Trăng Trong Lòng - 5

Cập nhật lúc: 19/06/2026 05:09

"Nếu làm bỏng phụ hoàng và Quý phi nương nương thì có c.h.é.m ngươi một vạn lần cũng không đủ đền tội!"

"Đứng lên! Mau theo ta về cung!"

"Hôm nay bản công chúa nhất định phải đ.á.n.h ngươi đến da tróc thịt bong mới được!"

Ta tức giận đứng bật dậy, kéo nàng đi luôn.

Biểu cảm trên mặt nàng lúc ấy vừa ngỡ ngàng vừa hoảng hốt.

Có lẽ nàng hoàn toàn không hiểu vì sao ta đột nhiên đối xử với nàng như vậy nhưng ta không kịp giải thích nhiều.

Sau khi về cung, Tô ma ma dẫn nàng đi xử lý vết bỏng còn ta thì kể đầu đuôi mọi chuyện cho trưởng tỷ nghe.

Nghe xong, trưởng tỷ khẽ nhíu mày, khen ta một câu rằng ta làm đúng.

Ngay trong đêm ấy, tỷ ấy sắp xếp cho Thu Quế xuất cung.

Trước khi nàng đi, ta còn đến gặp nàng một lần nữa.

Ta lén nhét cho nàng một bộ trang sức bạch ngọc mà mẫu hậu từng tặng ta.

"Thu Quế tỷ tỷ, tỷ biết mà. Mẫu hậu từng nói, phụ hoàng ta thật ra là một tên rùa đen khốn kiếp. Nếu bị ông ta để mắt tới, cả đời coi như bị hủy hoại."

"Hôm nay đúng là ta có lỗi với tỷ nhưng ta thật sự cũng là vì tốt cho tỷ."

"Ra khỏi cung rồi hãy sống thật tốt nhé, tỷ tỷ. Biết đâu vài năm nữa, tỷ sẽ cảm ơn ta đấy."

Ta học theo dáng vẻ của trưởng tỷ, nói rất ra chiều thấm thía.

Chỗ bị bỏng trên mặt nàng vẫn còn đỏ và sưng, cũng không biết sau này có để lại sẹo hay không.

Nhưng nàng dường như chẳng hề để tâm, chỉ nắm lấy tay ta rồi lắc đầu.

Đôi môi đỏ khẽ hé mở dường như nàng còn muốn nói gì đó với ta nhưng Tô ma ma phía sau đã lên tiếng thúc giục, không còn kịp nữa rồi.

Đêm ấy, ánh trăng rất đẹp.

Nhìn nàng khuất dần sau khúc hành lang, ta tuổi còn nhỏ mà bỗng thấy buồn bã.

Trưởng tỷ đi tới, xoa đầu ta, nụ cười dịu dàng.

"Tiểu Thập Nhất nhà chúng ta lớn rồi đấy."

"Không tệ, không tệ."

"Nếu mẫu hậu dưới suối vàng biết được, nhất định sẽ rất vui mừng. Yên tâm đi, Thu Quế sẽ không trách muội đâu."

"Đợi sau này muội lớn lên, có thể xuất cung rồi, tỷ sẽ dẫn muội đi thăm nàng, được không?"

Ta khịt khịt mũi, gật đầu qua loa nói được.

22

Mười năm sau đó, ta vẫn chưa có cơ hội đi thăm Thu Quế lần nào nữa.

Nhưng có một điều ta nhớ rất rõ.

Năm ấy, bên dưới khóe mắt phải của nàng cũng có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ như chu sa.

Mỗi khi nàng mỉm cười, kết hợp với ánh mắt dịu dàng như nước, mê ly đến cực điểm.

Là nhan sắc tuyệt trần hiếm có nơi nhân gian.

23

Chớp mắt một cái, ta gả tới đây cũng sắp ba tháng rồi.

Sau khi vết thương trên cánh tay của Phó Hoài Yến khỏi hẳn, hắn lại bận đến mức chân không chạm đất.

Nhưng đêm nào hắn cũng đều đặn như sấm đ.á.n.h không đổi mà đến viện của ta ngủ, dính người vô cùng, khiến ta phiền không chịu nổi.

Mà đám nữ nhân trong hậu trạch thấy chúng ta như keo với sơn, đương nhiên đều đỏ mắt ghen tị.

May mà các nàng không chĩa mũi nhọn vào ta, mà đều bận chạy tới tiền viện lấy lòng hắn.

Hôm nay tặng trà bánh, ngày mai may giày tất, ngày kia lại đàn ca réo rắt, trò gì cũng nghĩ ra được.

Ta xem náo nhiệt đến vui vẻ thế mà Phó Hoài Yến lại đắc ý cầm đống đồ ấy tới khoe trước mặt ta.

"Giày tất thì ta không trông mong nữa nhưng phu nhân à, ít nhất nàng cũng nên thêu cho ta một cái túi thơm chứ?"

"Dù sao cũng nên để phụ hoàng nàng biết rằng vị Trưởng công chúa này hiện giờ đã bị tên đại gian thần là ta mê hoặc đến thần hồn điên đảo, chẳng còn tâm trí tranh ngôi với ông ta nữa rồi."

...

Lời này có lý!

Ta lập tức mở hộp, lấy ra một túi đầy hạt đậu vàng, ào một cái đổ hết cho hắn.

"Ngày mai chàng ra chợ mua mười cái tám cái thật đẹp đi. Nhớ nói với phụ hoàng rằng là ta mua cho chàng nhé!"

Phó Hoài Yến sửng sốt.

"Ta đâu có ý đó!"

"Mặc kệ chàng có ý gì. Ta cho chàng nhiều tiền thế này, mua mười tú nương về thêu còn đủ. Chàng đừng có mà không biết đủ!"

Phó Hoài Yến nghẹn lời, lúc ngẩng đầu nhìn ta lần nữa, hắn đã nghiến răng nghiến lợi.

"Được được được. Xem ra nàng lại ngứa da rồi."

Hắn đứng dậy, một tay vác bổng ta lên rồi đi thẳng vào noãn các.

"Phó Hoài Yến, tên dâm ma nhà chàng, mau thả ta xuống!"

Rầm.

Ta bị hắn ném vào trong chăn gấm.

"Một ngày không cho nàng nếm chút lợi hại, nàng càng ngày càng không coi ta ra gì."

"Trốn cái gì? Không phải chỉ lúc ta hầu hạ nàng thì nàng mới chịu nói vài câu mềm mỏng với ta sao?"

"Hừ, con sói mắt trắng!"

Hắn vừa lầm bầm vừa tháo váy áo của ta.

Ta nhân cơ hội đá một cước vào n.g.ự.c hắn, không ngờ lại bị hắn bắt được.

"Ưm...!"

Hắn c.ắ.n lên chân ta.

Thấy ta lập tức mềm nhũn sức lực, hắn lại cúi xuống như đang dụ dỗ, hắn hôn lên môi ta.

"Nghe thử một tiếng phu quân nào, được không? Gọi rồi ta tha cho nàng."

...

Tha là chuyện không thể nào, bị hắn bắt nạt t.h.ả.m hơn mới là thật.

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng.

Nhưng về sau vẫn bị hắn từng chút một cạy mở,ại từng chút một dỗ dành, nói biết bao lời trêu ghẹo vô lại.

Ngày ngày đêm đêm, luôn là như thế.

Cho đến khi hoa hạ tàn, hoa quế mùa thu nở rộ.

---

24

Bánh quế hoa do Tô ma ma làm rất ngon.

Dù sao ngày nào ta cũng nằm không có việc gì làm, bèn học bà một chút rồi làm cho Phó Hoài Yến ăn.

Ta vẫn chưa biết chính xác ngày sinh của hắn.

Hắn không nói, ta cũng không hỏi.

Tối ấy hắn vẫn đang ở tiền viện phê duyệt công văn.

Chọn vài chiếc bánh ngọt coi được nhất, ta mang đi tìm hắn.

Ta rất ít khi tới đây.

Vừa thấy ta, hắn cũng khá bất ngờ.

"Bánh quế hoa này thật sự là nàng tự tay làm? Không phải bỏ thêm thứ gì vào đó, định mưu sát thân phu đấy chứ?"

...

Đúng là đồ không biết điều.

Ta cầm một miếng nhét ngay vào miệng.

"Chàng không muốn ăn thì thôi. Ta làm suốt cả ngày đấy. Đem cho chàng ăn, ta còn thấy thiệt thân nữa là."

"Làm cả một ngày sao?"

Hắn nhướng nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt, cười tủm tỉm nhìn ta rồi kéo hết số bánh còn lại về phía mình.

"Vậy thì ta phải nếm thử. Nàng không được ăn nữa."

Ta hừ lạnh một tiếng đang định mỉa mai hắn thêm vài câu nhưng đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Thấy hắn đã đưa tay lấy bánh ta vội vàng kéo hắn lại.

Cổ họng bỗng dâng lên vị tanh ngọt, ta ho ra một ngụm m.á.u.

"Tiểu Thập Nhất!"

Ta ngã vào lòng hắn.

Trước khi nhắm mắt lại, ta lại nhìn thấy sự hoảng loạn và luống cuống đầy trong mắt hắn.

Giống như sắp đ.á.n.h mất thứ gì cực kỳ quan trọng.

Ta vậy mà lại mỉm cười.

"Đau quá… Phu quân..."

25

Hình như ta đã ngủ rất lâu.

Mơ mơ màng màng, trước mắt luôn có những vệt sáng chập chờn.

Đôi khi, ta còn nhìn thấy mẫu hậu.

Người giống như khi ta còn nhỏ, dịu dàng dùng khăn gấm lau mặt cho ta.

"Tiểu Thập Nhất. Con lại tới đây làm nũng trốn việc với mẫu hậu rồi. Mau trở về đi, tỷ tỷ con không tìm thấy con sẽ lo lắng đấy."

Ta không muốn đi thế nhưng dường như có người nào đó đang nắm lấy tay ta, không ngừng kéo ta về phía sau.

Ta thật sự không chống lại nổi.

Rồi màn sương trước mắt dần tan đi, ta như đang nằm ở một nơi vô cùng ấm áp.

Bên cạnh còn có một người khác, không ngừng kể chuyện cho ta nghe.

Lặp đi lặp lại đến mức ta muốn quên cũng không quên được.

Hắn nói năm xưa cả nhà hắn trung nghĩa hiếu thuận nhưng lại đều c.h.ế.t t.h.ả.m dưới tay một vị quân vương ngu muội.

May mắn thay, Hoàng hậu nương nương nhân từ, âm thầm phái người cứu hắn một mạng.

Để tránh bị truy sát, nương nương trực tiếp đưa hắn vào cung.

Dùng chút thuật dịch dung đơn giản, để hắn giả thành một thiếu nữ câm rồi theo bên cạnh vị tiểu công chúa của người.

Tiểu công chúa ấy trắng trẻo như ngọc đoàn t.ử, đáng yêu vô cùng.

Hắn coi nàng như muội muội ruột, bầu bạn với nàng, chăm sóc nàng.

Cuộc sống vốn cũng khá yên ổn.

Không ngờ có một ngày, suýt nữa đã bị Hoàng đế phát hiện sơ hở.

May mà vị tiểu công chúa kia lanh trí, ngay trong đêm đã tìm cớ đưa hắn xuất cung.

Sau đó, rất nhiều năm trôi qua, hắn lưu lạc chìm nổi khắp nơi, nhận được sự giúp đỡ của nhiều người cuối cùng đỗ đạt khoa cử, bước vào triều làm quan.

Năm ấy trong cung yến, cũng chính hắn cố ý sắp đặt màn ám sát cứu giá kia.

Chỉ là hắn không ngờ, đêm ấy hắn lại gặp được vị điện hạ năm xưa.

Nàng đã trưởng thành, cũng xinh đẹp hơn rồi.

Giữa hàng mày khóe mắt vẫn là nét hoạt bát linh động quen thuộc nhưng nàng lại luôn vui vẻ chuyện trò với thiếu niên họ Tạ ngồi bên cạnh.

Hắn nhìn mà thấy vô cùng chướng mắt.

Nghĩ đến đây trong lòng hắn giật mình.

Chính hắn cũng không ngờ mình lại sinh ra lòng tham.

Thế nhưng… rõ ràng là tiểu điện hạ do chính hắn nuôi lớn.

Vì sao trong mắt nàng lại chỉ có người khác?

...

Những năm qua.

Hắn vẫn luôn bí mật làm việc cho Trưởng công chúa ở bên ngoài cung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trăng Trong Lòng - Chương 5: 5 | MonkeyD