Trăng Trong Lòng - 8

Cập nhật lúc: 19/06/2026 05:10

Phó Hoài Yến thì chắp tay sau lưng vẫn ung dung bình thản như cũ.

Còn ta thì kinh ngạc đến không chịu nổi.

Ta vẫn luôn cho rằng tỷ tỷ và hắn là cùng một phe cơ đấy.

Ai ngờ...

Trưởng tỷ kéo ta về bên cạnh mình.

"Hôn sự lừa gạt thì không tính. Thập Nhất, dọn về cung ở đi."

Phó Hoài Yến lại vươn cánh tay dài ra kéo lấy tay ta.

"Một ngày làm phu thê, trăm ngày ân nghĩa, sao có thể không tính được?"

"Thập Nhất, nàng tự nói đi."

...

Hai người bọn họ kéo qua kéo lại ta làm ta ch.óng mặt muốn c.h.ế.t.

Cuối cùng ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.

Thân hình cao lớn thẳng tắp, bộ huyền giáp quen thuộc.

Giọng nói trầm thấp mà dịu dàng.

"Lung Nhi, đừng quậy nữa. Cẩn thận động t.h.a.i khí của nàng."

?!

Thai khí gì cơ?!

Mẫu thân ơi.

Đêm nay… có phải quá mức đặc sắc rồi không?!

33

Sau khi trưởng tỷ đăng cơ, triều đình một mảnh thuận buồm xuôi gió nhưng quả thực vẫn còn rất nhiều việc phải giải quyết.

Vì thế ta vẫn tạm thời ở lại trong cung để giúp đỡ.

Sau khi thế lực còn sót lại của Lưu Dung trong cung bị nhổ sạch tận gốc, trưởng tỷ vẫn để lại cho cả nhà Tạ Du chút thể diện, chỉ đày bọn họ rời khỏi kinh đô mà thôi.

Trước khi đi, Tạ Du còn đặc biệt xin chỉ được gặp ta một lần, trưởng tỷ đồng ý.

Mới chỉ mấy ngày không gặp vậy mà hắn dường như đã già đi rất nhiều tuổi, không còn vẻ rực rỡ ngạo nghễ năm nào nữa.

"Thập Nhất, ta biết nàng oán ta nhưng phụ mệnh khó trái, ta cũng là bất đắc dĩ."

"Chỉ là chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tình nghĩa sâu đậm ấy không phải giả."

"Thập Nhất, ta thật sự từng nghĩ tới việc cưới nàng, từng nghĩ sẽ đối xử tốt với nàng cả đời."

"Hôm nay ta tới đây… thật ra cũng chỉ muốn nhìn nàng thêm một lần nữa."

"Sau này núi cao đường xa chúng ta e rằng… sẽ không bao giờ gặp lại nữa phải không?"

Ta thở dài.

"Chính vì cùng nhau lớn lên nên những tủi thân mà ta từng chịu từ nhỏ, ngươi là người hiểu rõ nhất."

"Từ lúc ngươi ngả sang phía phụ hoàng và Lưu Dung thì những chuyện trong quá khứ giữa chúng ta đã bị c.h.ặ.t đứt rồi."

"Bây giờ lại tới đây than thở chuyện xưa, còn có ý nghĩa gì nữa?"

"Tạ Du, au này núi cao đường xa, ta nghĩ rằng… chúng ta không cần gặp lại nữa."

Gió đông dần nổi lên.

Khi hắn hành lễ cáo biệt rồi rời đi, vành mắt đã đỏ hoe nhưng cuối cùng vẫn không rơi lấy một giọt lệ.

Trưởng tỷ từ trong đại điện phía sau ta bước ra, lại kéo ta vào trong chiếc áo choàng lông cáo của tỷ ấy.

"Tiểu Thập Nhất của chúng ta trưởng thành rồi."

"Tốt lắm, tốt lắm. Trước đây tỷ còn lo để muội một mình ở kinh thành sẽ chịu thiệt, giờ nhìn lại mới thấy, là tỷ đã đ.á.n.h giá thấp muội rồi."

Ta hừ hừ.

"Chính tỷ dạy muội phải giả ngu giả ngốc một chút mới dễ sống trong hậu cung, muội vốn dĩ đâu có ngốc."

"Xì."

Tỷ ấy hừ lạnh.

"Không ngốc mà còn nói muốn quay về Phó phủ? Hắn đang nắm thóp muội đấy, Thập Nhất."

"Muội thật sự bị hắn lừa rồi!"

"Không được, càng nghĩ càng tức."

"Bây giờ phải gọi con cáo già ấy vào cung dạy dỗ thêm một trận mới được..."

Ta vội vàng kéo tỷ ấy lại.

"Đừng đừng đừng. Tỷ đừng gây chuyện nữa."

"Nếu lại động t.h.a.i khí của bảo bối nhà tỷ, Việt tướng quân lại trừng mắt với muội mất."

"Với lại ngày nào muội cũng đi theo phía sau hai người, nhìn hai người từ sáng đến tối ân ái không ngừng muội ngấy c.h.ế.t được."

"Chi bằng mau ch.óng về nhà, khuất mắt trông coi còn hơn."

Hiếm khi thấy trưởng tỷ đỏ mặt.

Ngừng một lát, tỷ ấy mới hỏi tiếp.

"Thập Nhất, trong lòng muội có hắn rồi phải không?"

Có hắn sao? Ta cũng không biết nữa.

Ta chỉ nhớ lúc ta trúng độc hôn mê, hắn đã canh bên giường ta suốt ba ngày ba đêm.

Đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng nhưng vẫn không rời nửa bước.

Ta chỉ cảm thấy trên đời này có một người đặt ta trong lòng như vậy đã là điều rất tốt đẹp rồi.

Ta chỉ hiểu rằng trái tim của ta thật ra rất nhỏ, không giống mẫu hậu và trưởng tỷ fó thể chứa nổi gia quốc thiên hạ.

Còn ta… chỉ cần một người chân thành với mình là đủ rồi.

34

Dùng xong bữa tối với trưởng tỷ, ta xoa cái bụng tròn vo, lúc này mới lên đường trở về phủ.

Trong nhà đèn đuốc sáng trưng nhưng Phó Hoài Yến lại không có ở đó.

Nghe nói hắn đang đi làm việc cho trưởng tỷ.

Vì thế ta thuận theo tự nhiên, tắm rửa rồi đi nghỉ.

Bài trí trong phòng không thay đổi chút nào, chắc hẳn mỗi ngày đều có người quét dọn.

Chỉ là trên bàn trang điểm có thêm một chiếc hộp gỗ khảm vàng.

Mở ra, ta kinh ngạc vô cùng.

Bên trong chính là bộ trang sức bạch ngọc mà năm đó ta đã tặng cho "Thu Quế tỷ tỷ".

Trâm cài, khuyên tai, khóa như ý.

Tất cả đều được sắp xếp ngay ngắn không thiếu một món nào.

Trong lòng ta bỗng ấm áp.

Ôm chiếc hộp ấy, ta vui vẻ nằm xuống.

Đến nửa đêm, bên ngoài hình như có tuyết rơi.

Đang cảm thấy trong màn có chút gió lạnh thì phía sau đột nhiên có người áp sát lại, ấm áp vô cùng.

Giống hệt một con bạch tuộc, quấn c.h.ặ.t lấy người ta.

"Cuối cùng cũng biết đường về nhà rồi à? Con sói mắt trắng."

"Sao không báo cho ta trước? Ta còn có thể vào cung đón nàng."

"Khoan đã, nàng không phải là trở về để hưu phu đấy chứ?!"

"Trong lòng đang ôm cái gì vậy? Hưu thư sao??"

"Ta sẽ không ký đâu. Đưa đây, bây giờ ta xé luôn!"

Trời ơi, phiền c.h.ế.t đi được.

Ta ném chiếc hộp sang một bên rồi xoay người lại, trực tiếp nhào vào lòng hắn.

Mùi tùng lạnh nhàn nhạt giống hệt ngày đầu tiên ta gặp hắn.

"Đừng ồn nữa. Bên ngoài có tuyết rơi phải không?"

"Ừm, vậy sáng mai ta muốn ăn sủi cảo nước với trứng lòng đào áp chảo."

"Sau đó chàng phải cùng ta vào cung, tỷ tỷ nói còn có vài món nợ cần tính với chàng."

"Tính xong sẽ giữ chúng ta ở lại dùng bữa trưa."

"Buổi tối trở về ta muốn ăn lẩu đồng thịt dê chấm tương mè."

"Chàng nhớ kỹ nhé, đừng dặn nhà bếp nhầm đấy."

Người đang được ta ôm lấy dường như khựng lại.

Nhưng sau khi ta lải nhải xong hai tay hắn siết c.h.ặ.t, ôm ta càng c.h.ặ.t hơn.

"Được, đều theo ý nàng."

"Chỉ cần nàng không đi thì thế nào cũng được."

Đôi môi ấm áp khẽ chạm lên giữa trán ta.

Ta cọ cọ trong lòng hắn an tâm chìm vào giấc ngủ.

Đầu đông tuyết rơi, hương trúc lạnh.

Trăng sau mây, người trong lòng.

Ta còn có thể đi đâu nữa đây Phó đại nhân à.

Chàng cũng ngốc lắm đấy.

- Hoàn văn -

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.