Trao Em Cả Một Đời - Chương 67: Lá Thư
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:53
Trong nhà bật máy sưởi nền nhà, Phó Tắc Dịch đứng ở huyền quan cởi áo khoác, lúc giơ tay cởi cúc áo vest bên trong đã vô tình trông thấy bát sủi cảo trên bàn.
“Nếu đồng nghiệp không tặng thức ăn là tối nay em ăn cái này hả?”
Ngộ Từ quay đầu nhìn lên bàn, lẩm bẩm: “Tuyết lớn thế kia, người ta cũng đâu có giao hàng được.”
Phó Tắc Dịch đặt áo khoác lên tủ ở huyền quan, Ngộ Từ đưa tay ra cầm lấy áo vest anh mới cởi ra: “Đưa em đi, em treo lên cho anh.”
Để bừa vậy sẽ bị nhăn mất.
Phó Tắc Dịch đưa áo sang rồi cởi giày vào nhà.
Phòng ký túc xá của Ngộ Từ là một căn chung cư một phòng, đứng ở huyền quan đã có thể quan sát toàn bộ không gian căn nhà, diện tích không lớn nhưng được cô sắp xếp rất ấm cúng.
Treo quần áo lên xong, Ngộ Từ quay đầu lại nhìn người đàn ông vẫn đứng ở huyền quan kia, lắc lư hộp thức ăn trong tay: “Ăn chung nhé?”
Phó Tắc Dịch nhìn hộp thức ăn trong tay cô, mỉm cười gật đầu: “Được.”
Có lẽ vì tối nay có bạn trai đến nên đồng nghiệp nấu rất nhiều món, hộp thức ăn hai ngăn đựng ba món, nhưng không có cơm.
Thế là Ngộ Từ vào nhà bếp lấy bát chia một nửa sủi cảo cho Phó Tắc Dịch, sau đó hơi tiếc nuối bĩu môi: “Biết vậy lúc nãy em trụng mì rồi, vậy tối nay anh vẫn có thể ăn mì.”
Phó Tắc Dịch nhìn phần lớn sủi cảo đều vào bát của mình mà cong môi cười: “Cũng chẳng khác gì, đều làm từ bột mì.”
Cô đẩy bát đã chia xong cho anh: “Nhưng nói chung vẫn khác nhau mà.”
Phó Tắc Dịch vẫn cong khóe môi nhìn cô, lát sau mới cầm đũa lên.
…
Nói xong, Ngộ Từ rửa sạch hộp thức ăn, lưỡng lự một hồi vẫn quyết định mai mới mang trả.
Lúc cô ra khỏi bếp, Phó Tắc Dịch đang ngồi trên sô pha nghe điện thoại, tiếng tivi bị anh giảm xuống, màn hình vẫn lóe sáng nhưng âm lượng được giảm xuống mức thấp nhất.
Không phải cuộc gọi công việc quan trọng gì mà giống bạn bè gọi nhau nói chuyện phiếm, anh vừa rũ mắt cầm điện thoại vừa nhếch khóe môi khẽ đáp: “Được.”
Ánh sáng nhấp nháy của tivi hắt lên người anh, nụ cười của anh quá thoải mái ung dung, Ngộ Từ không đành lòng quấy rầy nên lặng lẽ đứng cách đó mấy mét chờ anh nghe điện thoại xong.
Có lẽ liếc thấy bóng người nên Phó Tắc Dịch ngước lên nhìn, sau đó dịu dàng vẫy tay gọi cô.
Cô mím môi rồi mới nhẹ bước đi tới.
Anh lại nói với người ở đầu dây bên kia: “Tớ phải cúp máy rồi.”
Giọng nói còn pha lẫn tiếng cười châm chọc.
Không biết bên kia nói gì, nhưng có thể nghe ra là giọng của đàn ông, Phó Tắc Dịch cười: “Cứ cho là vậy đi.”
Sau đó anh cúp máy.
Ngộ Từ nhìn anh: “Bạn hả anh?”
Trong trí nhớ của cô, cô chưa từng gặp người bạn nào của anh cả.
Phó Tắc Dịch đặt điện thoại xuống, ngước lên nhìn cô, đưa tay ra kéo cô ngồi xuống đùi mình rồi mới trả lời: “Ừm, bạn lúc ở nước Anh.”
Ngộ Từ thoáng khựng người, khẽ gật đầu.
Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn cô, vòng một tay qua eo Ngộ Từ nắm lấy một tay cô: “Em không thấy ngạc nhiên hả?”
Ngộ Từ không hiểu: “Dạ? Ngạc nhiên gì ạ?”
Anh mỉm cười: “Ngạc nhiên vì anh cũng có bạn ấy.”
Ngộ Từ sững sờ, sực nhớ ra gì đó bèn bật cười.
Đó là chuyện xảy ra lúc cô học cấp ba, khi ấy cô sống ở Dụ Viên nhưng không nói chuyện với anh nhiều, hơn nữa hầu hết thời gian trông anh có vẻ kiệm lời trầm lặng, thế là cô từng bảo với bạn thân là cô có một người chú út cực kỳ trầm tính buồn tẻ.
Người bạn đó hỏi anh trầm tính đến mức nào, cô trả lời là cái kiểu không có nổi bạn bè luôn ấy.
Hôm ấy trời đổ mưa, cô đang cầm ô xuống khỏi Trú Nguyệt Các nên gửi tin nhắn ghi âm, vì nói chuyện quá nhập tâm nên chẳng thấy anh cũng đang xuống khỏi Lãm Nguyệt Lâu.
Chờ cô trả lời xong, định cất điện thoại vào ra khỏi cổng Nam Viên thì chợt bắt gặp anh đang đi xuống cầu thang của Lãm Nguyệt Lâu.
Tuy nhiên lúc đó trông anh khá điềm tĩnh, làm cô tưởng anh không nghe thấy.
Phó Tắc Dịch thấy cô cười thì cũng nhoẻn miệng cười theo.
Ngộ Từ nhìn anh, im lặng một hồi mới nghiêm túc lại, khẽ nói: “Thật ra... Em từng thấy bạn của anh rồi, trong mấy năm anh ở nước ngoài ấy.”
Phó Tắc Dịch cũng ngạc nhiên, nhìn vào mắt cô: “Hửm?”
Ngộ Từ mím môi, thoáng ngẫm nghĩ rồi cất lời: “Thì... Em đã thấy trên Instagram của bạn anh, trước cái lần em viết bưu thiếp cho anh.”
Phó Tắc Dịch khẽ ngỡ ngàng.
Bưu thiếp.
Mấy năm sống ở nước ngoài, mỗi dịp lễ tết con cháu nhà họ Phó đều gửi thư thăm hỏi cho anh, anh gần như phản hồi lại toàn bộ.
Nhưng hầu như toàn là những câu từ giống hệt nhau, chúc sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý, vui lễ an lành.
Nhưng chỉ riêng năm ấy, anh đã nhận được một bức thư thăm hỏi khác hẳn những bức còn lại.
Trên giấy thư giản dị sạch sẽ, vỏn vẹn một dòng nhỏ bằng chữ thể Sấu Kim đẹp đẽ: [Chú Tiểu Phó, lúc đọc thư này, mong chú năm mới vui vẻ, đương nhiên là chú không vui cũng được.]
Cuối thư còn ký hai chữ thanh tú: [Ngộ Từ.]
Trong suốt những năm tháng ấy, có lẽ đó là lần đầu tiên anh nhớ tới cô con gái của nhà họ Ngộ, cũng là lần thứ hai anh có ấn tượng với cô kể từ khi cô bắt trúng tay anh vào ngày thôi nôi của mình.
Anh đã sững người ngay khoảnh khắc đọc được bức thư ấy, chỉ nghĩ đó là câu nói nghịch ngợm của trẻ con bèn mỉm cười nhét bức thư trở lại phong thư, nhấc b.út suy ngẫm một lát rồi trả lời thư của cô rằng: [Lớn lên an vui, học hành nên người.]
Sau này anh không còn nhận được bức thư nào có kiểu đó nữa.
Ngộ Từ nhìn anh, chớp mắt: “Tại em thấy anh không vui.”
Thật ra lúc đó cô đã thấy anh trên điện thoại của một học sinh quốc tế người Anh trong lớp.
Lúc ấy có rất nhiều bạn học thích thú với Instagram, cô cũng ham vui xem theo.
Hình như khi ấy cô đã thấy bài đăng có ảnh của anh dưới tag của Đại học Cambridge.
Trong câu lạc bộ xa hoa tiêu tiền như nước, những dải băng tung bay khắp trời lúc tàn cuộc, xung quanh ai cũng đắm chìm lắc lư theo nhịp trống điên cuồng, chỉ có anh ngồi một mình nơi góc ghế sô pha.
Bức ảnh đó vốn định bắt khoảnh khắc rượu sâm panh phun trào, nhưng tiêu cự ống kính bắt sai nên chụp anh ở phía sau khá rõ nét.
Người xung quanh đều đang hân hoan nhảy múa, chỉ riêng anh lặng im tựa vào ghế, vẻ mặt tĩnh lặng sau một buổi tiệc tùng, đôi mắt mơ màng nhìn xa xăm.
Hoàn toàn khác với những bức ảnh dịu dàng bình yên anh gửi về nhà.
Hôm ấy các bạn đều tập trung bàn luận về Đại học Cambridge, chỉ có cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó rất lâu.
Trùng hợp đó đang dịp tết về, Phó Vân Tranh phải gửi thư thăm hỏi cho Phó Tắc Dịch.
Sau khi chứng kiến Phó Vân Tranh gãi đầu bứt tai khổ sở mà cuối cùng cũng chỉ viết được mỗi câu [Ngày ngày vui vẻ, sức khỏe dồi dào], cô đắn đo một lát rồi cũng muốn gửi thư cho anh.
Suy ngẫm một hồi cô mới quyết định viết câu đó.
Chú không vui cũng được.
Không cần phải giả vờ vui vẻ, không cần báo tin vui không báo tin buồn, không cần giả vờ như mọi thứ đều ổn.
Đó cũng là lần đầu tiên cô thấy có lẽ anh cũng không như những gì anh thể hiện ra ngoài, một người hoàn hảo không khuyết điểm, luôn luôn dịu dàng hiền hòa, lúc nào cũng không cảm xúc và không bao giờ yếu đuối.
