Trao Em Cả Một Đời - Chương 17: Bình An

Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:16

Ngộ Từ từng thấy khóa vàng của Phó Tắc Dịch.

Mặc dù tục lệ của con cháu nhà họ Phó là nam đeo vàng nữ đeo ngọc đến khi kết hôn với được tháo ra, nhưng trong trí nhớ của cô, hình như Phó Tắc Dịch chưa từng đeo khóa vàng trên người.

Nhưng cứ đến tháng sinh nhật anh hằng năm, cụ bà đều sẽ đến chùa Lan Nhã ở một khoảng thời gian để tụng kinh cầu phúc.

Ngộ Từ cũng có dịp đi cùng bà vài lần, ngoài chuỗi tràng mười tám hạt thường quy ra thì cụ bà còn mang theo một sợi dây đỏ xâu đúng hai hạt bồ đề.

Là dây đeo khóa vàng của Phó Tắc Dịch.

Và hạt bồ đề này chỉ mới được xâu thêm sau khi anh tròn mười tám tuổi.

Hai chữ trường sinh ấy vừa là hy vọng vừa là lời chúc phúc.

Mà sợi dây đỏ ấy, giờ đây đang được buộc vào đồng điếu bình an của cô.

Ngộ Từ thoáng ngây người.

Đồng điếu bình an trơn bóng mịn màng lẳng lặng nằm giữa lòng bàn tay cô, vài giây sau, cô chợt rời khỏi ban công, lấy điện thoại và áo khoác ra khỏi ký túc xá.

Bạn cùng phòng tập múa xong trở về, thấy cô gấp gáp ra ngoài bèn thi nhau gọi cô lại.

“Ngộ Từ, cậu đi đâu vậy?”

“Dự báo thời tiết nói lát nữa có mưa lớn đấy, cậu mang ô theo đi!”

Tiếng gọi vẫn còn vang vọng khắp hành lang, nhưng người đã đi xuống lầu.

*

Tối đến Dụ Viên rồi Thẩm Mân mới biết Phó Tắc Dịch không có ở nhà.

Hôm nay vốn có hẹn dùng cơm với đối tác, đúng giờ anh ấy đến đón sếp mình.

Bác Thân đang chuẩn bị khóa cổng, thấy anh ấy xuống xe cũng kinh ngạc hồi lâu mới hỏi: “Trợ lý Tiểu Thẩm, Tắc Dịch không về sao?”

Ông ấy hỏi thế làm Thẩm Mân đơ ra thật lâu mới hỏi ngược lại: “Sếp Phó không có ở nhà ạ?”

Lúc này bác Thân cũng ngỡ ngàng: “Không phải cậu ấy đã ra ngoài từ sáng rồi sao?”

Hai người nói cả buổi mới thấy có gì đó sai sai, thế là Thẩm Mân vội vàng gọi điện thoại cho Phó Tắc Dịch.

Lúc ấy Phó Tắc Dịch vừa ra khỏi Học viện Nghệ thuật Hải Châu, nghe điện thoại đổ chuông, anh liếc nhìn màn hình rồi tìm đoạn đường cho phép đỗ xe, dừng xe ổn định mới nhấc máy.

“Thẩm Mân, sao đấy?”

Thấy anh bắt máy Thẩm Mân bèn thở phào nhẹ nhõm: “Tối nay có hẹn ăn cơm với đối tác, anh... Đi đâu vậy?”

Nghe vậy, bên Phó Tắc Dịch im lặng vài giây rồi vang lên giọng anh: “Xin lỗi nhé, tôi quên mất, cậu về trước đi, lát nữa tôi tự giải thích rõ ràng với sếp Phùng.”

Thẩm Mân khựng đôi ba giây mới trả lời: “Vâng.”

Đang định cúp máy, Phó Tắc Dịch lại hỏi: “Lần trước đi công tác ở Hải Châu, cậu đặt khách sạn nào vậy?”

Nghe hỏi vậy Thẩm Mân cũng ngạc nhiên, sau mới hiểu ra: “Anh đi Hải Châu rồi hả?”

Câu hỏi này làm bác Thân đứng bên cạnh cũng phải kinh ngạc.

Thẩm Mân và bác Thân nhìn nhau, nghe bên kia đáp: “Ừm.”

Sếp đã không nói đến đó làm gì, là trợ lý nên Thẩm Mân cũng chẳng tiện hỏi thăm quá nhiều, thế là anh ấy chỉ đáp: “Tôi đặt giúp anh, lát nữa sẽ gửi thông tin đặt phòng vào điện thoại cho anh.”

Phó Tắc Dịch trả lời: “Được.”

Cúp máy, Thẩm Mân đặt phòng khách sạn ngay lập tức, ổn thỏa rồi bèn chào tạm biệt bác Thân, định ra về thì lại nghe bác Thân lẩm bẩm: “Lẽ nào Tắc Dịch lái xe đi?”

Nghe vậy Thẩm Mân dừng chân lại: “Hôm nay, sếp Phó tự lái xe ạ?”

Kể từ khi về nước vào sáu năm trước, Thẩm Mân đã làm việc cho Phó Tắc Dịch nhưng rất hiếm khi thấy anh tự lái xe.

Trời mưa lại càng không, mà Tô Lăng vốn dĩ mưa nhiều.

Ban đầu Thẩm Mân cũng thấy chẳng có gì lạ, cho đến một lần mưa to như trút nước.

Dù Tô Lăng hay mưa nhưng đa phần toàn là mưa nhẹ êm ả, mưa rào ào ạt đã hiếm nhưng cơn mưa hôm đó lại lớn bất thường.

Sáng hôm ấy Thẩm Mân đến Dụ Viên đón Phó Tắc Dịch lên công ty như thường lệ, vừa bước lên xe anh ấy đã nhận thấy tâm trạng sếp Phó hơi lạ, chạy được nửa đường nhìn kính chiếu hậu mới phát hiện người ngồi hàng ghế sau luôn nhíu c.h.ặ.t mày, nhắm mắt tựa vào lưng ghế, trán rịn mồ hôi li ti.

Lúc đó anh ấy cứ ngỡ sếp mình không khỏe nên đã vội hỏi anh có muốn đến bệnh viện không, nhưng Phó Tắc Dịch xua tay, trả lời trong khi vẫn nhắm mắt nhíu mày: “Không cần, đến thẳng công ty.”

Sau lần đó anh ấy mới phỏng đoán rằng hình như sếp Phó không thích đi xe trong mưa.

*

Bác Thân biết được điều này cũng hơi ngỡ ngàng, sau đó lại lo lắng: “Đúng là sáng nay có thấy cậu ấy tự lái xe ra ngoài, chắc là đi tiễn nhóc Tiểu Từ. Nhưng… Thời tiết bên Hải Châu thế nào?”

Thẩm Mân thoáng khựng người, lấy điện thoại ra tra cứu thời tiết hai ngày nay ở Hải Châu, sau đó chậm rãi nhíu mày.

Tối nay Hải Châu có mưa, còn là mưa lớn nữa.

Gương mặt ánh lên vẻ lo âu, Thẩm Mân vội tìm chuyến bay gần nhất, vì thời tiết xấu nên chuyến sớm nhất đã bị dời sang hai giờ chiều mai.

Anh ấy vừa đặt vé vừa nói: “Cháu đi đón sếp Phó về, nhờ bác chuyển lời với cụ bà, đừng lo ạ.”

Bác Thân đồng ý lia lịa rồi dõi theo Thẩm Mân hối hả bước khỏi cổng, nặng nề thở dài.

*

Ngộ Từ ra khỏi tòa nhà ký túc xá mới biết đêm nay Hải Châu không có trăng, gió rất to, mây trên trời cuồn cuộn như đang ủ một cơn bão lớn.

Cô nhìn sắc trời, vừa bước về phía cổng trường vừa gọi điện thoại cho Phó Tắc Dịch.

Phó Tắc Dịch vừa nghe điện thoại của Thẩm Mân xong, còn chưa kịp khởi động xe thì điện thoại lại đổ chuông.

Hai chữ “Ngộ Từ” nhấp nháy trên màn hình, anh khựng người trong hai giây mới cầm điện thoại lên bắt máy.

“Sao thế?”

Khi giọng nói thoáng mỏi mệt của anh truyền qua ống nghe, Ngộ Từ bước chậm lại, vội nói: “Chú út, chú đến đâu rồi ạ?”

Phó Tắc Dịch nhìn biển báo ngoài xe, trả lời: “Vẫn chưa ra khỏi khu trường đại học.”

Ngộ Từ tăng tốc: “Vậy chú chờ cháu ở gần đó, cháu đến tìm chú.”

Nghe vậy Phó Tắc Dịch cũng ngạc nhiên: “Cháu...” Vài giây sau, anh nhìn bầu trời đã tối hẳn, nói tiếp: “Để chú đến chỗ cháu, đừng chạy lung tung.”

Ngộ Từ dừng bước, đáp: “Vâng.”

*

Khu trường đại học nằm ở ngoại ô thành phố, đường xá vào đêm hơi vắng, cũng thưa thớt xe qua lại, Ngộ Từ đứng chờ trong gió không lâu đã thấy xe Phó Tắc Dịch xuất hiện trong phạm vi tầm nhìn, cô bèn tiến lên hai bước.

Sau khi xe dừng hẳn, Phó Tắc Dịch mới hạ cửa sổ xe xuống, tuy nét mặt mỏi mệt nhưng vẫn dịu dàng hỏi nhỏ: “Sao thế?”

Anh cực kỳ kiên nhẫn, không hề bực tức vì tự dưng phải vòng lại vì cô.

Hình như anh luôn như thế, kể từ lần đầu gặp anh, anh đã luôn nhường nhịn nuông chiều cô.

Gió hơi mạnh, thổi rít bên tai, người đứng ngoài xe chỉ lặng thinh nhìn người bên trong xe, mái tóc dài bung xõa rủ xuống trước người, cũng chẳng biết bị gió thổi hay sao mà ch.óp mũi cô ửng hồng, đôi mắt long lanh ánh nước.

Ngộ Từ lặng người hồi lâu, đang định cất lời: “Chú út...”

“Lên xe.” Phó Tắc Dịch nhìn cô một lát rồi nói tiếp: “Lên xe rồi nói.”

Ngộ Từ đơ ra, đáp: “Vâng.”

Vội đi vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế phụ.

“Ăn tối chưa?” Phó Tắc Dịch nhìn bản đồ điện t.ử, hỏi.

Cô lắc đầu: “Vẫn chưa ạ.”

Thế là anh chọn một nhà hàng, xác định địa chỉ rồi khởi động xe, chạy vào trục đường chính mới nghiêng đầu nhìn cô, hỏi: “Muốn nói gì nào?”

Lúc nãy bị khựng nhịp làm Ngộ Từ quên mất câu từ vốn đã sắp xếp sẵn.

“Thì... Sao chú lại cho cháu cái này?”

Nói xong, cô xòe tay đưa ra.

Phó Tắc Dịch liếc nhìn sang.

Là đồng điếu ngọc của cô.

“Chú không dùng đến nữa, nên cháu dùng đi.”

Anh nói rất bình thản, xong lại tiếp tục nhìn đường phía trước.

Ngộ Từ lặng im nhìn chăm chú nửa bên mặt anh, khẽ gọi: “Chú út...”

Phó Tắc Dịch ngước lên nhìn kính chiếu hậu, cô gái ấy im lặng nhìn anh một lát rồi chợt rũ mắt chậm rãi cất sợi dây vào.

Anh thoáng khựng người, lại nghe cô tiếp tục nói: “Đây là đồ bà cố xin cho chú, sẽ dùng cả đời, dù cháu không mê tín nhưng...” Nói đến đây, cô lại ngước lên: “Nếu nó đã phù hộ chú một lần, thì cháu sẽ tin nó.”

Nói xong, cô lại quay đầu nhìn bé heo treo trên kính chiếu hậu, cong môi mỉm cười: “Bình an vui vẻ, vạn sự như ý.”

Dứt câu, cô chậm rãi nghiêng mắt nhìn, đôi mắt vươn niềm vui, long lanh sáng trong âm thầm rơi trọn vào đáy mắt anh.

“Chú út, chú phải bình an cả đời.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trao Em Cả Một Đời - Chương 17: Chương 17: Bình An | MonkeyD