Trao Em Cả Một Đời - Chương 11: Đồng Điếu Ngọc
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:15
Thấy cô khựng lại, Phó Tắc Dịch ngước lên hỏi: “Sao thế?”
Ngộ Từ mím môi lặng thinh hồi lâu, thấy chắc do mình nghĩ nhiều nên lắc đầu: “Không có gì ạ.”
Giữ và rót đầy tách trà trước mặt mình, chờ Phó Tắc Dịch uống xong ngụm trà đầu tiên cô mới nâng tách của mình lên.
Trà Hầu Quý hạng nhất thơm nồng nàn sảng khoái, vị đậm đà ngọt lâu.
Thật ra cô chẳng nếm ra được sự khác biệt của các hạng trà, chỉ có thể nhận biết sơ được tầng vị và hương thơm, nhưng cô biết rõ chỉ một lọ nhỏ ấy thôi đã ngốn hơn một nghìn bạc của cô.
Ngộ Từ chỉ nhấp một ngụm nhỏ rồi buông tách xuống.
Lúc ngẩng đầu lên cô mới phát hiện hôm nay người ngồi phía đối diện ăn mặc khá giản dị, chắc là anh không có lịch trình công việc.
Anh mặc áo sơ mi thường màu trắng, không thắt cà vạt, cởi bung hai cúc đầu, ống tay áo được xắn đến khuỷu tay, cổ tay trái đeo một chiếc đồng hồ bạc.
Quần tây thường màu đen, phối cùng giày da thường cùng màu.
Trông nho nhã nhưng lại xa cách.
Hình như anh chưa từng mặc màu nào khác ngoài tông xám đen trắng, ngay cả lúc ăn mặc thoải mái cũng vậy.
Ngộ Từ chợt nhìn lại bản thân, giản dị mộc mạc đến mức không thể giản dị mộc mạc hơn.
Nhưng lạ là trông anh không hề trầm buồn u ám khi mặc những tông màu đó, trái lại còn rất hợp.
Hợp ở chỗ luôn mang đến cho người ta cảm giác cao quý dịu dàng được nuôi dưỡng trong môi trường sống ấm êm, hun đúc bởi nền văn hoá phóng khoáng trong suốt mười bốn năm sống ở nước ngoài nhưng vẫn không thể xoá nhoà sự tinh túy vốn có.
“Sao lại đeo đồng điếu ngọc trên tay?”
Đúng ngay lúc cô lơ đễnh, Phó Tắc Dịch chợt lên tiếng hỏi.
Nghe vậy cô cũng sững người, nhìn vào tay phải mình theo ánh nhìn của anh.
Một miếng đồng điếu bình an bằng ngọc trắng mỡ cừu được xỏ vào sợi dây đỏ buộc trên cổ tay.
Đây là phong tục của con cháu nhà họ Phó, nam đeo khoá vàng còn nữ đeo ngọc, khi nào lấy chồng cưới vợ mới được tháo ra.
Thế hệ con cháu nhà họ Phó vốn không có con gái mà toàn là một đám đực rựa nên ai cũng đeo khoá vàng, ngày xưa cụ bà nhận cô làm cháu gái đã nhờ người làm gấp, tạo ra miếng đồng điếu bình an này.
Nhưng cái này vốn được đeo trên cổ, tối qua tập múa nên sợi dây bị đứt, không biết có phải bị kéo trúng không.
Cô giải thích: “Tối qua sợi dây bị đứt, cháu không kịp đổi dây khác nên đeo tạm ở tay ạ.”
Nhưng sợi dây này cũng được làm chung bộ với đồng điếu, vì vậy cô phải sắp xếp thời gian đến cửa hàng một chuyến.
Thế là cô hỏi: “Chú út ơi, chú biết cửa hàng làm đồng điếu ngọc này ở đâu không ạ?”
Phó Tắc Dịch nhìn đồng điếu ngọc trên tay cô rồi đáp: “Tinh Ngọc Phường làm đấy.”
Nghe vậy, Ngộ Từ à một tiếng thật dài.
Tinh Ngọc Phường là sản nghiệp của nhà họ Phó, tổ tiên nhà họ Phó giàu có nhờ kinh doanh ngọc thạch, sau này mở rộng quy mô mới bắt đầu phát triển các ngành nghề khác, nhưng đồ ngọc vẫn là một trong những ngành nghề ưu tiên hàng đầu.
Tổ tiên nhà họ Phó dạy rằng: “Chỉ khi tìm về nguồn cội mới không đ.á.n.h mất gốc rễ.”
Tinh Ngọc Phường chuyên làm sản phẩm về ngọc, có trụ sở nằm tại núi Ngọc Hành, muốn đến đó phải trải qua một phen xốc nảy trên xe.
Phó Tắc Dịch trông thấy biểu cảm khó xử của cô gái trước mặt bèn đặt tách trà xuống, từ tốn nói: “Đưa cho chú đi, chú nhờ người đổi cho cháu.”
Ngộ Từ cười rộ lên, đồng ý: “Vâng.”
Cô tháo vòng xuống đặt vào lòng bàn tay anh.
Ngọc trắng mỡ cừu thượng hạng trơn bóng không tì vết, còn vương hơi ấm thấm qua lòng bàn tay, Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn, chậm rãi cong đốt tay lại.
*
Dùng xong bữa trưa, cụ bà về phòng nghỉ ngơi, Phó Tắc Dịch có công việc phải xử lý nên về Nam Viên.
Ngộ Từ đến đài Hạc dọn sách, nắng trưa vừa đẹp, trang sách phơi ươm mùi giấy mực, cô gom các quyển kinh thư vào rương kéo đến hành lang, đợi chiều về bác Thân rảnh sẽ dọn về Tây Viên.
Chiếc rương khá nặng nên chỉ kéo nửa đường cô đã phải dừng lại nghỉ mệt mấy lần, xong mới cúi xuống dọn tiếp.
Bím tóc sau lưng cũng trượt ra trước theo động tác cúi người của cô.
Ngộ Từ sững người.
Lúc Phó Tắc Dịch buộc cô không kiểm tra lại, chỉ nghĩ anh tiện tay quấn sơ lại giúp mình thôi.
Không ngờ anh tết tóc cho cô luôn.
Chiếc băng đô được l.ồ.ng xen kẽ và đều tăm tắp giữa các lọn tóc, đoạn cuối ở ngọn tóc vừa đủ thắt thành một chiếc nơ.
Thủ pháp có vẻ thành thạo lắm.
Không giống… Lần đầu thực hiện.
Nán lại nhìn chiếc nơ bướm bay theo gió trên ngọn tóc, cô mím môi, đẩy chiếc rương vào hành lang vòng.
*
Hôm Thanh minh, mặt trời vừa ló dạng chưa được hai ngày đã âm u trở lại.
Dùng bữa sáng xong, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch đến nhà thờ thắp hương cho tổ tiên hai nhà.
Hai người quay về sau khi hoàn thành những quy trình cố định, vừa bước vào sân trước đã nghe thấy tiếng cười lanh lảnh vọng ra từ trong nhà.
Người phụ nữ gân giọng lên nịnh hót: “Trông khí sắc của bà chẳng giống người cao tuổi gì cả, dồi dào sức sống hơn lần gặp trước luôn ấy! Minh Hinh, con nói xem có đúng thế không?”
Ngay sau đó, một giọng nữ ngọt lịm còn non trẻ trả lời: “Vâng! Khí chất của bà cố tốt thật ạ!”
Ngộ Từ dừng bước bên cửa.
Sân trước bị chắn tầm nhìn bởi tấm bình phong, chỉ thấy thấp thoáng cụ bà đang ngồi trên ghế chủ toạ trong nhà, có ba người ngồi trên vị trí dành cho khách.
Phó Tắc Dịch bước tới từ phía sau, thấy cô dừng bước bèn hỏi nhỏ: “Sao không vào?”
Cô ngập ngừng, ngước lên nhìn người bên cạnh.
Sáng nay, anh mặc một bộ đồ đen làm anh càng thêm lạnh lùng.
Sắc trời âm u, trong nhà có thắp đèn, hắt lên gương mặt anh như điểm thêm nét thong dong dịu dàng.
Cô mím môi, không nói gì mà chỉ nhấc chân bước qua ngạch cửa.
Khách đến thăm là anh cả thuộc chi thứ nhà họ Phó và vợ con của ông ta.
Ngộ Từ vừa bước vào đã bị nhìn chằm chằm.
Tô Lam mặc sườn xám màu tím ngồi bên tay phải cụ bà, thấy cô đến lập tức cười tươi nói: “Ôi chao, là nhóc Tiểu Từ đây mà! Bao năm không gặp rồi! Trông con bé ngày càng đỏm dáng!”
Ngộ Từ mím môi, chào hỏi: “Cháu chào thím ạ.”
Sau đó cô quay sang chào người đàn ông trung niên bên cạnh: “Chào bác ạ.”
Phó Thành đã chạm ngưỡng năm mươi nhưng khí chất vẫn còn ổn chán, không hề nhìn ra dấu vết tháng năm, đôi mắt phía sau tròng kính mỏng kia nhìn cô một lát rồi mỉm cười gật đầu.
Cụ bà ngồi ở vị trí chủ tọa, một cô gái tầm mười tám mười chín tuổi ngồi trên ghế đẩu dưới đầu gối bà.
Hai cánh tay trắng như sáp gác trên đùi cụ bà với tư thế rất gần gũi, cô ta thờ ơ liếc nhìn Ngộ Từ, hơi không tình nguyện chào: “Chị Tiểu Từ.”
Lúc này Phó Tắc Dịch cũng bước vào nhà, chào Tô Lam và Phó Thành: “Anh cả, chị dâu cả.”
Anh vừa chào dứt câu, Tô Lam đã vội vàng huýt cô gái bên chân cụ bà: “Đứng lên, chú út đến rồi còn không biết lễ phép gì cả!”
Tô Minh Hinh lập tức đứng dậy khỏi ghế đẩu, mất sạch vẻ khinh khỉnh vừa rồi, lí nhí chào: “Chú út.”
Phó Tắc Dịch gật đầu, hờ hững nhìn lướt qua ghế đẩu trước chân cụ bà, ngồi xuống ghế dành cho gia chủ rồi hạ giọng gọi: “Ngộ Từ.”
Tiếng gọi này thu hút ánh nhìn từ hai mẹ con Tô Lam.
Ngộ Từ cũng hơi sửng sốt ngẩng đầu lên nhìn, cô vốn định ngồi vị trí dành cho khách vì chỗ Tô Minh Hinh ngồi là chỗ cô thường ngồi chơi cùng cụ bà.
Tiếng gọi của Phó Tắc Dịch làm cô thoáng ngỡ ngàng, sau đó mới hoàn hồn.
Anh đang gọi cô đến ngồi bên cạnh anh.
Kế bên chỗ ngồi của gia chủ.
Đó là vị trí dành cho vợ gia chủ hoặc con cháu được thương nhất nhà.
Thoáng chốc, sắc mặt hai mẹ con Tô Lam thay đổi, cả Phó Thành bên cạnh cũng vậy.
Người hầu cũng hiểu anh, bước tới kéo ghế bên cạnh ra sau ghế của gia chủ, làm vậy sẽ không làm vai vế trong nhà bị lộn xộn.
Ngộ Từ vẫn còn thẫn thờ, đắn đo một lát vẫn chọn bước tới.
Thấy vậy Tô Lam bèn liếc sang Phó Thành, thấy Phó Thành ngập ngừng không đáp lại, bà ta bèn trợn mắt trừng chồng mình, sau đó quay ngoắt sang thái độ tươi cười rạng rỡ.
“À thì, Tắc Trạch này, chị và anh của em về đây một chuyến, trừ cúng tổ ra thì còn có việc muốn bàn với em.”
Nói xong, bà ta xoa đầu Tô Minh Hinh đang ngồi bên chân cụ bà, nói tiếp: “Hiện tại ấy, tháng năm này là tháng sinh nhật của Minh Hinh, con bé đã trưởng thành rồi, nhà chị thấy hay là nhân chuyến về nhà sửa sang gia phả tết Thanh minh này, thêm tên con bé vào gia phả nhà họ Phó, em xem...”
Tô Minh Hinh không phải con ruột của Phó Thành.
Tô Lam là vợ hai của Phó Thành, thật ra nhánh bên nhà Phó Thành chỉ có một người con trai, Tô Minh Hinh là con riêng của vợ.
Ngộ Từ nhìn bàn tay Tô Lam đang vuốt ve đỉnh đầu của Tô Minh Hinh, chợt thấy ch.óp mũi chua xót.
Cô nhớ mẹ.
Lúc mẹ còn ở đây, bà vẫn thường xoa đầu cô như thế.
Phó Tắc Dịch im lặng.
Nghe vậy, cụ bà nhìn sang Ngộ Từ trước, sau đó mới mỉm cười tiếp lời: “Tạm thời không vội, chờ Tiểu Từ nhập tên vào gia phả nhà họ Phó rồi làm một lượt luôn.”
Câu nói này làm sắc mặt Tô Lam sượng trân, bà ta cười xởi lởi: “Bà nói phải ạ.”
Nói xong, bà ta nảy ra một ý bèn cười híp mắt nhìn sang Ngộ Từ, nói tiếp: “Nhưng dù sao Ngộ Từ cũng là con gái của nhà họ Ngộ, nhà họ Ngộ cũng là danh gia vọng tộc, cũng chả tiếc thân phận cô chủ nhà họ Phó, nào như Minh Hinh nhà chúng cháu, một cô bé lớn lên từ đáy giếng, không có nổi một tấc phúc ấm tổ tiên để mà hưởng.”
Nói thì hay lắm, còn có nghĩ vậy thật không thì không dám chắc.
Nghe mẹ nói vậy, Tô Minh Hinh cũng bắt được tín hiệu bằng mắt, nằm ườn lên đùi cụ bà mè nheo: “Bà cố ơi, nói gì đi nữa thì tận mười bốn tuổi chị Tiểu Từ mới đến nhà họ Phó, sau cháu mà ạ!”
Vừa dứt câu, cô ta đã nghe phía ghế gia chủ vang lên tiếng đặt tách trà xuống bàn.
Không lớn, chỉ khẽ thôi nhưng khó lòng phớt lờ.
Tô Minh Hinh khựng lại, ngẩng đầu nhìn sang mới thấy Phó Tắc Dịch đang hờ hững lướt tay quanh miệng tách rồi đặt nó xuống khay lót, mặc dù đôi mắt anh không mấy lạnh lùng nhưng vẫn phảng phất vẻ xa cách.
Cô ta lập tức mím môi im miệng.
Cụ bà nghiêng đầu nhìn, tiếp tục giảng hoà bầu không khí, cười nói: “Nhóc Minh nói câu này không đúng đâu nhé, Tiểu Từ sinh ra đã là con cháu của nhà họ Phó rồi, theo lý mà nói thì cháu phải xếp sau con bé đấy.”
Tô Lam nghe vậy cũng khựng người, đang định tìm thêm vài lý do hợp lý hơn thì bỗng dưng cụ bà gọi dì Tần đến, nói có thể dọn bữa trưa lên rồi.
Thế nên Tô Lam chỉ đành nén hết những lời đó vào bụng.
*
Ăn trưa xong, Ngộ Từ về trước.
Cô không nói chuyện được với hai mẹ con Tô Lam, còn phải nghe mấy lời xỏ xiên kẹp thương mang gậy của họ làm toàn thân bức bối.
Hơn nữa hai năm trước, khi rời khỏi Dụ Viên, cô còn nảy sinh xung đột với Tô Minh Hinh, lần đó gây gổ hơi khó coi, om sòm đến mức cụ bà cũng biết chuyện.
Lúc bị gọi lên tra hỏi, cô cũng chỉ ậm ờ rằng họ lời qua tiếng lại chút thôi.
Sau đó cô đã rời khỏi nhà họ Phó nên chẳng đụng mặt Tô Minh Hinh thêm lần nào nữa, vốn còn tưởng cả đời này không cần gặp lại nhau thì tuyệt vời biết mấy, vì cô không giỏi che giấu cảm xúc một chút nào, thế mà vẫn phải c.ắ.n răng kìm nén sự chán ghét để đối xử cho tròn.
Rời khỏi gian chính, cô vốn định về Nam Viên nhưng nghĩ về rồi cũng chỉ lẩn quẩn một mình nên bèn ghé vào đình ven hồ tìm một chỗ ngồi tạm, nằm dài trên ghế mỹ nhân nghiêng mình ngắm đàn cá Koi bơi lội dưới hồ.
Sau đó lại chuyển sang ngắm chiếc vòng bạc trên cổ tay, đây là quà mẹ tặng cô, nói là bảo vật gia truyền của nhà họ Ngộ.
Cảm xúc buồn bã chán nản vì chứng kiến cảnh hai mẹ con Tô Lam tình thương mến thương nay lại trào dâng.
Hàng mi dài ủ rũ cụp xuống chớp nhẹ, đáy mắt phủ một tầng xám ảm đạm.
Không lâu sau, bầu trời xám xịt bắt đầu đổ mưa, rơi tí tách xuống mặt hồ.
Ngộ Từ ngước mắt lên mới bất ngờ nhận ra lúc ra ngoài mình không mang ô.
Cô vừa quay lại thì đã nghe bên cạnh vang lên tiếng nói cực kỳ mất kiên nhẫn: “Ôi thật là, chỗ nào cũng có chị hết nhỉ!”
