phải thể hiện mười tám ban võ nghệ. Mọi người từ khắp nơi đến, mỗi người đều có tài năng riêng.
Có tài, có sắc, ở một nơi như thế này đã không còn là bản lĩnh gì nữa. Những đôi giày và chiếc đồng hồ hàng hiệu nhái khó phân biệt bằng mắt thường cũng không còn có thể lừa được những người có xuất thân bình thường như thời còn đi học nữa.
Thế giới này luôn có những người chiến thắng ngay từ vạch xuất phát.
Văn Trác Nguyên, người đã thi trượt bị đả kích nặng nề. Từ Thi Di đã dùng rất nhiều phương pháp để hy vọng giúp anh ta vượt qua sự thất vọng, nói không biết bao nhiêu lời hay ý đẹp nhưng lại bị anh ta xem như kẻ thù mà sỉ nhục.
Anh ta căm giận không nguôi trách Từ Thi Di chỉ biết nói những lời an ủi vô dụng,, cho rằng nếu là Từ Thi Di tham gia loại chương trình này thì nhà họ Từ luôn có cách để không để cô ấy phải tay không trở về. Cô ấy căn bản không hiểu được cảm giác dù đã dùng hết sức lực cũng sẽ thua những người không tốn chút sức nào là như thế nào.
“Đến lượt tôi, thi trượt là chuyện bình thường. Tại sao lại bình thường? Bởi vì tôi không có được may mắn đầu t.h.a.i như các người sao? Tâm trạng của chúng ta có thể so sánh được sao? Cậu luôn nói mình cũng không làm tốt được rất nhiều việc nhưng cậu xem, cậu bây giờ chẳng phải vẫn sống rất tốt sao? Những người như các người trời sinh mệnh tốt, có được nhiều như vậy đương nhiên mất đi cái gì cũng sẽ không đau khổ. Vậy thì làm ơn hãy cướp đi cả quyền được đau khổ của một người bình thường như tôi đi!”
Từ Thi Di vì vậy mà đau lòng không thôi liên tục tự kiểm điểm mình.
Vân Gia nhìn không được nữa, lúc đó liền định từ Thanh Cảng trở về để đòi lại công bằng cho cô bạn thân. Anh ta nên may mắn vì có một người bạn gái như Từ Thi Di, một tiểu thư nhà giàu chịu để ý đến nỗi đau tự thương hại của anh ta. Không tạ ơn tổ tiên đã là may mắn lắm rồi.
--
Hết chương 65.
