Trao Em Ngọn Lửa Rực Cháy - 21
Cập nhật lúc: 30/03/2026 14:08
Đáp lại anh là một cú đ.ấ.m thật mạnh của Trình Khả Ninh vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Anh cũng chẳng khá hơn bao nhiêu đâu!"
Minh Sí nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m của cô, ý cười trong mắt càng đậm: "Thế à?"
Trình Khả Ninh bị nụ cười mang tính trêu chọc của anh kích thích. Ham muốn chiến thắng đột ngột dâng cao, bàn tay còn lại không bị giữ lấy của cô túm lấy chiếc cà vạt lỏng lẻo của anh kéo mạnh xuống, rồi c.ắ.n lên môi anh như để phát tiết.
"Ưm..."
Minh Sí nhíu mày vì đau, đồng t.ử hơi giãn ra. Lần này người kinh ngạc lại biến thành anh. Nhưng kỹ năng hôn của Trình Khả Ninh thực sự rất tệ. Thay vì gọi là hôn, chi bằng nói là đang "gặm" một cách cứng nhắc. Dù cô đã từng đạo diễn không ít cảnh hôn, nhưng thực chiến thực sự thì hôm nay mới là lần đầu tiên.
Cái tên "chó" Minh Sí này tối nay giúp cô là thật, nhưng anh cũng đích thân cướp đi nụ hôn đầu suốt 28 năm qua của cô.
... C.h.ế.t tiệt.
Nụ hôn đầu của cô thế mà lại trao cho đối thủ truyền kiếp luôn kiếm chuyện với cô từ nhỏ đến lớn, mà kẻ này bây giờ còn quay lại chê cô không biết hôn!
Trình Khả Ninh hậm hực c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi anh, cảm nhận vị tanh của m.á.u vừa tan biến lại một lần nữa nồng đậm. Cô vẫn chưa thấy hả giận, bàn tay túm cà vạt siết c.h.ặ.t thêm vài phần, nhưng lại không nhìn thấy ý cười đang lan tỏa trong đôi mắt khép hờ của người đàn ông.
Người phụ nữ này... vẫn hiếu thắng như xưa.
Minh Sí chẳng hề bận tâm đến bờ môi bị cô c.ắ.n rách. Tay trái anh chống lên tấm đệm da bên tai cô, tay phải đỡ lấy gáy cô, ngay khi cô định để lộ hàm răng một lần nữa, anh đã không chút do dự quấn lấy đầu lưỡi nhỏ nhắn đang giấu kín nơi sâu nhất của cô, mơn trớn quét qua một cách dịu dàng và đầy khiêu khích.
Trình Khả Ninh chỉ cảm thấy toàn thân như có một luồng điện chạy qua, tứ chi đang cứng đờ vì cáu kỉnh bỗng mềm nhũn, cảm giác choáng váng khi được anh ôm trên sân khấu lúc nãy lại ập đến lần nữa.
"Ninh Ninh," người đàn ông thở dốc trầm đục, "Thè lưỡi ra, hửm?"
Trình Khả Ninh vô thức tuân theo mệnh lệnh của anh, đuôi mắt ửng hồng ứa nước: "Anh là đồ khốn..."
Minh Sí căn bản không muốn buông tha cho cô. Anh nắm lấy vòng eo thon đang không ngừng trượt xuống của cô nhấc bổng lên, Trình Khả Ninh cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người đã bị nhấc đặt ngồi lên người anh.
Tối nay cô mặc bộ váy ôm sát người nên không thể ngồi dạng chân, chỉ có thể nửa tựa vào n.g.ự.c bụng anh. Chiếc áo sơ mi đen của người đàn ông không biết đã tuột mất cúc áo từ bao giờ, lộ ra mảng cơ bắp săn chắc hoàn mỹ. Trình Khả Ninh quờ quạng tìm điểm tựa, cào lên đó vài vệt đỏ ch.ói mắt.
Điên rồi. Thật sự điên rồi. Cô thế mà lại cảm thấy cơ thể xuất hiện một luồng nhiệt kỳ lạ.
"Trình Khả Ninh."
Thoát ra khỏi cơn mê đắm, Minh Sí kìm nén phả ra hơi thở nóng rực. Anh tựa trán mình vào trán cô, quan sát thật gần hàng lông mi đang run rẩy của cô, rồi giải thích một câu từ tận đáy lòng: "Tôi không thích em đứng cùng Vu Gia Lễ."
"… Tôi đâu có muốn đứng cùng anh ta?" Đầu óc Trình Khả Ninh quay cuồng, phản bác theo bản năng, "Tôi căn bản không muốn có bất kỳ giao thiệp nào với anh ta nữa."
Tâm trạng Minh Sí tốt lên một chút, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt kiểu "Em nhìn xem tôi có tin không?".
"..."
Dù sao cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, Trình Khả Ninh tự biết nếu dư luận lần này thực sự bùng nổ thì sẽ tệ đến mức nào. Cô hơi đuối lý, sờ sờ mũi nói: "Lần này coi như tôi sai, được chưa!"
Minh Sí gần như bật cười vì tức, bàn tay bóp eo cô siết c.h.ặ.t: "Em đã thấy ai xin lỗi kiểu như em chưa?"
Trình Khả Ninh đau đớn vặn người, nhưng thứ đang chống vào người cô lại càng thêm càn quấy, cô không dám động đậy nữa.
"Anh, anh... đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
Để Trình Khả Ninh xin lỗi vốn dĩ đã là một việc vô cùng khó khăn, đặc biệt là xin lỗi Minh Sí. Minh Sí không trông mong cô có thái độ "tôn trọng" với mình, anh lẳng lặng vươn tay vào hộp chứa đồ ở ghế phụ rút ra một bản hợp đồng.
Trình Khả Ninh nhanh mắt chú ý đến các từ khóa như "Điện ảnh", "Mua lại": "Đây là cái gì?"
"Có liên quan gì đến em không?" Minh Sí đưa tay lên cao né tránh, giọng điệu cợt nhả.
Trình Khả Ninh bị anh khống chế cơ thể, mấy lần không cướp được nên nản lòng xìu xuống, đ.ấ.m anh một cái: "Anh nhìn cái bộ dạng này xem có ra thể thống gì không? Mau thả tôi ra!"
Minh Sí hừ cười: "Sao lại không ra thể thống gì, tôi thấy rất ra thể thống đấy chứ."
"......??"
Trình Khả Ninh bực bội vùng vẫy mấy cái. Chiều cao 1m68 của cô dù hơi gầy nhưng tự nhận là không hề thấp bé, vậy mà giờ bị Minh Sí ôm gọn trong lòng, cô thế mà không có cách nào phản kháng. Cô cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch khủng khiếp về sức mạnh giữa nam và nữ.
Người đàn ông cũng mặc kệ cô quậy phá, cứ thế ôm cô trong lòng, tay thong thả lật bản hợp đồng: "Vốn định tặng cho ai đó, giờ thấy chẳng cần thiết nữa."
Trình Khả Ninh: "..."
Ngón tay thon dài của người đàn ông chậm rãi lật từng trang giấy, vừa vặn giữ ở tốc độ mà cô có thể nhìn rõ. Đây là một công ty điện ảnh quy mô nhỏ. Thực ra nói là công ty thì không bằng gọi là một studio, năm nay kinh tế đi xuống, lại không nhận được đơn hàng nào, thu không đủ chi nên chỉ có thể chọn cách bán đi. Studio này đã thành lập được tròn ba năm, quy mô không lớn nhưng so với cái studio hai người mới dựng lên sau khi bỏ việc nửa chừng của Trình Khả Ninh thì lớn hơn không biết bao nhiêu lần. Ít nhất khung cơ cấu của nó hoàn chỉnh, khi mua trọn gói thì các thiết bị và nhân viên tương ứng vẫn đang tại ngũ, nếu có thể trực tiếp tiếp quản sẽ tiết kiệm được khối việc.
Trình Khả Ninh nuốt nước bọt: "Từ bao giờ mà anh tốt bụng thế?"
Minh Sí đầy vẻ kỳ quặc: "Tôi có bảo là đưa cho em à?"
Trình Khả Ninh: "?"
Minh Sí nhếch môi đầy ẩn ý: "Dù sao thì có người tự cho là mình có ý tưởng lắm, tuy làm mọi thứ rối tung rối mù lên, đầu tư cũng không lấy được, còn suýt nữa tự dâng xác mình vào, nhưng thì đã sao chứ? Nhìn bộ dạng của cô ấy chắc là hài lòng với kết quả này lắm."
Trình Khả Ninh: "..."
Minh Sí nhướng mày: "Tôi nói có gì sai không?"
Trình Khả Ninh muốn ném cái bản thân vừa mới lỡ lời lúc nãy đi. Kẻ làm đại sự phải biết co biết duỗi.
"Có sai." Cô dõng dạc khẳng định.
"Ồ?"
Trình Khả Ninh điều chỉnh tư thế ngồi, nghiêm túc nói với anh: "Mỗi bên lấy thứ mình cần, nhưng chúng ta cũng là vợ chồng." Vừa nói, cô vừa thuận tay lấy luôn bản hợp đồng của anh.
"..."
Minh Sí thong thả tựa vào lưng ghế, trên mặt treo nụ cười "Để tôi xem em bịa tiếp thế nào".
Ngược lại Trình Khả Ninh chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào, càng nghĩ càng thấy có lý: "Minh Sí, anh nghĩ mà xem, vợ chồng vốn là một thể, anh mua về cũng có biết vận hành đâu, để đây chẳng phải là lãng phí sao?"
"Mà tôi, người vợ hợp pháp của anh, là một đạo diễn kiêm biên kịch chính quy, siêu cấp vô địch chuyên nghiệp, chẳng phải là người vận hành studio bẩm sinh sao?"
Minh Sí mím môi nghiêng đầu, nhịn cười: "Em nói cũng có lý đấy, nhưng tại sao tôi phải vận hành?"
"Bởi vì..."
"Tôi đâu có thiếu chút tiền này."
Trình Khả Ninh: "..." Cô hiểu rồi, cái tên "chó" này đang dùng chính lời cô vừa nói để vặn lại cô!
Nhưng vịt đã đến miệng sao cô có thể để nó bay mất? Huống chi sau chuyện tối nay, cô gần như mất đi cơ hội tìm kiếm tài nguyên trong giới. Ai dám nhận phu nhân nhà họ Minh chứ? Trình Khả Ninh ngoài việc đơn thương độc mã ra thì không còn lựa chọn nào khác, hơn nữa chính cô cũng không muốn tham gia mấy cái cuộc thi treo bảng công bằng nhưng thực chất đầy nội bộ kia để kéo đầu tư nữa.
Nghĩ đến đây, Trình Khả Ninh điều chỉnh nụ cười: "Chồng ơi."
"Cho em đi mà."
Sống lưng Minh Sí đột nhiên cứng đờ. Cái giọng điệu nũng nịu c.h.ế.t tiệt này của người phụ nữ này... Cô thậm chí còn cả gan dán sát vào người anh: "Lúc nãy anh còn bảo tặng cho em, quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy, sao anh có thể vì em quá thông minh lanh lợi, phản ứng nhanh nhạy, thà làm ngọc nát còn hơn làm ngói lành mà nuốt lời chứ? Em đây cũng là vì khí tiết của tập đoàn Minh Thị chúng ta mà kiên cường bất khuất từ bỏ lợi ích cá nhân, lẽ ra phải nhận được sự đền bù xứng đáng, đúng không?"
Minh Sí cười khẩy. Một lần nữa anh cảm thấy thán phục trước kỹ năng đổi trắng thay đen của người phụ nữ này.
Trình Khả Ninh càng nói càng hăng, đến cuối cùng tờ hợp đồng đó đã được nhét gọn gàng vào trong túi xách của cô, cô còn bồi thêm một câu: "Đúng rồi, nhớ đây là anh tự nguyện tặng nhé, không tính vào mười yêu cầu tôi đưa ra lúc trước đâu."
"..."
Lúc cô cúi người định đặt túi xuống, vòng tay quanh eo bỗng thắt c.h.ặ.t, Trình Khả Ninh một lần nữa ngã nhào vào lòng anh. Cô tưởng anh muốn cướp lại hợp đồng nên vội vàng ôm khư khư cái túi trước n.g.ự.c, nhưng cằm lại bị người đàn ông bóp c.h.ặ.t xoay lại.
Trình Khả Ninh đầy vẻ cảnh giác: "Anh làm gì thế, anh đã mặc định rồi..."
Giọng Minh Sí trầm thấp chậm rãi: "Giờ đã thấy vui hơn chút nào chưa?"
Trình Khả Ninh ngẩn ra, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác kỳ lạ. Chưa đợi cô kịp phân rõ đó là cảm xúc gì, người đàn ông lại như làm ảo thuật lấy ra một túi bánh men Wang Wang.
Bóng tối ngoài cửa xe đổ một vệt dài dưới đường xương quai hàm sắc sảo của anh, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ ấy chứa đựng sự mê hoặc lòng người. Trình Khả Ninh bỗng thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc. Hình như trong những năm tháng đã qua, nó đã xảy ra vô số lần.
Tính cách cô bướng bỉnh, không thể làm ra vẻ đáng thương như Trình Vũ Tiệp để lấy lòng người khác. Thế nên dù có chịu uất ức đến nhường nào, cô cũng chỉ mọc thêm nhiều gai nhọn quanh mình. Không ai có thể tiếp cận cô, đương nhiên cũng không ai hiểu được trái tim thực chất vẫn mong manh như một cô bé của cô.
Khi đó, người duy nhất không sợ bị đ.â.m đến đầu rơi m.á.u chảy chỉ có một mình Minh Sí có cái miệng còn đáng ghét hơn cô. Mỗi lần cô lủi thủi chịu uất ức một mình, anh cứ như lắp radar trên người, định vị chính xác vị trí của cô, rồi lấy ra đủ loại đồ chơi kỳ lạ để dỗ cô vui, cùng một túi bánh men Wang Wang cô thích ăn nhất.
"Tôi bao nhiêu tuổi rồi chứ, chẳng còn thích mấy thứ này nữa." Trình Khả Ninh nghĩ đến những chuyện này, bỗng nảy sinh cảm giác bực bội vô cớ mà hất tay anh ra.
Bép một tiếng, gói bánh men rơi xuống phía dưới ghế phụ. Ánh mắt Minh Sí tối sầm lại. Cô muốn xuống xe, nhưng anh không cho cô cơ hội đó.
Xoẹt ——
Chiếc váy ôm sát bị xé rách một cách thô bạo, Trình Khả Ninh còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã từ tư thế ngồi ngang chuyển sang ngồi dạng chân trên người anh. Khoảng cách này thực sự quá đỗi ám muội. Cô chống tay vào n.g.ự.c anh, con ngươi run rẩy dữ dội.
Minh Sí nhắm mắt hít thở sâu, khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt đen bùng lên tia sáng khiến cô kinh hãi. Anh bóp lấy cằm cô, không đợi cô kịp nói gì đã mạnh mẽ hôn xuống. Chỉ vài giây sau, Trình Khả Ninh từ vùng vẫy chuyển sang mềm nhũn người theo nhịp hôn của anh.
Tà váy bị rách cứ thế toạc ra rộng hơn. Cuối cùng anh vẫn không nỡ làm tổn thương cô, sau khi kìm nén cảm xúc bực bội của mình, anh ép người cô sát về phía mình hơn.
"Mỗi bên lấy thứ mình cần cũng là vợ chồng, hửm?" Người đàn ông thở dốc bên cổ cô. Anh lặp lại lời cô vừa nói, giọng điệu đầy vẻ phong trần: "Vậy có phải có chuyện gì đó của vợ chồng mà chúng ta chưa hoàn thành không?"
Trình Khả Ninh giật mình: "Ở đây sao có thể..."
Cảm nhận được phản ứng đầu tiên của cô không phải là kháng cự, Minh Sí bật cười trầm thấp vài tiếng.
"Giờ không làm." Người đàn ông xấu xa ngậm lấy vành tai nhạy cảm của cô, phả một hơi nóng, nói khẽ rằng không có "bao".
"?!?"
Trình Khả Ninh cảm thấy vành tai mình tê dại mềm nhũn đi, đôi bàn tay đang làm loạn kia đang châm lửa khắp người cô. Trước đây không có là vì không có cơ hội đó, tư tưởng của Trình Khả Ninh vốn dĩ không hề bảo thủ. Nhưng cái đồ c.h.ế.t tiệt này... Không được là không được, có giỏi thì bỏ đôi vuốt ch.ó kia ra khỏi người cô đi!
Như nghe thấy tiếng lòng của cô, Minh Sí dừng động tác lại. Trình Khả Ninh đang bị anh trêu chọc đến mức toàn thân khó chịu, thì nghe thấy tiếng xé gói giấy ướt. Cô nửa tựa vào người anh, thở dốc không ra hơi, người đàn ông đang thong thả lau sạch từng ngón tay một.
Đầu óc Trình Khả Ninh đình trệ vài giây, thẹn quá hóa giận định bỏ trốn nhưng đã quá muộn. Minh Sí tiện tay ném tờ giấy ướt vo tròn sang một bên. Chiếc váy rách nát chẳng biết đã bị kéo đi đâu, chiếc nội y tội nghiệp bị gạt sang một bên. Nhiệt độ cơ thể người đàn ông rất cao, nhưng vùng da bị giấy ướt lau qua lại rất lạnh.
Trình Khả Ninh không kìm được mà rùng mình một cái, Minh Sí vỗ về dọc theo lưng cô, cười khẽ: "Đừng vội."
"???" Ai vội chứ!
Người đàn ông lại c.ắ.n vành tai cô bảo đừng c.h.ặ.t thế, thả lỏng một chút, muốn kêu cứ kêu đi, sẽ nhanh ch.óng thấy vui thôi. Trình Khả Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t vào bả vai anh, trong làn nước mắt sinh lý lã chã, cô bị anh dỗ dành, bị ấn xuống càng lúc càng nhanh.
Hầm gửi xe tư nhân rộng lớn không một bóng người, thấp thoáng phát ra vài tiếng rên rỉ như mèo con. Bỗng nhiên, chiếc còi xe vô tình bị ai đó va vào, làm bật sáng công tắc cảm biến âm thanh của lối đi an toàn.
Trên cửa kính của chiếc Maybach xa xỉ đắt tiền bỗng chốc in hằn một bàn tay phụ nữ mảnh khảnh chống lên, rồi lại yếu ớt trượt dài rơi xuống.
*
Lời tác giả: Tiểu Minh của chúng ta là hệ phục vụ đó ha ha ha!
