Trao Em Cả Một Đời - Chương 2: Huỷ Hôn (2)
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:13
Gương mặt ông cụ đầy hiền từ, mỉm cười gật đầu: “Mấy năm rồi không gặp nhóc Từ nhé.”
Cô khẽ cười, rồi mới chuyển sang chào hết các vị họ hàng còn lại.
Phó Tắc Dịch ngồi trên ghế bành bên trái, nhìn cô chào hết người lớn xong mới sai người mang đến một chiếc ghế đặt ngay bên cạnh anh.
Ngộ Từ thở phào một hơi thật dài như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ nặng ký, bước tới ngồi xuống chiếc ghế đó, như có như không liếc sang người bên cạnh.
Có lẽ đây là lần đầu tiên cô gặp lại Phó Tắc Dịch kể từ khi rời khỏi biệt thự nhà họ Phó vào hai năm trước.
Tóc anh đã ngắn hơn một chút, gương mặt pha thêm sự chín chắn qua thời gian, còn lại thì vẫn như xưa.
Luôn toát lên vẻ xa cách kiêu hãnh quý phái.
Khi người hầu bưng ra một ít bánh ngọt, trái cây và hạt dưa đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, Ngộ Từ mới hoàn hồn hốt một nắm dưa để trong lòng bàn tay, đang định c.ắ.n hạt dưa thì chợt nhận ra hành động này là không nên.
Hình như cả nhà đang bàn chính sự cấp bách, cô ngồi bên cạnh c.ắ.n hạt dưa lại giống như đang ngồi xem kịch, thế là cô trả hạt dưa lại, chọn một chùm tỳ bà lên bóc vỏ cho vào miệng, sau đó phải nhắm tịt mắt lại vì quá chua.
Cô chịu hết nổi nên chỉ có thể nhả ra, định không ăn thêm gì nữa.
“Chuyện này đúng là nhà họ Ngộ có lỗi với nhà họ Phó mọi người, nào có ngờ gia môn bất hạnh, sinh ra một đứa con gái bất hiếu!”
Người nói câu đó là chú hai của Ngộ Từ, Ngộ Hải Thành.
Trong ấn tượng của Ngộ Từ, chú hai luôn là người hòa nhã khiêm tốn và hiếm khi nổi giận, câu nói bất thình lình này suýt làm cô tưởng mình đã làm sai chuyện gì.
Một người họ hàng của nhà họ Phó ngồi bên nọ cất lời xoa dịu bầu không khí: “Cũng không thể trách Tiểu Uyển được, dù sao ngày xưa đính hôn cũng chẳng hỏi ý kiến con bé mà.”
Ngộ Từ ngu ngu ngơ ngơ nghe một hồi mới hiểu họ đang nhắc tới người cô út hơn cô sáu tuổi, Ngộ Uyển.
Ông bà nội của Ngô Từ có tổng cộng hai người con trai và một cô con gái, ba của cô là con trai trưởng, đã qua đời vào mấy năm trước nên giờ chỉ còn chú hai và cô út Ngộ Uyển.
Mà người có hôn ước với Ngộ Uyển là…
Cô quay đầu nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh mình, không biết từ khi nào anh đã nhờ người mang dụng cụ tách hạt lên, lúc này đang cúi đầu tập trung tách hạt óc ch.ó trong tay, trông chẳng hề quan tâm chuyện đang diễn ra xung quanh mình.
Ai không biết còn tưởng anh không dính líu gì đến câu chuyện ấy.
Sau đó cả phòng im ắng như tờ, chỉ vang tiếng rắc rắc của quả óc ch.ó trong tay Phó Tắc Dịch, lát sau, một hạt óc ch.ó nguyên vẹn đã tách vỏ được đặt vào chiếc bàn nhỏ trước mặt Ngộ Từ.
Cô sững sờ một lát rồi mới cầm hạt óc ch.ó lên, nói nhỏ: “Cảm ơn chú út ạ.”
Anh hờ hững đáp lại một tiếng rồi mới ngước lên nhìn mọi người, chống hai tay lên đùi, suy tư một hồi mới nói: “Vậy cứ hủy đi thôi.”
Hôn ước của hai nhà Phó - Ngộ là hôn sự truyền thống trăm năm một lần được truyền từ đời này qua đời khác.
Lần liên hôn gần nhất cũng là chuyện của cả trăm năm trước, thật ra khi các cụ đời trước lập ra quy tắc này cũng là vì muốn vịn vào đây để củng cố mối quan hệ giữa hai nhà, không muốn sau này hai gia đình ngày càng xa cách.
Xét theo dòng thời gian, đời của Phó Tắc Dịch vừa đúng một trăm năm, mà người chạc tuổi lại có vai vế ngang hàng với anh trong cả nhà họ Ngộ cũng chỉ có mỗi cô út Ngộ Uyển.
Hôn sự của hai người vốn được sắp xếp tổ chức sau tiết Thanh minh năm nay.
Nhưng mấy hôm trước, Ngộ Uyển đã gửi về một phong thư nhà nói mình đang đi thực địa ở Hy Lạp để tìm cảm hứng, sẽ không về lễ giỗ tổ năm nay.
Không về cũng được, tuy là danh gia vọng tộc nhưng phát triển từ bao đời đến nay thì quy tắc của nhà họ Ngộ đã được lược bỏ khá nhiều.
Song, thứ làm cả nhà gà bay ch.ó sủa là lá thư từ hôn được gửi về chung với thư nhà.
Trong thư, cô út thẳng thắn chỉ trích hủ tục hôn nhân do gia đình sắp đặt, đồng thời khẳng định thà uống cạn nước trong Địa Trung Hải cũng không đời nào cô ấy về nhà kết hôn!
Bức thư đó khiến Ngộ Hải Thành tức c.h.ế.t, điều này có khác gì thẳng tay tát vào mặt nhà họ Phó một cái đau điếng chứ!
Thế là hai bên vội vàng mở cuộc họp gia đình gấp.
Hủy hôn, phá vỡ quy tắc tổ tiên lập ra là chuyện lớn với hai gia đình vốn rất chú trọng lễ nghi như Phó - Ngộ, dĩ nhiên phải cúng gia phả an ủi tổ tiên một phen.
Cậu cố nội của nhà họ Ngộ ngồi bên cạnh cũng thở dài: “Nếu Tắc Dịch đã nói vậy rồi thì cứ hủy đi, chọn ngày lành tháng tốt trả sính lễ đã trao vào năm lập hôn ước lại cho nhà họ Phó.”
Ngộ Từ hơi sững sờ, ánh mắt cô lại nhìn sang người bên cạnh.
Có lẽ do hôm nay là trường hợp đặc biệt nên anh mặc đồ vest có kiểu dáng khá chững chạc.
Áo vest xẻ hai đường, hơi bóp eo, vải đen lấp lánh ánh lụa cao cấp phối cùng áo sơ mi đen và cà vạt đen cổ điển.
Gương mặt trắng như ngọc không thay đổi cảm xúc nhiều, trong sự dịu dàng ấy vẫn giữ phong thái lịch thiệp và hòa nhã thường thấy.
Hình như anh đã luôn như thế kể từ lần đầu tiên cô gặp anh ở nhà thờ tổ vào năm mười bốn tuổi.
Hiện tại, anh đã chín chắn và vững chãi hơn khiến người ta bị thu hút.
Lúc này, bên ngoài chợt có người gọi vọng vào: “Đến giờ cúng gia phả rồi!”
Cậu cố nội nhà họ Ngộ nghe thấy và đứng lên đầu tiên: “Vậy quyết định thế nhé, hôm nay thông báo một tiếng trước tổ tiên rồi chuyện này coi như xong, sau này hai nhà Phó - Ngộ tự do cưới gả.”
Phó Tắc Dịch cũng đứng lên theo, cung kính đáp: “Vâng.”
Ông cụ gật đầu, chắp tay sau lưng bước ra khỏi cửa nhà chính.
Sau khi Ngộ Hải Thành và Phó Tắc Dịch cũng lần lượt ra khỏi cửa, lúc này con cháu trong dòng họ mới lần lượt xếp hàng theo vai vế nối gót theo sau.
Ngộ Từ có vai vế lớn bên nhà họ Ngộ, nhưng lại là con cháu nhỏ khi sang nhà họ Phó, vả lại tuổi cô còn nhỏ nên cũng không dám đi trước, thế là lẽo đẽo đi cuối hàng.
Một nhóm người tập hợp ở hẻm nhỏ trước cổng nhà tổ, từng nhà từng hộ xếp hàng theo vai vế, chuẩn bị lên thắp hương cho miếu tổ, sau đó sẽ đến mộ tổ.
Ngộ Từ đi băng qua đám đông, định đi tìm em họ để đi chung với mình.
Nhưng khi vừa tìm thấy bóng dáng cô em họ giữa đám đông, Ngộ Từ đang muốn bước tới đó thì lại bị một tiếng gọi bất thình lình vang lên ngay đầu hàng cản bước.
Đó là một tiếng gọi dịu êm như suối nguồn nhưng rõ ràng rành mạch: “Ngộ Từ.”
Cô khựng lại, ngẩng đầu nhìn sang.
Phó Tắc Dịch cầm một cây dù đen đứng sau lưng cậu cố nội nhà họ Ngộ, anh cao quý như cây quý giữa rừng ngọc, mắt mũi như tranh, đang nghiêng người nhìn cô.
Cô đơ người, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị thím hai đẩy một cái từ phía sau: “Đi, cô út con không có ở đây, con vào thay chỗ con bé làm trưởng nữ cúng gia phả.”
Cô nín thở nhìn người ở đầu hàng, ngập ngừng một hồi mới cất bước, chậm rãi đến bên cạnh anh.
Mưa phùn vẫn rơi ngoài hiên, tí tách trên mái che ngõ vắng tạo thành bản nhạc thì thầm, con cháu trong dòng họ xung quanh kéo nhau nhường đường.
