Trăng Rọi Sai Người - Chương 5
Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:15
Chương 5
Sắc mặt huynh trưởng đại biến.
Huynh ấy cố giữ bình tĩnh, làm ra vẻ thoải mái giải thích:
"Tiểu Vi, ta cũng là vì muốn tốt cho muội."
"Tạ Minh Tu thích những cô nương hoạt bát hay cười."
"Còn muội càng lớn tính tình càng trầm lặng."
"Nếu hai người nhận nhau, khó tránh khỏi thất vọng."
"Thay vì sau này thành thân rồi sinh oán trách."
"Chi bằng giữ mãi dáng vẻ tốt đẹp thuở ban đầu."
"Hơn nữa."
"Hắn là phu quân ta chọn cho A Đường."
"Nếu để cho muội."
"Vậy A Đường phải làm sao đây?"
Trên đời này sao lại có một người huynh trưởng thiên vị đến vậy?
Ta giơ tay tát mạnh huynh ấy một cái.
Toàn thân run lên không ngừng.
Huynh trưởng hơi sửng sốt.
Huynh ấy đưa tay sờ bên má đang đỏ lên, cụp mắt xuống.
Hơi thở có phần hỗn loạn.
"Lớn gan rồi."
"Dám đ.á.n.h cả A huynh."
"Nhưng đ.á.n.h cũng đã đ.á.n.h rồi."
"Giận cũng nguôi rồi chứ?"
"Chuyện này coi như bỏ qua."
"Sắp tới Trung thu."
"A Đường nói muốn ba huynh muội chúng ta cùng nhau ngắm trăng."
"Nếu muội không đi, nàng ấy sẽ buồn."
Ta tự giễu cười một tiếng.
Năm nào cũng ngắm trăng.
Bọn họ đối thơ dưới trăng, nâng chén vui vẻ.
Còn ta ngồi cô độc một bên.
Cẩn thận chen vào vài câu.
Chỉ mong có thể hòa nhập cùng họ.
"Tri Vi, muội đọc sai rồi, ngốc quá."
"Nhạc Tri Vi, cái này cũng không biết, lần sau đừng tới làm mất hứng nữa."
Ta nhắm mắt lại.
Rồi lắc đầu.
"Ta không đi."
"Sau này cũng sẽ không đi nữa."
Hàng mi huynh trưởng khẽ run.
Huynh ấy đứng phía sau, gần như van nài:
"Tiểu Vi..."
"Đi đi."
…
Đêm Trung thu.
Trăng sáng gió thanh.
Phủ Quốc công mở tiệc gia đình.
Chủ mẫu tươi cười giới thiệu ta với tất cả thân quyến.
Bà trông vô cùng yêu thích ta.
Vì vậy.
Mọi người đối xử với ta rất nhiệt tình.
Ta vẫn chưa quen nên nói ít hơn vài câu.
Lập tức có người cười bảo ta trầm ổn đoan trang, rất có phong thái của chủ mẫu tương lai.
Những bữa tiệc trước kia hoàn toàn không như vậy.
Mẫu thân không thích ta.
Huynh trưởng và tỷ tỷ đi đâu cũng chỉ chơi với nhau, chưa từng dẫn ta theo.
Ở các yến tiệc.
Ta luôn lẻ loi một mình.
Thường bị người khác trêu chọc là đứa trẻ không ai cần.
Về sau mẫu thân cảm thấy mất mặt.
Dần dần chỉ đưa huynh trưởng và tỷ tỷ theo.
Không còn đưa ta đi nữa.
Sau khi gả cho Chu Lâm Xuyên.
Tuy hắn thích ta.
Nhưng tính tình hắn thanh cao lạnh nhạt.
Rất hiếm khi thân mật với ta trước mặt người ngoài.
Những bữa tiệc náo nhiệt thế này.
Hắn vốn không thích.
Mỗi lần tham dự cũng chỉ có mình ta.
Phu quân không đi cùng.
Những lời bàn tán xung quanh đương nhiên không ít.
Mỗi lần ta cầu xin hắn đi cùng.
Hắn lại nói:
"Tính tình nàng quá trầm lặng, không hợp với những buổi yến tiệc như thế."
"Chi bằng đừng đi."
Thì ra...
Vấn đề không phải ở tính cách của ta.
Mà là ở những người bên cạnh ta.
Chỉ những người được yêu thương che chở.
Mới có tư cách sống tùy ý và vô tư.
Tiệc đã qua hơn nửa.
Ta không còn gò bó nữa.
Mạnh dạn trò chuyện với mọi người về việc làm ăn buôn bán.
Lời nói mạch lạc rõ ràng.
Tiến lui đúng mực.
Mọi người đều kinh ngạc nhìn ta.
Chủ mẫu không giấu được vẻ đắc ý:
"Đã bảo các người đừng xem thường nó."
"Con bé không phải nữ t.ử bình thường đâu."
"Ngay cả cách làm ăn buôn bán cũng còn giỏi hơn ta."
Cả người ta nóng lên.
Lồng n.g.ự.c như được lấp đầy.
Ta khẽ thở ra một hơi.
Những ký ức xám xịt của kiếp trước.
Những ngày ngồi lặng trong phòng.
Những lần giặt giũ vá vá khâu khâu.
Đều dần trở nên mờ nhạt.
Ta đang từng bước đi về cuộc đời thuộc về chính mình.
Sau khi tiệc tan.
Ta trở về phòng.
Tạ Minh Tu đã trải sẵn chăn đệm dưới giường.
Hắn đang thất thần nhìn bức họa nhỏ.
Thấy ta bước vào.
Hắn lập tức hoảng hốt nhét nó vào tay áo.
Sau khi thành thân.
Chúng ta luôn ngủ riêng.
Không quấy rầy lẫn nhau.
Những lời huynh trưởng từng nói rốt cuộc vẫn ảnh hưởng đến ta.
Ta vẫn luôn bất an.
Không muốn nói cho Tạ Minh Tu biết người trong bức họa chính là ta.
Có lẽ vì men rượu.
Cũng có lẽ vì bữa tiệc Trung thu hôm nay khiến ta nhận ra.
Ta không hề tệ như mình từng nghĩ.
Như bị ma xui quỷ khiến.
Ta mở miệng:
"Tạ Minh Tu."
"Ngày nào chàng cũng nhìn ta."
"Vậy mà vẫn không nhận ra người trong bức họa chính là ta sao?"
…
Tạ Minh Tu khựng lại.
Tưởng mình nghe nhầm.
Hắn kinh ngạc hỏi:
"Nàng nói gì cơ?"
Ta ngáp một cái.
Đưa tay vỗ nhẹ hai má đang nóng bừng.
"Người trong bức họa..."
"Là ta."
"Hôm đó chàng ngã xuống núi, gãy chân."
"Ta cõng chàng tới y quán."
"Chàng cứ khóc suốt."
"Ồn c.h.ế.t đi được."
Gương mặt ôn nhu đạm mạc của Tạ Minh Tu từng chút một nứt vỡ.
Hắn nghiến răng nghiến lợi:
"Nhạc Tri Vi."
"Vì sao nàng không nói sớm?"
"Nàng có biết khoảng thời gian này ta..."
Nói đến đây.
Hắn lại ngậm miệng.
Vành tai hơi đỏ lên.
Ta khó hiểu.
Nhưng vẫn thành thật trả lời:
"Huynh trưởng nói tính tình ta trầm lặng nhàm chán."
"Chàng sẽ không thích ta."
Cảm xúc của Tạ Minh Tu lập tức kích động.
Hắn bật dậy.
Hoàn toàn mất đi dáng vẻ ung dung của thế gia công t.ử:
"Nói bậy!"
"Ta đã động lòng với nàng từ lâu."
"Chỉ là vẫn luôn nhẫn nhịn mà thôi."
Một cơn gió thổi qua.
Ngọn nến bùng sáng.
Ánh nến soi rực căn phòng.
Không gian nhất thời trở nên yên tĩnh.
Ta và Tạ Minh Tu nhìn nhau.
Tình ý trong mắt hắn khiến ta hoảng hốt.
Ta vô thức lùi về sau hai bước.
Lại vấp phải đồ vật, suýt ngã xuống nhưng vòng eo lập tức bị Tạ Minh Tu ôm c.h.ặ.t.
Hắn cúi sát lại.
Ghé bên tai ta.
Khẽ nói:
"Ta nói cho nàng thêm một bí mật."
"Chuyện ta bất lực..."
"Là giả."
Đồng t.ử ta co rụt lại.
Lập tức nhắm mắt giả c.h.ế.t.
Tạ Minh Tu khẽ hôn lên trán ta.
Rồi bật cười đầy vui vẻ.
Từ ngày đó.
Tạ Minh Tu không còn ra ngoài vui chơi nữa.
Ngày nào cũng ở trong phủ bên cạnh ta.
Hắn và Chu Lâm Xuyên hoàn toàn khác nhau.
Chu Lâm Xuyên thích ta.
