Trao Em Cả Một Đời - Chương 76: Ngoại Truyện
Cập nhật lúc: 10/04/2026 11:01
Ngày cưới được quyết định vào giữa độ xuân thịnh, cỏ cây tươi tốt, vạn vật sinh sôi.
Hoa cỏ trong vườn nhà Dụ Viên nở rộ ngay hàng thẳng lối, mẫu đơn ngoài sân trước đua nhau khoe sắc, giàn tường vi lẫn lộn những cành hoa đủ màu lay động duyên dáng.
Xuân thịnh ở Tô Lăng vốn nhiều mưa, vậy mà dạo này lại khô ráo đến lạ, có vài lần bác Thân còn cười bảo đó là “điềm lành”.
Đêm trước lễ cưới, họ hàng nhà họ Ngộ lần lượt kéo về nhà tổ nhà họ Ngộ, ngay cả Ngộ Uyển đã phiêu bạt bên ngoài bấy lâu nay cũng đã kịp về từ chiều.
Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh tiếp đãi khách khứa ở ngoài sân, Ngộ Hiểu và Ngộ Uyển trò chuyện với Ngộ Từ ở trong phòng.
Nhà cửa ồn ào đông vui tưng bừng.
Ngộ Hiểu đi loanh quanh giá treo đồ cưới kiểu Tú Hòa rất nhiều vòng: “Wow! Đây là quần áo do thợ may của Cẩm Tú Trai may ạ? Đẹp quá trời quá đất luôn!”
Cẩm Tú Trai cũng là một trong những sản nghiệp của nhà họ Phó, chuyên sản xuất quần áo phụ kiện kiểu Trung.
Thật ra từ năm ngoái họ đã bắt tay vào chuẩn bị đồ cưới rồi, từng đường kim mũi chỉ đều được chính tay thợ may cao cấp của Cẩm Tú Trai thêu thùa, chất liệu cũng được chọn lọc kỹ lưỡng cầu kỳ hơn, mãi đến một tuần trước hôn lễ mới xong.
Ngộ Từ cười đáp: “Ừm.”
Ngộ Uyển quay đầu nhìn căn phòng ngập tràn những món đồ đỏ thắm cho ngày đại hỷ, bĩu môi gật đầu: “Tuy rất ghét những quy tắc cổ hủ của nhà mình, nhưng cô buộc phải thừa nhận rằng, trong hàng tá hôn lễ cô từng chứng kiến thì phong cách Trung Hoa của mình đẳng cấp hơn hẳn.”
Từ quần áo phụ kiện đến lễ nghi, chu toàn và cẩn trọng.
Nghe vậy Ngộ Từ nhìn sang Ngộ Uyển: “Vậy cô có từ bỏ ý định sau này muốn kết hôn kiểu du lịch chưa?”
Ngộ Uyển là người tiên phong phá vỡ tư tưởng “lễ giáo phong kiến” của gia đình, từ nhỏ đã không thích tuân theo lời dạy của người lớn, tốt nghiệp đại học xong lập tức trở thành nhiếp ảnh gia lang bạt, đặt chân đến các vùng đất xa xôi trên khắp thế giới.
Nghe Ngộ Từ nói vậy, cô ấy hơi đắn đo vuốt cằm nhíu mày, suy tư nói: “Trước đây lòng này kiên định, giờ xem ra cũng hơi lung lay rồi.”
Nói xong, cô ấy nhìn của hồi môn chất trong góc phòng: “Nếu không ép anh hai một cú, cô thật không biết nhà mình giàu cỡ này luôn á!”
Nhà họ Phó chuẩn bị sính lễ cực kỳ long trọng, mà dù gì nhà họ Ngộ cũng là dòng dõi thư hương trăm năm, với một gia tộc chú trọng thi thư lễ nghĩa thì cưới xin là chuyện lớn, chắc chắn không thể qua loa.
Tính ra hồi môn còn nhiều hơn hẳn sính lễ.
Nghe vậy Ngộ Từ cũng bật cười theo.
*
Ăn cơm tối xong, họ hàng đến tham dự lễ cưới đều được sắp xếp vào phòng nghỉ dành cho khách, Ngộ Uyển và Ngộ Hiểu bị Ngộ Hải Thành gọi đến giao cho một vài việc trong lễ cưới diễn ra vào ngày mai.
Ngộ Từ ngồi trong phòng nhìn giá nến dán chữ hỷ trên bàn trang điểm mà vô thức cong môi cười, cô mở cửa ra ban công phía sau căn gác nhỏ rồi đi ra ngoài.
Chỉ cách nhau hai bức tường, ngay bên kia chính là Dụ Viên.
Đứng bên này vẫn có thể nghe thấy tiếng cười đùa của gia đinh và khách khứa tan tiệc, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng cười hòa lẫn tiếng chào tiễn khách của bác Thân.
Ngộ Từ tì khuỷu tay lên lan can, chống cằm bằng hai tay, nhìn sang bên đó một lúc lại vô thức nhoẻn miệng cười theo tiếng cười rôm rả của bác Thân vọng sang.
Không lâu sau, căn phòng sau lưng vang lên tiếng Kiều Nguyệt Ảnh gọi cô.
Cô giật mình đáp lại rồi ngoái đầu nhìn khu vườn phủ đầy rèm cưới lụa đỏ kia một lát mới mỉm cười xoay người, chạy lon ton vào phòng.
*
Dụ Viên đêm nay rất đông vui, vì là lễ cưới của con trai trưởng nên có rất nhiều họ hàng dòng thứ về tham dự, các tầng khu vực tiếp khách kín mít chẳng còn chỗ trống.
Bác Thân và dì Tần tất bật không ngơi từ lúc ngủ dậy khi trời chưa sáng tỏ đến tận lúc tiệc tối kết thúc, phụ tiễn khách ra về, sau khi tiệc tàn họ lại chỉ đạo người hầu dọn dẹp sân nhà, kiểm tra cách sắp xếp đồ đạc.
Tiễn khách xong, đêm nay Dụ Viên không khóa cửa, cổng chính phải được mở suốt đêm.
Đèn l.ồ.ng đỏ rực dán chữ song hỷ, rèm lụa đỏ giăng khắp vườn nhà lay động theo làn gió dưới những dãy hành lang đan xen, làm mọi cảnh vật xung quanh nhuộm một màu hồng nhạt.
Tiễn nhóm khách cuối cùng rời đi, Phó Tắc Dịch bước vào từ ngoài cửa. Anh dừng chân đứng trước cánh cửa sân cao lớn uy nghiêm nhưng vui mừng náo nức ngày vui, ngoái nhìn sân nhà ngập tràn sắc đỏ, thoáng khựng người rồi cong nhẹ khóe môi.
Đang định rời khỏi sân trước thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi: “Chú út.”
Anh dừng chân lại, nghiêng đầu nhìn sang.
Phó Vân Tranh đứng dưới hành lang sân trước, trên đầu là một chiếc đèn l.ồ.ng cưới trút ánh sáng xuống từ trên cao, cậu ấy lặng im đứng đó nhìn sang bên này.
Phó Tắc Dịch nhìn cậu ấy một lát rồi khẽ gật đầu: “Ừm, sao thế?”
Phó Vân Tranh mím môi, lúng túng giơ tay lên xoa gáy: “Cũng không có gì ạ, chỉ là...”
Nói xong, cậu ấy hạ tay xuống, tùy ý đút hai tay vào túi quần, thản nhiên mỉm cười: “Chúc mừng tân hôn.”
Phó Tắc Dịch chậm rãi cong môi, khẽ nói: “Cảm ơn, cũng chúc cháu sớm tìm được lương duyên.”
Bao năm qua mối quan hệ giữa hai chú cháu không thân thiết lắm, hầu như toàn là Phó Vân Tranh kính sợ người chú út chỉ lớn hơn mình vài tuổi này, bị vô số lễ nghi rườm rà của gia đình ràng buộc làm cậu ấy nảy sinh cảm giác kính trọng và sợ hãi dành cho người lớn.
“Vâng.” Cậu ấy mỉm cười gật đầu.
Mãi đến khi Phó Tắc Dịch rời khỏi sân trước, bóng hình khuất sau cửa sân nặng nề, Phó Vân Tranh mới quay đi, ngẩng đầu nhìn đèn cưới trên đầu mình với vẻ mặt thẫn thờ, sau đó quay sang nhìn nhà tổ nhà họ Ngộ cách một bức tường ở gần đó.
Cậu ấy có một bí mật, giấu kín trong lòng từ thuở niên thiếu đến tận bây giờ.
Đó là vào một ngày hè trời mưa to như thác đổ, một bóng dáng nhỏ nhắn cầm ô chạy về phía cậu ấy, kéo cậu ấy khỏi cơn rơi vô tận, trao cho cậu ấy ánh mặt trời rực rỡ và một tương lai đáng chờ mong.
Cậu ấy từng muốn giữ ánh mặt trời ấy cho riêng mình, thậm chí biến nó thành ngọn đèn đêm trong phòng.
Cậu ấy ngang ngược đòi hỏi, khẩn cầu người lớn, muốn trói buộc bằng hôn ước, nhưng rồi lại chẳng thể thành hiện thực.
Từng phẫn nộ từng oán giận, mãi sau này mới thấy có lẽ cậu ấy đã sai ngay từ khi bắt đầu.
Ánh mặt trời mãi mãi là ánh mặt trời, sẽ luôn cao ch.ót vót trên bầu trời rộng lớn, ch.ói chang mới là số mệnh của nó, sao có thể chỉ làm ngọn đèn đơn độc trong đêm của riêng cậu ấy được chứ?
Huống chi...
Nghĩ đến đây, cậu ấy chậm chạp ngẩng đầu nhìn ánh trăng tròn vành vạnh giữa trời cao.
Có lẽ nó vốn không phải ánh mặt trời, mà là ánh trăng, vì cơ duyên trùng hợp nên vầng trăng mới tỏa ra ánh sáng của mặt trời.
Ngay từ đầu, cậu ấy đã sai rồi.
Cúi đầu nhìn cảnh sắc thêu gấm thêu hoa ngoài vườn, khẽ chạm tay vào chiếc đèn l.ồ.ng cưới bên cạnh, Phó Vân Tranh cong môi mỉm cười.
Cho nên, bí mật này sẽ trở thành bí mật vĩnh viễn, chôn vùi theo năm tháng, vùi sâu trong tim phổi.
“Soạt soạt soạt...”
Gió đêm thổi lay dải lụa đỏ bên hiên, cậu ấy mỉm cười thong dong, đi sâu vào nơi giăng đầy sắc đỏ ngày đại hỷ.
*
Hôn lễ kết hợp văn hóa Trung - Tây nên giờ đón dâu được quyết định vào chiều tối.
Nhưng khi ánh ban mai vừa ló dạng, bên ngoài đã rộn ràng tiếng pháo nổ.
Khách đến tham dự vây kín sân trước nhà tổ nhà họ Ngộ, những câu chúc phúc vang dài từ cổng chính, Ngộ Hiểu và Ngộ Uyển đứng ngoài cửa của căn phòng nằm cuối dãy hành lang.
Sau một trận ồn ào cười đùa, vượt qua mọi thử thách đón dâu, cuối cùng cánh cửa phòng chạm trổ bằng gỗ đỏ cũng mở ra.
Tiếng huyên náo khắp sân kéo theo những chùm pháo hoa tung bay tràn vào phòng.
Ngộ Từ cầm quạt tròn che nửa mặt, cong mắt vui vẻ nhìn Phó Tắc Dịch bước vào từ giữa đám đông.
Đồ vest kiểu Trung cổ điển, áo sơ mi cổ tàu ngắn, cổ áo có thêu hai chữ hỷ đỏ nhỏ nhắn.
Hoa cưới là một bó hoa kết hợp giữa hoa hồng champagne và hoa linh lan, anh cầm nó tiến đến từng bước, mỉm cười dịu dàng rồi khẽ cúi xuống hôn lên trán cô.
“Anh đến đón em về nhà.”
Ánh sáng lay động, dịu êm nhưng rực rỡ.
Cô khẽ ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đáy mắt gợn sóng của anh, cũng cười tươi cong cả mắt, khẽ đáp: “Được.”
Vừa dứt câu, một cánh tay rắn chắc vòng lấy khuỷu chân, ngay lập tức cả cơ thể cô được nhấc lên không trung, anh nghiêng đầu nhìn cô rồi sải bước ra cửa.
Pháo hoa rôm rả phủ kín bầu trời.
*
Sắc đỏ tân hôn ở Dụ Viên đêm nay còn tưng bừng hơn cả đêm qua.
Đang độ xuân thịnh nên cảnh xuân lan tỏa khắp vườn, trăm hoa đua nở ngát hương.
Từ trên xuống dưới khu vực tiếp khách rộn ràng tiếng chúc rượu, đèn đuốc sáng choang cực kỳ nhộn nhịp.
Qua vài lượt kính rượu, vài người có vai vế ngang hàng bên nhà họ Phó ra mặt giải vây giúp Phó Tắc Dịch, bảo anh đưa Ngộ Từ về Nam Viên nghỉ ngơi trước.
Đêm nay Nam Viên được trang hoàng long trọng hơn cả sân trước, mỗi cây đào Tùng Nguyệt ven bờ đều được buộc dải lụa đỏ.
Cây đào Tùng Nguyệt dưới Lãm Nguyệt Lâu còn đang vào độ nở rộ nhất.
Ngộ Từ mang giày cao gót cả ngày hôm nay nên giờ đầu ngón chân đã đau đến khó chịu.
Phó Tắc Dịch bèn bế cô ngồi xuống mép giường, chăn ga cưới đỏ rực được xếp chồng thành mấy lớp liền.
Anh ngồi xổm xuống, cúi đầu cởi giày giúp cô: “Mấy ngày trước đã bảo hôm nay em cứ mang giày thoải mái là được rồi mà.” Nói xong, anh đặt giày cao gót đã cởi sang một bên, nâng bàn chân cô trong tay rồi ngẩng đầu nhìn cô: “Mang cả ngày không đau chân hả em?”
Ngộ Từ cười hì hì, đong đưa chân: “Đẹp mà!”
Nghe vậy Phó Tắc Dịch cong môi cười, lấy dép lê mang vào cho cô.
Đế dép có lót bông mỏng nên dễ chịu hơn giày cao gót nhiều, Ngộ Từ cười khúc khích.
Phó Tắc Dịch nhìn cô, vẫn giữ nguyên tư thế ngồi dưới sàn ấy, ngẩng đầu lên hỏi: “Tối nay em ăn no chưa?”
Hôm nay bận bịu cả ngày, hai người gần như chẳng rảnh để ngồi xuống ăn uống đàng hoàng.
Nhưng thật ra Ngộ Từ đã ăn không ít, vì chỉ cần tranh thủ được ít thời gian là Ngộ Hiểu và Ngộ Uyển lại mang đủ thứ bánh đến đút cô ăn, nói chung là chưa từng để cô đói bụng.
Cô cười gật đầu, chun mũi như một bé gái nghịch ngợm: “No rồi ạ, hôm nay em còn ăn nhiều hơn bình thường nữa kìa!”
Phó Tắc Dịch cũng cười theo, yêu chiều ra mặt, gật đầu đáp: “Tốt.”
*
Đi tắm xong Ngộ Từ do dự nán lại trong phòng tắm một hồi, nhìn chằm chằm “món quà tân hôn” Ngộ Uyển chuẩn bị cho cô trên giá treo quần áo.
Thật ra chỉ là một bộ đồ ngủ, nhưng được đóng gói bao bì tinh xảo và kín kẽ làm Ngộ Từ tò mò, trước đó lấy ra xem thử còn bị Ngộ Uyển ngăn lại, nói quà tân hôn phải mở ngay ngày tân hôn mới được.
Qua tầng hơi nước ẩm ướt, cô ngập ngừng rồi đưa tay ra lấy gói đồ lại, nhẹ nhàng mở ra.
Bên trong là một chiếc đầm ngủ lụa hai dây màu trắng ngà, màu sắc không có vấn đề gì, hai dây cũng không có vấn đề.
Cái vấn đề nằm ở kiểu dáng của nó!
Phần trước n.g.ự.c được nối bằng lớp sa mỏng, hai bên dưới đan lại bằng những sợi ruy băng, phần lưng thì hở dài tới tận đường eo.
Cái này thì có khác gì không mặc đâu trời!
Ngộ Từ đang cầm đầm ngủ ngẩn ngơ thì cửa phòng tắm bị gõ vang.
Giọng của Phó Tắc Dịch vang lên ngoài cửa: “Sao thế em?”
Nãy giờ luôn có tiếng động, sao tự dưng lại im phăng phắc thế này.
Ngộ Từ giật mình, vội vàng trả lời: “Không có gì ạ!”
Nói xong cô lại nhìn chiếc đầm ngủ trong tay, gom hết can đảm như thể coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, c.ắ.n răng mặc nó vào.
Khi cửa mở, Phó Tắc Dịch ngẩng đầu lên rồi đơ ra tại chỗ.
Cô vừa tắm xong nên vẫn còn vương hơi nước ẩm ướt làm cô trong veo mịn màng, hai má ửng hồng, một tay che n.g.ự.c, chớp đôi mắt to thẹn thùng lảng tránh.
“Em… Tắm xong rồi.”
Hiện tại Ngộ Từ thấy toàn thân cô cứng đờ, gượng gạo hết cả người vì che trên thì lộ dưới, che dưới thì lộ trên.
Cô cứ đứng vặn vẹo như một con rắn mới lên bờ.
Phó Tắc Dịch nhìn cô một lúc lâu mới khẽ cười, niềm vui ấy đong đầy cả đáy mắt: “Ai chuẩn bị cho em thế?”
Ngộ Từ bĩu môi, thấy anh cười còn tưởng anh thấy không đẹp.
Cô bèn cúi đầu nhìn vóc dáng mình.
Cũng phải thôi, dáng cô mặc vào thì cũng hơi có lỗi với thiết kế này.
Sau đó cô lí nhí nói: “Cô út của em.”
Nói xong, cô lại ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch: “Trời ơi, em cởi ra thì hơn.”
Nói xong cô định quay người trở vào phòng tắm thật.
“Không cần.” Người sau lưng chợt nói nhỏ.
Cô khựng chân lại, quay đầu nhìn anh: “Chẳng phải không đẹp sao?”
Phó Tắc Dịch bật cười, cúi người hôn lên trán cô, dịu dàng bảo: “Đẹp lắm.”
Da thịt gần kề, dưới lòng bàn tay là bờ vai mịn màng của người con gái anh hằng thương nhớ, mềm mại trơn nhẵn như đã hút no nước.
Anh khẽ rũ mắt nhìn cô gái trước người mình, yết hầu vô thức chuyển động, giọng cũng khàn đi: “Anh phải tìm thời gian nói chuyện lại với Ngộ Uyển thôi.”
Ngộ Từ hơi sửng sốt, chớp mắt nhìn anh: “Sao vậy ạ?”
Anh cười, lại hôn cô: “Cô ấy đang dạy hư em.”
Bàn tay trên vai dần trượt xuống, chạm vào da thịt trên sống lưng.
Tay anh khựng lại, nét mặt thoáng sững sờ trong chốc lát rồi cười mỉm, áp trán mình vào trán cô.
Ánh đèn ấm áp hòa cùng chất giọng đầy mê hoặc: “Vậy... Giờ anh có thể hôn em không? Bà Phó.”
Ngộ Từ ngẩn ngơ, hai bờ má đỏ ửng khiến cô kiều diễm hơn đôi phần, cô khẽ rũ mắt c.ắ.n môi, gật đầu thật nhẹ.
Phó Tắc Dịch nâng một tay lên đỡ lấy gáy cô rồi chầm chậm kề sát lại.
Đôi môi mềm chạm vào nhau, mút mát triền miên.
Trong tiếng thì thầm khe khẽ, anh lùi ra trong hơi thở dồn dập: “Anh đi tắm cái đã.”
Ngộ Từ thấy toàn thân mình như đang trong một chiếc l.ồ.ng hấp bốc khói nghi ngút, rũ mắt gật đầu.
…
Trong lúc Phó Tắc Dịch đi tắm, Ngộ Từ đi tới đi lui rất nhiều vòng trong phòng, cuối cùng thấy dáng vẻ mình như thế thật sự kỳ quặc, cô bèn quyết đoán lên giường nằm trước.
Vừa nằm xuống, một loạt suy nghĩ lạ lùng đã bủa vây tâm trí.
Cô tức tối che mặt.
Kéo chăn lên định nhanh ch.óng đi ngủ, nhưng nào ngờ ngay khoảnh khắc cô vừa mơ màng bước nửa chân vào cõi mộng, cửa phòng tắm đã nhẹ nhàng mở ra.
Bỗng chốc, cô thấy như bị chạm trúng trong vô hình, giật mình thoát khỏi cơn mê hỗn độn, nhắm c.h.ặ.t mắt, hai tay siết c.h.ặ.t góc chăn.
Vài giây sau, phần giường bên cạnh chợt lún xuống, cô còn chưa kịp phản ứng gì thì cằm đã bị nắm lấy, sau đó bờ môi cảm nhận được cơn mát lạnh.
Ngộ Từ ngỡ ngàng, lập tức mở to mắt ra.
Nụ hôn trên môi được đà sâu hơn, tối tay anh uống rượu tiếp khách nên hơi thở cũng ngấm men say.
Công thành chiếm đất, mạnh mẽ ngang ngược.
Lát sau anh mới chống người ngồi thẳng dậy, hôn nhẹ lên cánh môi ẩm ướt của cô.
Hơi thở của Ngộ Từ nhẹ như hương hoa lan, thở dốc nhè nhẹ, làn da đỏ hồng, lí nhí thủ thỉ: “Lúc nãy em sắp ngủ mất rồi.”
Phó Tắc Dịch lại phủ người lên, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt gần trong gang tấc của cô rồi nói bằng chất giọng trầm khàn: “Dù đêm nay em có ngủ, anh cũng sẽ làm cho em tỉnh.”
Anh nói quá thẳng thắn khiến Ngộ Từ đơ người, sau đó quay mặt đi.
Nhưng ngay giây phút quay đi, cô lại bị anh nắm cằm kéo lại.
Một nụ hôn lại ập đến.
Lần này còn chất chứa thêm đôi phần tình ý.
Lúc quần áo đã xộc xệch rơi xuống phân nửa, anh buông cô ra, đôi mắt cuộn trào cảm xúc dập dềnh, rõ ràng đã đến thời khắc cuối cùng nhưng anh vẫn khẽ hỏi: “Có thể không em?”
Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn anh, thở dốc nhè nhẹ, thẹn thùng gật đầu.
Chỉ chờ có thế, cằm lại bị nâng lên, một nụ hôn rơi xuống chặn lấy đôi môi.
Màn đêm giăng lối xuân sắc mê người, vườn nhà gấm hoa rực rỡ, khoảnh khắc này, khép lại bằng hai chữ viên mãn.
