Tráo Phụng Thành Ly - Chương 1
Cập nhật lúc: 23/08/2026 05:03
Đêm mùa đông năm Cảnh Hòa thứ mười hai, tuyết rơi dày đặc đến mức như nuốt chửng cả những mái ngói rêu phong của kinh thành.
Cái lạnh cắt da cắt thịt như muốn đông cứng cả huyết quản của kẻ ăn mày đang co rúm bên góc tường.
Đó chính là ta.
Thiếu nữ mười lăm tuổi nhưng nhìn bên ngoài, ta chỉ như một đứa trẻ mười ba tuổi vì quá gầy gò và dơ bẩn.
Ta lúc này đang mặc một bộ bố thô rách nát, đôi bàn tay sần sùi đầy những vết nứt nẻ đến rỉ m.á.u.
Thế nhưng ngay trong đêm tuyết lạnh thấu xương ấy, một chiếc kiệu hoa lệ của phủ Ninh Quốc công đột ngột dừng lại trước mặt ta.
Màn kiệu vén lên, một phụ nhân trung niên diện gấm vóc sang trọng, đầu cài trâm vàng rực rỡ bước xuống.
Bà ta nhìn ta bằng ánh mắt ghê tởm, kỳ thị, nhưng khóe môi lại cố nặn ra một nụ cười gượng gạo từ ái.
"Đứa trẻ tội nghiệp của ta, con mới chính là đích nữ cốt nhục lưu lạc mười lăm năm qua của phủ Ninh Quốc công."
"Một tiện tỳ năm xưa đã tráo đổi con với con gái của mụ, khiến con phải chịu khổ rồi."
"Mau theo mẫu thân trở về nhà đi con."
Kiếp trước, khi nghe những lời này, ta đã khóc nấc lên vì cảm động.
Ta ngỡ rằng ông trời cuối cùng đã mở mắt, cho ta một mái ấm, cho ta những người ruột thịt chân chính.
Ta đã tin tưởng dập đầu bái tạ, háo hức đi theo bà ta về phủ.
Nhưng từ lúc đó, ta chính thức bước vào một địa ngục trần gian được ngụy trang bằng sự cao sang.
Sinh mẫu của ta, Ninh Quốc công phu nhân, thương xót đứa con gái mà bà ta đã nuôi nấng mười lăm năm là Thẩm Giao, sợ nàng tủi thân nên bà bắt ta phải sống dưới danh phận nghĩa nữ.
Phụ thân coi ta là vết nhơ dơ bẩn, chưa từng cho ta một ánh mắt ôn nhu.
Còn Thẩm Giao, kẻ cướp đi vị trí của ta, lại giả vờ thánh thiện, rồi từng bước bày mưu hủy hoại danh tiết của ta.
Cuối cùng, ta bị gả cho một gã thương gia hóa vợ để lấy tiền sính lễ bù đắp thiệt thòi cho nàng.
Nỗi đau đớn khi bị kẻ đó đ.á.n.h đập mỗi ngày, nỗi nhục nhã khi bị bán qua bán lại.
Oán hận tột cùng, ta đành gieo mình xuống dòng sông băng lạnh buốt.
Cảm giác đó vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí của ta.
Ta hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải kìm nén cơn run rẩy vì căm hận đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta ngẩng khuôn mặt ngây thơ lên, để lộ đôi mắt rụt rè, sợ hãi và ngơ ngác hệt như kiếp trước.
"Phu nhân, ngươi nói thật sao?"
"Con thực sự là con gái của người?"
Ninh Quốc công phu nhân lấy khăn tay che mũi để ngăn mùi lạ trên người ta, khẽ gật đầu, ra vẻ đau xót.
"Đúng vậy, con ngoan, mau lên xe đi."
"Nương đưa con về nhà ăn một bữa cơm tất niên thật ấm áp."
Ta run rẩy đứng dậy, giả vờ như một kẻ thô kệch lần đầu được chạm vào lụa quý, rụt rè bước lên chiếc kiệu hoa lệ.
Khi tấm rèm kiệu buông xuống, bóng tối bao trùm lấy không gian, nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt ta lập tức biến mất, thay vào đó là một ánh mắt lạnh thấu tâm can.
Ta khẽ nhếch môi, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy vạt áo rách nát.
Ninh Quốc công phủ, Thẩm Giao và cả vị mẫu thân giả tạo này nữa.
Các người cho rằng rước ta về là để giam cầm, để làm hạ nhân cho các người sao?
Kiếp này ta đã trở lại đúng đêm nhận tổ quy tông này.
Trò chơi cháo phụng thành ly của các người, ta sẽ tự tay đảo lộn toàn bộ.
Ta sẽ bắt các người phải sống kiếp giam cầm giống ta, đoạt lại những gì vốn dĩ thuộc về ta, dùng sự đau khổ của các người để sưởi ấm cho đêm đông lạnh giá này.
Xe ngựa từ từ lăn bánh trên đường phố kinh thành sầm uất, hướng thẳng về phía phủ đệ cao sang quyền quý.
Xe dừng lại trước đại môn sơn son thếp vàng của phủ Ninh Quốc công.
Kiếp trước, khi lần đầu nhìn thấy sự bề thế này, ta đã tự ti đến mức lóng ngóng làm rách cả vạt áo thô đang mặc, khiến người trong phủ càng khinh miệt ta hơn.
Nhưng kiếp này, ta bước xuống, đi theo sau lưng Ninh Quốc công phu nhân.
"Mẫu thân, con sợ."
Bà ta khẽ cau mày.
"Đừng sợ, đã có mẫu thân rồi."
Vừa bước qua ngưỡng cửa sảnh chính, ta đã thấy Ninh Quốc công Thẩm Hoài Viễn ngồi ở vị trí chủ vị.
Sắc mặt ông ta nghiêm nghị, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ dò xét và lạnh nhạt.
Bên cạnh ông ta, một thiếu nữ mười lăm tuổi mặc váy gấm màu hồng đào thêu hoa mai lộng lẫy đang sụt sùi nức nở.
Đó chính là Thẩm Giao, kẻ đã lấy đi mười lăm năm cuộc đời vương giả của ta.
Thấy ta bước vào, Thẩm Giao lập tức đứng bật dậy, lao đến nắm lấy đôi bàn tay nứt nẻ của ta, khóc lóc đầy vẻ tội nghiệp.
"Muội muội, bao năm qua muội đã chịu khổ rồi."
"Đều tại mẫu thân ta không tốt."
"Ta bằng lòng trả lại tất cả cho muội, xin muội đừng hận ta."
Lời nói nghe thật cảm động, thật chân thành và thật rộng lượng làm sao.
Nhưng ta thừa biết, chính sau câu nói này, phụ mẫu ta đã lập tức biến sắc, tiến lên che chở cho nàng.
Họ nói Thẩm Giao không có tội, lỗi là ở mụ v.ú nuôi đê tiện, rồi bắt ta phải cam chịu làm một nghĩa nữ để không làm ảnh hưởng đến hôn sự của Thẩm Giao với Nhị hoàng t.ử.
Quả nhiên, Ninh Quốc công phu nhân vừa thấy Thẩm Giao khóc liền đau lòng ôm nàng vào lòng, nhìn ta bằng ánh mắt cảnh cáo.
"Giao nhi ngoan, con không có lỗi, con vẫn là trưởng nữ mà ta yêu thương nhất."
"Còn về đứa trẻ này, dù sao từ nhỏ đã sống ở những nơi bần tiện, ta đón về chỉ để không ai tìm ra điểm yếu của Ninh Quốc phủ."
"Vì vậy, tạm thời cứ để con bé làm nghĩa nữ được chứ, an phận sống trong phủ là được rồi."
Thẩm Hoài Viễn gật đầu, giọng nói lạnh lùng hệt như đang bố thí.
"Ý của phu nhân rất phải."
"Cứ sắp xếp cho nó một gian phòng ở hậu viện, sau này quản giáo cho tốt, đừng để nó đi ra ngoài làm mất mặt phủ Quốc công."
Bố thí, giấu diếm và hạ thấp.
Đây chính là cách mà Ninh Quốc công phủ đối đãi với ta, đích nữ m.á.u mủ của mình.
