Trao Em Cả Một Đời - Chương 72: Đại Nhạc Hội
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:54
Họ ra khỏi nhà khi màn đêm đã buông xuống, địa điểm tổ chức đại nhạc hội nằm ở Trung tâm Thể d.ụ.c Thể thao Tô Lăng, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch ăn tối ở gần đó rồi đến cổng xếp hàng.
Hôm qua tuyết rơi suốt đêm, cây tùng bách ven đường khoác lên mình một chiếc chăn dày, thỉnh thoảng lại có ít tuyết rơi xuống.
Khu chờ trước cổng có không ít sinh viên bày sạp bán lightstick và kẹp tóc phát sáng.
Lúc còn đi học ở Hải Châu, Đồ Manh Manh thường xuyên làm công việc này, hễ nghe nói lân cận có buổi biểu diễn lớn là cô ấy sẽ đến sớm giành chỗ, lên chợ sỉ lấy một đống đồ lặt vặt rồi mang ra bán ở cổng.
Trời mùa đông rét buốt đến mức mũi cũng đỏ ửng, cô ấy vẫn tất bật đến mức người nóng lên, vậy mà số tiền kiếm được cũng chỉ đủ ăn một bữa lẩu.
Lúc đi ngang một sạp hàng bán đồ, Ngộ Từ trông thấy một chiếc cài tóc phát sáng lấp lánh bèn khựng lại, lát sau vẫn quyết định tới đó xem thử.
Chủ sạp là ba cô gái, trông có vẻ là bạn cùng phòng ký túc xá, thấy cô bước tới bèn cười tươi chào “chị”.
Cô mỉm cười, cầm một chiếc tai thỏ lên quay đầu lại nhìn Phó Tắc Dịch.
Anh cũng mỉm cười nhìn cô, hỏi nhỏ: “Muốn à? Vậy thì mua.”
Nói xong anh định móc tiền ra trả.
Cô cười hì hì rồi lẩm bẩm: “Em tự mua.”
Sau đó cô giơ tay lên đeo cài tai thỏ lên tóc anh, nói: “Quà Giáng sinh.”
Phó Tắc Dịch sững người, song cũng bật cười theo, hơi bất lực gật đầu, dịu giọng nói: “Được.”
Ngộ Từ mỉm cười, quay người lấy điện thoại ra hỏi: “Bao nhiêu tiền ạ?”
Cô gái đứng sau sạp hàng thấy thế cũng cười theo, trả lời: “Dạ mười lăm đồng.”
Nói xong, cô ấy lại cười híp mắt nhìn Phó Tắc Dịch đang đứng sau lưng Ngộ Từ, ngọt ngào nói: “Chị ơi, bạn trai chị đeo chiếc cài này trông hợp lắm luôn đó.”
Nghe vậy Ngộ Từ quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch một cái.
Xung quanh cứ có những bạn trẻ đến xem đại nhạc hội đi lướt qua, một người đàn ông cao ráo sở hữu dung mạo lẫn khí chất khá xuất sắc đứng ở đó, bản thân anh đã trở thành một nét phong cảnh.
Trong vô số sự chú ý đổ dồn, anh hơi bất lực mỉm cười nhưng vẫn không tháo chiếc cài trên tóc xuống.
Ngộ Từ bật cười, quét mã trả tiền xong cũng tung tăng bước tới khoác lấy tay anh, cười to bảo: “Đi thôi, ngài thỏ.”
Phó Tắc Dịch nhìn cô đầy dịu dàng, vươn tay ra nắm lấy bàn tay đã lạnh cóng như băng của cô rồi quở trách với giọng điệu đầy quan tâm: “Trước khi ra ngoài đã dặn em mặc dày vào, giờ lạnh rồi chứ gì?”
Ngộ Từ chun mũi bướng bỉnh cãi lại: “Anh xem ở đây có cô gái nào quấn như cái bánh ú để đến xem đại nhạc hội không!”
Trước khi ra khỏi nhà Phó Tắc Dịch vốn lấy cho cô cái áo lông vũ, là cô lén vứt lại, chỉ mặc mỗi áo gió đi ra ngoài.
Chủ yếu là...
Muốn mặc đồ đôi với anh.
Phó Tắc Dịch bất lực cười khẽ, vừa siết c.h.ặ.t lòng bàn tay ủ ấm đôi bàn tay của người mình yêu vừa nhìn hàng người trải dài trong khu chờ: “Em cứ đòi chịu lạnh thế này, kiểu gì mai cũng bị cảm mất thôi.”
Ngộ Từ cười hì hì rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh, luồn tay vào hai bên áo gió ôm lấy thắt lưng anh rồi chau mày bĩu môi ai oán: “Có ngốc không chứ trời! Lúc lạnh con gái sẽ làm thế này, nắm tay có ích gì đâu!”
Phó Tắc Dịch cong môi, khoác tay lên lưng cô kéo sâu vào lòng, vui vẻ gật đầu: “Xin lỗi nhé, lần đầu chưa có kinh nghiệm, lần sau biết rồi.”
“Anh chị ơi!”
Hai người vừa nhìn nhau bật cười, gần đó chợt vang lên tiếng gọi, cả hai đồng loạt quay đầu nhìn sang.
Một bạn nam đeo thẻ nhân viên công tác trước n.g.ự.c cầm máy chụp hình đi về phía họ, mỉm cười nhìn cả hai rồi vô cùng lịch sự hỏi: “Cho tôi chụp hai người một tấm được không ạ?”
Ngộ Từ ngớ người, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bạn nam đó thấy vậy thì lập tức giơ thẻ nhân viên trước n.g.ự.c lên, giải thích: “Tôi là nhân viên công tác của ban tổ chức lần này, đang thu thập những “khoảnh khắc cảm động trong và ngoài hội trường”, sau khi buổi diễn kết thúc chúng tôi sẽ đăng những hình ảnh có liên quan lên trang fanpage chính thức.”
Nói xong, cậu ấy hơi ngại ngùng vuốt ch.óp mũi: “Lúc nãy tôi đứng bên kia quan sát hai người lâu lắm rồi, nếu không đồng ý cũng không sao ạ, nhưng tôi thấy... Nhan sắc của hai anh chị quả là quá xứng đôi.”
Nghe bạn nam nói xong, lúc này Ngộ Từ mới hiểu, nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.
Anh cũng quay sang nhìn cô.
Sau đó cô mỉm cười, gật đầu đồng ý: “Được chứ!”
Nhận được sự cho phép, bạn nam hết sức kích động nói: “Cảm ơn!”
Sau đó cậu ấy chỉ về phía cổng lớn hội trường ở gần đó: “Phiền mình di chuyển sang bên đó một chút được không ạ?” Nói xong, cậu ấy còn đưa linh vật của sự kiện lần này cho họ: “Với lại nhờ anh trai cầm con linh vật này nữa ạ.”
Phó Tắc Dịch nhìn con gấu bông béo tròn, đáp: “Được”. Rồi đưa tay ra nhận.
Sau khi hướng dẫn dáng chụp xong, bạn nam kia cầm máy chụp hình lùi ra xa rồi hơi hạ thấp người, đưa máy chụp hình lên trước mắt: “Ba! Hai...”
Ngộ Từ nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, lúc xoay qua mới biết nãy giờ Phó Tắc Dịch vẫn luôn nhìn mình.
Không biết là ai đang đốt pháo hoa gần đó.
Pháo hoa tung bay giữa trời, nở rộ rực rỡ.
“Một!”
“Tách!” Đèn flash bất ngờ lóe sáng.
…
*
Lúc vào hội trường, màn hình lớn giữa sân khấu đang chiếu danh sách ca sĩ sẽ biểu diễn lần này, Ngộ Từ đọc sơ qua mới phát hiện trong đó có một nam ca sĩ Đồ Manh Manh mê nhất.
Cô bèn lấy điện thoại ra chụp ảnh gửi đi.
Không lâu sau cô đã nhận được tin nhắn trả lời, đó là một dòng tin nhắn dài tập hợp ít nhất mười mấy chữ “A”.
Cô bật cười, định nhắn hỏi “Hâm mộ chưa?” nhưng khi đầu ngón tay gõ đến chữ “chưa” cô chợt khựng lại, nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch bên cạnh.
Sau đó mỉm cười xấu xa, mở camera trước giơ điện thoại lên cao, khẽ tựa đầu vào vai anh.
Phó Tắc Dịch vốn đang ngẩng đầu nhìn màn hình lớn phía trước, lần theo số thứ tự trên vé để tìm vị trí ngồi thì chợt thấy vai mình trĩu nặng, thế là anh cúi xuống nhìn.
Một tiếng “tách” vang lên, hình ảnh được ghi lại.
Cô gái tựa vào vai anh cong môi cười rất tươi, còn anh thì cúi đầu nhìn vào ống kính với gương mặt ngơ ngác, khéo thay phía sau có một cột đèn trong hội trường rọi xuống ngay đỉnh đầu họ.
Cô chụp rất tùy ý.
Anh cười hỏi: “Đang chụp gì thế?”
Chụp xong Ngộ Từ hạ tay xuống, khoác cánh tay anh trả lời tin nhắn Đồ Manh Manh.
Cô gửi tấm ảnh qua trước rồi mới gửi kèm câu “Hâm mộ chưa” đã soạn sẵn.
Một công đôi việc.
Quả nhiên, gửi đi chưa được mấy giây, khung trò chuyện đã hiện lên một câu: [AAAAAAAAAAAAAAAAA! Có còn tình người không hả!]
Ngộ Từ nhoẻn miệng cười rộ lên.
Phó Tắc Dịch nhìn lướt qua màn hình điện thoại Ngộ Từ rồi nắm tay cô đi tìm chỗ ngồi.
Ngộ Từ được anh dắt đi nên rất yên tâm xem điện thoại, trả lời Đồ Manh Manh: [Cậu bảo lần này đến gặp bạn trai tớ mà, nếu đã đến không được, vậy tớ gửi cho cậu xem trước đó.]
Vừa nhắn xong, cô thoáng khựng lại rồi nhếch khóe môi lên bổ sung một câu: [À không! Giờ phải gọi là chồng sắp cưới rồi.]
Ngay sau đó, bên kia gửi sang một loạt dấu chấm than: [!!!]
Đồ Manh Manh: [Cậu cậu cậu cậu, cậu sắp kết hôn rồi hả?]
Cô cười: [Ừm, sắp rồi.]
Khung trò chuyện im lặng vài giây rồi nhảy ra mấy câu: [Trời! Trời đất thiên địa ơi! Thì ra khi tình yêu đích thực xuất hiện, tiến độ sẽ nhanh vậy sao?]
Ngộ Từ cười đáp: [Nói chính xác hơn thì cậu từng gặp anh ấy rồi.]
Đồ Manh Manh: [Hả? Tớ gặp rồi?]
Thoáng chốc, cô ấy lại gửi thêm một câu: [Ê nha má! Không lẽ... Là chú út của cậu hả…]
Ngộ Từ trả lời: [Ừm.]
Đồ Manh Manh: [Ê! Rất ê nha! Lượng thông tin tối nay quá tải rồi, lát nữa tớ phải ăn mấy cây kem đắt c.ắ.t c.ổ mới bình tĩnh lại được.]
Sau đó cô ấy lập tức hỏi: [Các cậu yêu nhau như thế không sao chứ? Gia đình không phản đối hả?]
Ngộ Từ không kìm được bật cười thành tiếng, Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn cô dò hỏi có chuyện gì.
Cô lắc đầu rồi tiếp tục cúi xuống trả lời tin nhắn: [Không có, xét kỹ lại chắc được xem là hôn ước gia tộc.]
Lần này bên kia im lặng lâu hơn mới gửi một câu: [Trời mẹ! Tốt đẹp vậy hả!]
Song cô ấy lại gửi một chú heo con rơi nước mắt khóc “huhuhu”.
[Chúc phúc cho cục cưng của tớ nhé! Tớ cọc trước suất phù dâu đấy, rồi cho tớ nói thêm một câu là chồng cậu đẹp trai vãi! [Rơi lệ.JPG], cậu phải hạnh phúc đấy!]
Ngộ Từ lại cười, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh sau đó cất điện thoại vào, nắm c.h.ặ.t bàn tay đang dắt mình đi.
Anh nghiêng đầu nhìn sang, hỏi nhỏ: “Sao thế em?”
Đèn chiếu sáng khổng lồ trong hội trường tỏa ra tia sáng ấm áp, Phó Tắc Dịch khẽ rũ mắt làm đường nét lông mày nổi bần bật.
Cô nhoẻn miệng cười thật tươi, lắc đầu: “Không có gì ạ.”
Anh cũng khẽ cười theo.
