Trăng Vượt Sông Dài - Chương 5
Cập nhật lúc: 03/09/2026 18:01
Chỉ cảm thấy trời đất mênh mang vô tận, rộng lớn đến mức khiến người ta cô độc.
Ngụy cung không phải nhà của ta.
Kiều phủ cũng không phải.
Vậy ta còn có thể đi đâu?
Hỏi trời xanh, trời xanh chỉ lạnh lùng cúi mắt, không một lời đáp.
Hỏi cánh hoa rơi, hoa đã theo dòng nước, cuốn cùng mùa xuân mà đi.
“A Chỉ.”
Tô Hành khẽ gọi ta.
“Chúng ta về Giang Châu.”
……
Ở Giang Châu, ta sống nốt những ngày cuối cùng của kiếp trước.
Phủ đệ của Tô Hành không lớn, nhưng yên tĩnh và thanh nhã.
Ta ở trong Noãn các phía đông.
Ngoài cửa sổ là tường trắng ngói xanh, vài khóm chuối và một cây lê.
Bệnh của ta rất nặng.
Ban đêm thường giật mình tỉnh giấc.
Chỉ có thể nằm nghe tiếng mưa xuân tí tách mãi đến trời sáng.
Nghĩ lại một đời này, hóa ra lại có nhiều chuyện không nỡ ngoảnh đầu nhìn đến vậy.
Tô Hành thường sang ngồi cùng ta.
Hắn ngồi bên cửa sổ đọc sách, chẳng nói gì.
Một lần ngồi là hết nửa ngày.
Thi thoảng ta giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy gương mặt nghiêng tĩnh lặng của hắn dưới ánh đèn, trong lòng lại bất giác yên ổn thêm vài phần.
Nhưng một người nắm quyền một phương, nào có nhiều thời gian rảnh đến thế?
Ta nghe thị tùng nói.
Ngụy Chiêu đã gửi rất nhiều thư tới.
Hết lần này đến lần khác ra lệnh cho Tô Hành đưa ta về Ngụy cung.
Tô Hành chỉ hồi âm một lần.
Vỏn vẹn bốn chữ: Nàng ấy không muốn.
Những lá thư gửi đến sau đó, hắn đều cho đốt hết.
Ta thấy rất áy náy.
“Người sắp c.h.ế.t như ta, không đáng để Sứ quân làm đến mức này.”
Tô Hành cuối cùng cũng ngẩng mắt nhìn ta.
“Hôm nay còn sống, thì sống cho hết hôm nay. Ngày mai nếu còn tỉnh lại được, thì lại sống tiếp ngày mai.”
“Có gì mà không đáng?”
Hắn nói rất bình thản.
Dường như sinh t.ử trong mắt hắn cũng chỉ là chuyện sớm tối thường ngày.
Ta bỗng rất muốn cười.
Nhưng cười được vài tiếng lại không nhịn được mà ho.
“Tô Hành.”
“Cả đời này của ta… có phải sống rất chật vật không?”
Hắn im lặng một lúc.
“Không chật vật.”
Hắn nói.
“Chỉ là… rất vất vả.”
Ta không kìm được nữa, nước mắt lập tức tuôn như mưa.
Đời này, ta từng nghe rất nhiều lời.
Phụ mẫu nói ta không bằng trưởng tỷ, nhưng được cái chịu khổ giỏi.
Ngụy Chiêu nói tính ta kiên cường, chịu đựng được.
Người ngoài nói số ta tốt, gả được cho một vị kiêu hùng hùng cứ một phương.
Chỉ có hắn nói rằng, ta rất vất vả.
Ngoài cửa sổ, gió mưa đập vào song cửa.
Ta bỗng thấy hơi buồn ngủ.
“Tô Hành.”
Ta khẽ gọi hắn.
“Ngày mai, ta muốn ra ngoài thành ngắm hoa lê.”
“Được.”
Giọng hắn rất nhẹ.
“Vậy ta… đợi nàng tỉnh lại.”
Thế là chúng ta hẹn nhau như vậy.
Ta yên lòng nhắm mắt.
Trong mộng, xuân đã vào độ sâu.
Ngoài thành Giang Châu, hoa lê trắng như tuyết, rơi đầy vai áo.
Ta mải mê ngắm sắc xuân.
Cuối cùng không thể tỉnh lại nữa.
Năm ấy, ta hai mươi lăm tuổi.
12
Tỉnh dậy khỏi giấc mộng về kiếp trước.
Khi ta mở mắt, trời vừa hửng sáng.
Theo bản năng, ta định ngồi dậy.
Nhưng vừa cử động đã kéo theo vết thương trên vai, đau đến mức phải nằm vật xuống.
Biết vậy lúc ra tay đã nhẹ hơn một chút.
Ta mặt không cảm xúc nghĩ.
Bên giường bỗng vang lên một tiếng động khẽ.
Ta nghiêng đầu nhìn sang.
Lúc này mới phát hiện Tô Hành đang ở đó.
Hắn ngồi bên giường, vành mắt đỏ hoe.
Tựa như đã cách cả một đời.
Lần này, cuối cùng hắn cũng đợi được ta tỉnh lại.
Ta chậm chạp chớp mắt.
“Chàng khóc rồi.”
Thần sắc Tô Hành cứng lại.
Hắn không chịu để ta nhìn thấy.
Liền quay mặt đi, cười lạnh.
“Kiều chủ bạ của chúng ta bây giờ quả thật càng ngày càng có bản lĩnh.”
“Đến bản thân mình mà cũng không chút nương tay như vậy.”
“Có phải lần sau ngay cả mạng cũng không cần nữa không?”
Bị hắn nói đến chột dạ, ta nhỏ giọng: “Chủ công…”
“Đừng gọi ta.”
Ta vẫn nhìn hắn.
Từ góc này.
Vừa hay nhìn thấy khóe mắt đỏ ửng còn vương hơi ẩm của hắn.
Ta nhớ đến đêm xuân trong giấc mộng.
Trong lòng bỗng rối như tơ vò.
Ta đưa tay, khẽ níu lấy tay áo hắn.
Tô Hành không để ý tới ta.
Ta nhẹ giọng nói: “Đừng khóc nữa.”
“Chàng như vậy, khiến lòng ta hơi đau.”
Tô Hành im lặng.
Ta không dám nhìn hắn.
Chỉ như lấy lòng mà khẽ lay lay tay áo hắn.
“Tha cho ta đi, Chủ công.”
“Sau này ta không dám nữa.”
Tô Hành nhìn ta thật lâu.
Muốn mắng, lại không nỡ.
Cuối cùng chỉ nghiến răng nói:
“…Đồ l.ừ.a đ.ả.o.”
13
Ngày hôm ấy trong núi.
Mọi người đều đã nhìn thấy dung mạo thật của ta.
Có người nhận ra.
Ta chính là Kiều Nhị tiểu thư đã đào hôn năm xưa.
Quả nhiên.
Ta tỉnh lại chưa được bao lâu.
Đã nghe nói Ngụy Chiêu muốn gặp ta.
Nắng thu trong sân sáng trong.
Hắn cau mày nhìn ta thật lâu.
Cuối cùng không thể không thừa nhận:
“…Là nàng.”
Nhìn dáng vẻ hắn suy đi tính lại, rối rắm vô cùng.
Ta khẽ bật cười.
“Mấy ngày trước, chẳng phải Ngụy hầu từng hỏi ta, phải thế nào ta mới chịu gả cho ngài sao?”
“Ta muốn ngài chuyển một trăm cây lê từ Giang Đông đến trồng tại U Châu cho ta.”
Ngụy Chiêu sững sờ.
“Nàng có biết mình đang nói gì không?”
Việc này khoan nói đến chuyện hao người tốn của.
U Châu cách Giang Đông cả ngàn dặm.
Cây một khi rời đất, quá nửa sẽ c.h.ế.t dọc đường.
Cho dù may mắn vận chuyển được đến nơi.
Phương Bắc rét buốt, gió tuyết lại dữ dội, chúng cũng chẳng sống nổi đến mùa xuân.
Ngụy Chiêu cuối cùng cũng hiểu ra, mày nhíu c.h.ặ.t.
“Nàng đang đùa giỡn ta?”
Ta chỉ cười, không đáp.
Sắc mặt hắn lạnh xuống.
“Ba năm không gặp, nàng vẫn kiêu căng vô lý như vậy.”
“Xem ra là ta nhận nhầm người.”
Ngụy Chiêu thất vọng đến cực điểm.
Phất tay áo bỏ đi.
Hắn đúng là mù mắt mới cho rằng Kiều Chỉ chính là nữ t.ử trong mộng của mình.
Rõ ràng.
Giữa hai người họ không có lấy nửa phần giống nhau.
14
Ta trở về Kiều gia, gặp phụ thân.
