Trao Em Ngọn Lửa Rực Cháy - 60

Cập nhật lúc: 30/03/2026 14:16

“Melody, nữ, hai mươi bảy tuổi, tên tiếng Trung là Kiều Hi Âm, tốt nghiệp Đại học Nam Thành, trung học học tại Trường số 1 Hoài Nghi, hiện đang là giám đốc bộ phận phát triển tài nguyên của tập đoàn Vulcan...”

Trình Khả Ninh lật xem xấp tài liệu trong tay, chậc lưỡi một tiếng: “Hóa ra còn là đàn em cùng trường cấp ba cơ đấy.”

Hướng Dao ôm xấp văn kiện, đôi mắt lộ rõ vẻ bất an bồn chồn.

Hôm qua chị Ninh vừa đến công ty đã đùng đùng sát khí quăng ra một tấm ảnh, bảo cô đi điều tra lai lịch của người này.

Là một trợ lý đạo diễn chuyên viết kịch bản cẩu huyết, cộng thêm bộ dạng như có thâm thù đại hận của Trình Khả Ninh, gần như ngay lập tức trong đầu Hướng Dao đã lóe lên một trăm cách ngoại tình của Minh Sí.

Sao có thể như vậy được chứ!

Rõ ràng Minh tổng đối xử với chị Ninh tốt như thế, nếu ngay cả chuyện này mà cũng là diễn kịch, thì trên đời này còn gì là thật nữa!

“Chị Ninh...”

“Bộp” một tiếng, Trình Khả Ninh đập mạnh xấp tài liệu xuống mặt bàn.

Hướng Dao run b.ắ.n người.

“Anh ta còn đưa cô ta ra nước ngoài họp.” Trình Khả Ninh vô cảm nhìn vào bản ghi chép lịch trình xuất nhập cảnh của hai người trong tài liệu.

Minh Sí và người phụ nữ tên Kiều Hi Âm này đi công tác ở Mỹ đúng vào lúc cô đang phải chịu đựng vô số lời đồn thổi ác ý ở trong nước.

Hướng Dao ngập ngừng: “Em thấy chuyện này chắc là có hiểu lầm gì đó...”

Gạt bỏ định kiến chủ quan của Trình Khả Ninh sang một bên, Hướng Dao lý trí phân tích sơ yếu lý lịch của đối phương và tần suất xuất hiện quanh Minh Sí, rõ ràng đây là mối quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường.

“Hừ.” Trình Khả Ninh lấy tay che mặt, im lặng hồi lâu mới nói: “Có phải đàn ông cuối cùng đều không thay đổi được cái thói thích những em gái ít tuổi không?”

Hướng Dao cân nhắc kỹ lưỡng: “Thật ra chuyện này có lẽ không giống như chị tưởng...”

Trình Khả Ninh nghiến răng: “Có phải cứ có được rồi là sẽ không biết trân trọng nữa không?”

Mồ hôi Hướng Dao vã ra như tắm: “Chị Ninh, chắc không đến mức đó đâu...”

“Chính là như vậy!” Trình Khả Ninh dựa mạnh vào lưng ghế, xoay người đi chỗ khác.

Hướng Dao: “.......”

Hướng Dao bị đuổi ra ngoài.

Trình Khả Ninh một mình ở lại văn phòng cho đến khi nhân viên trong công ty đã về hết mới lững thững bước ra khỏi tòa nhà.

Đúng lúc này, Minh Sí lại tự mình va vào họng s.ú.n.g.

“Sao hôm nay không đi đón anh, chiếc xe lần trước đã sửa xong rồi.” Người đàn ông thong thả tựa vào cửa chiếc Maybach, b.úng tay một cái trước mặt cô.

Trình Khả Ninh gạt phắt tay anh ra, nhìn bộ dạng nhởn nhơ của anh lại càng thêm bực bội: “Tránh ra.”

Rầm!

Cửa ghế phụ bị đóng sầm lại đến mức rung chuyển.

Minh Sí: “?”

Suốt dọc đường Trình Khả Ninh không thèm đếm xỉa đến Minh Sí, về đến nhà liền chạy thẳng lên lầu.

Ngay một giây trước khi cửa phòng đóng lại, bàn tay người đàn ông đột ngột chặn khe cửa.

“Sao thế, để anh xem ai đã chọc bà xã anh không vui nào?”

Cằm Trình Khả Ninh bị người ta nâng lên, Minh Sí nghiêng người tới, véo má cô rồi cọ cọ.

Trình Khả Ninh ghét bỏ đẩy mặt anh ra: “Đừng chạm vào em.”

Minh Sí nắm lấy cổ tay cô kéo vào lòng mình, đặt những nụ hôn vụn vặt lên trán cô: “Nói với chồng xem nào, để chồng đi đ.á.n.h hắn đến mức đầu nở hoa luôn, được không?”

Trình Khả Ninh liếc nhìn anh với ánh mắt kỳ quái.

Minh Sí nghiêng đầu: “Hửm?”

Trình Khả Ninh lùi lại vài bước giữ khoảng cách với anh, mất tự nhiên quay mặt đi: “Melody là ai?”

“Cái gì?” Giọng cô quá nhỏ lại nói quá nhanh, Minh Sí không nghe rõ.

Trình Khả Ninh hơi mất kiên nhẫn: “Melody, Kiều Hi Âm, anh có vẻ thân thiết với cô ta quá nhỉ? Sao không giới thiệu cho em làm quen chút đi?”

Minh Sí ngẩn ra, nhanh ch.óng hiểu ra cô đang nói gì.

Ý cười đáy mắt anh ngày càng đậm, anh cúi người xuống, trêu chọc hỏi: “Em đang ghen đấy à?”

Tai Trình Khả Ninh đỏ bừng vì thẹn quá hóa giận: “Ai... ai ghen chứ? Trước đây em chưa từng nghe qua nhân vật này nên hỏi chút không được sao? Anh nhạy cảm thế, có phải thật sự có chuyện gì mờ ám không? Em nói cho anh biết, nếu anh dám ngoại tình trong hôn nhân, em nhất định sẽ khiến anh phải ra đi tay trắng, ưm——”

Lời chất vấn luyên thuyên bị bờ môi ấm nóng chặn lại trong cổ họng. Trình Khả Ninh trợn tròn mắt, hơi ngỡ ngàng hé mở làn môi đỏ, ngược lại tạo cơ hội cho người đàn ông xâm nhập.

Từng sợi không khí ám muội lan tỏa trong căn phòng tối, ánh trăng m.ô.n.g lung xuyên qua khung cửa sổ như một lớp voan mỏng bao phủ lên cơ thể đang quấn quýt của họ.

Cánh tay phải của Minh Sí ôm lấy vòng eo mềm mại của cô, dễ dàng bế cô lên đặt ngồi lên cạnh bàn làm việc.

Đôi môi đỏ của Trình Khả Ninh ướt át ánh lên tia sáng, tóc tai rối bời, đuôi mắt hoen lệ.

Cô tức giận đ.ấ.m anh một phát, chỉ đổi lại tiếng cười trầm thấp của anh: “Còn nhớ Trâu Trác không?”

“Trâu Trác?”

Trình Khả Ninh c.ắ.n môi dưới, lục lọi trong trí não mãi mà không nhớ ra nhân vật này.

Minh Sí nhắc nhở: “Đội trưởng đội đặc nhiệm cảnh sát vũ trang.”

Trình Khả Ninh nhớ ra rồi.

Ngày cô bị bắt cóc, vị đội trưởng dẫn đầu đội đặc nhiệm cùng Minh Sí tiền hậu phối hợp cứu cô, hình như tên là Trâu Trác.

“À, rất đẹp trai, sao thế?”

Minh Sí khựng lại, nheo mắt: “Rất đẹp trai?”

Trình Khả Ninh chống hai tay lên cạnh bàn, đung đưa bắp chân đang lơ lửng, hồi tưởng: “Đúng vậy, em thấy rất đẹp trai, ngũ quan sâu sắc, vai rộng eo thon, đường nét cơ bắp săn chắc, lúc mặc đồng phục nhìn đúng là... chậc chậc... cực kỳ hợp gu của em. Quan hệ của hai người có vẻ khá tốt, bao giờ giới thiệu cho em quen biết chút đi, sau này biết đâu có cơ hội hợp tác?”

Minh Sí vô cảm: “Cậu ấy sẽ không gia nhập giới giải trí đâu.”

“Ai bảo anh ấy vào giới giải trí?” Trình Khả Ninh hứng thú hẳn lên, ngồi thẳng lưng: “Kế hoạch năm sau có lẽ em sẽ quay một bộ phim cảnh sát hình sự, đang lo không tìm được người chuyên nghiệp đây! Mau gửi WeChat của anh ấy cho em... Đúng rồi, anh nhắc đến anh ấy làm gì?”

Minh Sí giật lấy chiếc điện thoại cô đang hăm hở định cầm lấy rồi quăng sang một bên, nguy hiểm áp sát cô: “Kiều Hi Âm là bạn gái của cậu ấy.”

“Ồ... hửm?” Trình Khả Ninh chớp mắt, muộn màng nhận ra mình đã hiểu lầm điều gì đó.

Cô định âm thầm chuồn khỏi vòng tay anh, nhưng người đàn ông cười lạnh một tiếng, túm lấy cổ áo sau của cô xoay người một cái rồi đè xuống giường.

Minh Sí quỳ một gối bên cạnh cô, cúi người véo má cô, khẽ gằn từng chữ: “Ngũ quan sâu sắc?”

“.......”

“Vai rộng eo thon?”

“......”

“Đường nét cơ bắp?”

“.....”

“Mặc đồng phục?”

“Dừng dừng dừng.......”

Trình Khả Ninh giữ c.h.ặ.t lấy chiếc áo lót mỏng manh cuối cùng của mình: “Anh làm gì thế, em không được chiêm ngưỡng đàn ông đẹp trai chắc?”

Minh Sí nhìn xuống từ trên cao, thản nhiên phanh rộng chiếc sơ mi đen, đường nhân ngư ưu tú dưới ánh trăng phác họa nên những mảng bóng tối tỏa ra hormone nồng đậm.

Anh bóp cằm cô, đôi môi mỏng khẽ động: “Anh sợ là lúc em gặp nguy hiểm, trong mắt em cũng chỉ có thằng đàn ông khác thôi.”

Trình Khả Ninh: “......”

Hơi thở của anh nồng nàn và nóng bỏng, cô không nhịn được nuốt nước bọt, cố chấp biện bạch: “Làm gì có… em nhìn thấy anh trước rồi mới... mới thấy anh ấy mà, được chưa?”

“Ồ.” Người đàn ông thốt ra một âm tiết lạnh lùng.

Sau đó là tiếng "tạch" của khóa kim loại được mở ra.

Minh Sí rút thắt lưng ra cái "xoạt", thản nhiên nói: “Em không được phép nhìn người khác.”

“Này này.......” Trình Khả Ninh túm lấy dây áo lùi lại phía sau, ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay ra b.úng nhẹ một cái, cười gượng: “Ha ha, tinh thần khá là tốt đấy.”

Minh Sí: “......”

Trình Khả Ninh: “...........”

Rốt cuộc cô đang làm cái quái gì vậy!!

Trình Khả Ninh quẫn bách dùng cả tay lẫn chân định bỏ chạy, thế nhưng người đàn ông đột ngột kéo cổ tay cô trói ngược lên đỉnh đầu, đầu gối bị một lực mạnh mẽ tách ra.

Cô kinh hãi: “Anh làm gì thế!”

“Em chuẩn bị cũng khá tốt đấy chứ.” Minh Sí cười như không cười, đầu ngón tay vê nhẹ vệt nước, sau đó thoa lên môi cô.

Đồng t.ử Trình Khả Ninh co rụt: “Anh là đồ biến thái, ưm——”

Anh hôn cô, đầu lưỡi l.i.ế.m láp từng tấc trên làn môi, hương vị hơi chát lan tỏa giữa kẽ răng của hai người.

“Ghen tuông mà cũng khiến em có cảm giác à?” Minh Sí cười thấp, bàn tay bên kia cũng không dừng lại. Trình Khả Ninh cảm thấy mình giống như một tờ giấy tuyên rơi vào nước, trong phút chốc bị thấm đẫm và tan ra.

Cô nghiến c.h.ặ.t răng, khốn nỗi hai tay bị khóa trên đỉnh đầu không thể vùng vẫy.

Trình Khả Ninh mới không thèm thừa nhận động tác cởi áo vừa rồi của anh rất có cảm giác, cô cãi chày cãi cối: “Giai... giai đoạn rụng trứng, phản ứng bình thường... không hiểu sao?”

“Ồ?” Người đàn ông kéo dài giọng, hơi thở vương vấn t.ì.n.h d.ụ.c như một chiếc bàn chải nhỏ quét từ vành tai xuống cổ rồi sâu hơn nữa. Anh đột nhiên chạm vào vùng bụng phẳng lì của cô, giọng khàn đục: “Nếu không dùng biện pháp mà đưa vào đây, có phải sẽ có bảo bảo không?”

Cô kinh hãi: “....... Anh dám, đồ biến thái này!”

Trình Khả Ninh bị bắt nạt tơi bời giữa đống chăn đệm mềm mại như mây.

“Vẫn còn sức để mắng anh à?”

“Anh…”

Minh Sí vừa thở dốc vừa cười: “Vừa nãy có phải đang ghen không?”

Trình Khả Ninh ngẩng đầu hít vào luồng không khí nóng ẩm: “Em không có...”

Cô thét lên một tiếng, âm cuối đột ngột biến điệu: “Phải phải phải, được chưa nào…”

“Không được.” Minh Sí nghiêm túc nói: “Em nói rất miễn cưỡng, anh không thích ép buộc người khác.”

“Thế bây giờ anh đang làm gì?”

“Làm em.”

Trình Khả Ninh tức giận c.ắ.n mạnh một phát vào mặt anh.

“.......”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trao Em Ngọn Lửa Rực Cháy - Chương 60: 60 | MonkeyD