Tráo Phụng Thành Ly - Chương 5
Cập nhật lúc: 23/08/2026 05:03
Ta ôm nàng khóc nức nở, nhưng vẫn cố làm bộ che chắn cho nàng trước ánh mắt soi mói của đám đông.
"Tỷ tỷ à, chúng ta mau về thôi, về nhà rồi, tỷ đ.á.n.h mắng muội thế nào cũng được, đừng để mọi người trông thấy bộ dạng này."
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán chỉ trích Thẩm Giao.
"Ôi chao, đúng là tiểu thư phủ quyền quý, bản thân hành vi không đứng đắn thu hút lưu manh, giờ lại đi trút giận lên muội muội nuôi tội nghiệp."
"Xem ra cái danh tài nữ thiện lương bấy lâu nay toàn là giả tạo."
"Danh tiết ô uế thế này, nam nhân t.ử tế nào còn dám chạm tới?"
Giữa đêm đông lạnh giá, chiếc kiệu của phủ Ninh Quốc công vội vã chạy đến, thô bạo rước Thẩm Giao như một bao tải rách trở về phủ.
Ta ngồi bên trong kiệu, ôm nàng vỗ về như thể tỷ muội tình thâm.
Chiếc kiệu hoa lệ mang theo nỗi nhục nhã ê trề vừa hạ xuống sân, bầu không khí của phủ Ninh Quốc công liền chìm vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Đèn đuốc ở sảnh chính thắp sáng trưng, nhưng cái lạnh bên trong còn đáng sợ hơn cả gió tuyết ngoài trời.
Ninh Quốc công Thẩm Hoài Viễn ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt tím tái vì giận dữ, ông ta xô đổ bàn trà khiến bộ ấm chén sứ thượng hạng vỡ tan tành.
Bên cạnh ông ta, Quốc công phu nhân khóc lóc t.h.ả.m thiết, đôi mắt đẫm lệ nhìn đứa con gái cưng đang quỳ sụp dưới sàn.
Thẩm Giao lúc này tóc tai rũ rượi, trên người vẫn quấn chiếc áo khoác vải thô bố của ta, cả cơ thể run lên bần bật, hệt như một kẻ ăn mày.
Nàng vừa khóc vừa lết đến ôm lấy chân Thẩm Hoài Viễn, nấc lên đầy uất ức.
"Phụ thân, ngươi phải làm chủ cho con, con bị người ta gài bẫy."
"Là con khốn Ninh Nhi kia, chính nó đã hại con, đám lưu manh đó vốn dĩ là do..."
Nàng ta bỗng im bặt, biết mình vừa lỡ lời, nên nuốt nghẹn lời định nói tiếp.
"Phụ thân, mẫu thân ơi, sao con lại khổ thế này?"
"Chát!"
Một cái tát trời dáng từ Thẩm Hoài Viễn khiến Thẩm Giao ngã nhào ra đất, khóe môi trào m.á.u.
Ông ta đứng phát dậy, chỉ tay vào mặt nàng mà mắng nhiếc.
"Đồ ngu xuẩn, đến nước này rồi mà ngươi còn dám đổ vấy cho người khác!"
"Ngươi nói Ninh Nhi hại ngươi? Nó chỉ là một đứa ăn mày nhút nhát, cả ngày chỉ biết cắm đầu làm việc, tối lại ru rú trong xó phủ, ai nói gì cũng vâng dạ sợ sệt."
"Làm sao có thể sai khiến được đám lưu manh ở kinh thành? Làm sao có thể qua mặt được cả đội hộ vệ phủ quốc công?"
"Ngươi nhìn xem, tới cái áo khoác t.ử tế cũng nhường cho ngươi, còn nó rúng gió trong bộ áo váy ngươi ban, ngươi không cảm ơn nó còn đổ tội lên đầu nó!"
Thẩm Hoài Viễn tức đến mức tím tái mặt mày, chuyện xấu này chắc chắn sẽ truyền đến tai các ngự sử, ngày mai trên triều đường ông ta sẽ bị luận tội dạy con không nghiêm, gia phòng bại hoại.
Quan trọng hơn hết, nhị hoàng t.ử sẽ hủy bỏ hôn ước.
Quân bài chiến lược để phủ quốc công leo lên con thuyền hoàng thất đã hoàn toàn bị hủy hoại trong tay đứa con gái mất nết này.
"Á! Đồ nghiệt chủng!"
Ông ta gào lên đầy phẫn uất.
Quốc công phu nhân sợ hãi nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Giao.
"Lão gia, Giao Nhi là đứa trẻ được chúng ta nâng niu từ nhỏ, ông đ.á.n.h nó thế là đủ rồi, đừng làm quá, Giao Nhi sẽ sợ."
"Chuyện đêm nay rõ ràng có uẩn khúc, nhất định có người cố ý hại nó."
Ta nãy giờ cũng quỳ cùng nàng, lúc này mới lên tiếng.
"Bẩm phụ thân, mẫu thân, Ninh Nhi con cũng có tội, con đã không trông chừng được tỷ tỷ."
"Tỷ tỷ ban cho con bộ y phục này, con vốn dĩ rất trân quý, con sợ ra chốn đông người sẽ làm hỏng nó nên mới khoác thêm chiếc áo này bên ngoài."
Ta chỉ vào chiếc áo thô Thẩm Giao đang quấn tạm trên người.
"Nhưng khi ra phố, Hồng Nhi tỷ tỷ nói bộ dạng con thô kệch, ăn mặc như thế làm mất mặt phủ quốc công nên đã xô con ra chỗ khác."
"Lẽ nào... lẽ nào là tỷ ấy có ý đồ riêng? Nhưng cũng may là con đã mặc như thế nên mới có cái cho tỷ tỷ mặc tạm."
"Phụ thân, mẫu thân, con đội ơn Quốc công phủ cưu mang con không hết, lòng dạ nào dám hại tỷ tỷ của con."
Thẩm Hoài Viễn lập tức quay sang nhìn gã đội trưởng hộ vệ đang quỳ phía sau ta.
"Hồng Nhi đâu? Lôi nó ra đây cho ta!"
Gã đội trưởng run rẩy.
"Bẩm lão gia, thuộc hạ đã lục soát người đám lưu manh và tìm thấy hai túi bạc lớn."
"Bọn chúng khai, chính Hồng Nhi đã thuê chúng làm hại tiểu thư."
"Còn Hồng Nhi trong lúc hỗn loạn trên cầu, không biết ai đã đẩy nàng ngã xuống sông, khi vớt lên thì đã tắt thở rồi ạ."
Manh mối duy nhất đã c.h.ế.t.
Thẩm Hoài Viễn nghe xong liền bật cười lạnh lẽo.
Ông ta chợt hiểu ra Thẩm Giao đã có ý đồ gì, không ngờ lại thành ra gậy ông đập lưng ông.
Ông ta nhìn Thẩm Giao bằng ánh mắt tràn ngập sự thất vọng và chán ghét.
"Ngươi nghe thấy chưa? Tự mình dung túng nha hoàn làm chuyện thất đức, cuối cùng tự mình rước lấy nhục."
"Từ hôm nay cấm túc trong phòng, không có lệnh của ta không được bước ra ngoài một bước, đúng là mất mặt gia môn mà!"
Nói rồi, ông ta phất áo rời đi.
Thẩm Giao quay sang nhìn ta bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Ta cúi đầu che đi nụ cười đắc ý.
Hồng Nhi là kẻ sắc xược với ta nhất, kiếp này bị Thẩm Sách đẩy xuống sông băng, đó là kết cục tốt đẹp nhất dành cho nàng ta.
Còn Thẩm Giao, mất đi chỗ dựa hoàng thất, mất đi sự sủng ái của phụ thân, chuỗi ngày địa ngục của nàng đã chính thức bắt đầu.
Lệnh cấm túc của Ninh Quốc công tựa như một bản án t.ử hình gián tiếp đối với lòng tự tôn của Thẩm Giao.
Toàn bộ trạch viện hoa lệ của nàng giờ đây chẳng khác nào một l.ồ.ng giam lạnh lẽo.
Nha hoàn gia đinh vốn dĩ là những kẻ gió chiều nào che chiều nấy, thấy nhị tiểu thư thất sủng lại mang danh bại hoại tiết hạnh, bọn họ liền tỏ thái độ thờ ơ.
Cơm không lành canh không ngọt, đến cả than sưởi mùa đông cũng bị bớt xén từng chút một.
Trái ngược với sự thê t.h.ả.m của Thẩm Giao, cuộc sống của ta ở góc Tây viện dẫu tồi tàn nhưng lại vô cùng tự tại.
