Trên Bàn Tiệc Ăn Mừng, Mọi Người Đều Trêu Ghẹo Tôi Và Chu Tự Bạch - Chương 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:21
1
Hôm đó tiệc ăn mừng, tôi suýt chút nữa bóp nát một con tôm thành bùn tôm.
Trình Thác uống quá chén, giơ ly rượu lên đập bàn.
“Hôm nay dự án thành công rồi, có phải cũng nên mượn gió đông mà xác định luôn quan hệ đi không?”
Cả phòng riêng vang lên tiếng la hét quỷ khóc sói gào.
Có người huýt sáo.
Có người hét “hôn một cái đi”.
Lại còn có người rất thiếu đạo đức đẩy tôi về phía Chu Tự Bạch một cái.
Vành tai tôi nóng bừng lên tê dại.
Phản ứng đầu tiên là muốn c.h.ử.i người.
Nhưng lời đến bên miệng, tôi lại không c.h.ử.i nữa.
Tôi thậm chí còn rất vô dụng, liếc nhìn Chu Tự Bạch một cái.
Anh ấy dựa vào lưng ghế, tay áo sơ mi trắng xắn đến khuỷu tay, mày mắt mang theo ý cười, vẫn là dáng vẻ ung dung tiếp nhận mọi tình huống đó.
Anh ấy nhìn tôi một cái trước.
Sau đó giơ ly rượu lên, chạm nhẹ vào mép bàn.
“Đừng có ồn ào nữa.”
Giọng điệu rất nhẹ.
Phòng riêng ngược lại càng yên tĩnh hơn.
Giây tiếp theo, anh ấy cười bổ sung nửa câu sau.
“Dạo này tôi đang yêu đương.”
“Chờ ổn định rồi, sẽ mời mọi người ăn cơm.”
Trình Thác sững người một chút, giọng còn lớn hơn.
“Thật hay giả vậy? Ai thế? Chúng tôi có quen không?”
Chu Tự Bạch cười.
“Đến lúc đó sẽ biết.”
Mọi người trên bàn lại nổ tung.
Chỉ có tôi ngồi im tại chỗ, bên tai như bị ai đó nhấn nút tắt tiếng.
Con tôi trong tay tôi, lột mãi không sạch.
Vỏ tôm đ.â.m vào bụng ngón tay, có chút đau.
Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua, mới phát hiện mình đã làm xước tay.
Một chút m.á.u nhỏ rỉ ra.
Không ai nhìn thấy.
Cũng tốt.
Bởi vì giờ khắc đó, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ.
Thì ra có một vài kiểu mập mờ, thật sự chỉ có thể sống trong lúc người khác trêu ghẹo mà thôi.
Chỉ cần một câu nói của người trong cuộc, là có thể c.h.ế.t rất đẹp mặt.
Nhưng tôi không biết.
Thật sự gian nan, không phải là đêm nay.
Mà là sau này tôi phát hiện, tôi căn bản không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
2
Lần đầu tiên tôi gặp Chu Tự Bạch, đã muốn đốt vàng mã cho anh ấy.
Hôm đó tôi vừa mới chính thức được nhận, lần đầu tiên một mình phụ trách dự án.
Lúc sếp đẩy tôi ra ngoài, vẻ mặt rất hiền lành.
“Người trẻ, phải rèn luyện nhiều.”
Dịch ra, chính là ai rảnh thì người đó đi c.h.ế.t.
Tôi ôm máy tính vào phòng họp, vẫn còn đang tự xây dựng tâm lý cho mình.
Không sao.
Chẳng phải là báo cáo sao.
Chẳng phải là khách hàng sao.
Chẳng qua chỉ là một cái phương án thôi mà.
Sự thật chứng minh, con người không thể tùy tiện lập flag trước khi làm việc.
Chu Tự Bạch ngồi bên cạnh vị trí chủ tọa, xem xong bản kế hoạch thực thi của tôi, ngước mắt nhìn tôi, cười một tiếng.
Giây phút đó, ấn tượng đầu tiên của tôi về anh ấy thậm chí còn không tệ.
Người này thoạt nhìn khá giống người tốt.
Mày mắt sạch sẽ, cười lên cũng không giả tạo.
Sau đó anh ấy mở miệng.
“Đường di chuyển hoạt động là ai sắp xếp?”
“Cô định để khách mời từ khu check-in chen chúc thẳng đến khu triển lãm chính, tiện thể trải nghiệm cảm giác về quê dịp Tết à?”
Tôi đứng bên cạnh máy chiếu, người tê dại.
Anh ấy cúi đầu giở thêm hai trang, lại nói.
“Thời gian nhà cung cấp ghim quá c.h.ế.t, không có vật tư dự phòng, phương án dự phòng trời mưa bỏ trống.”
“Hứa Mai, công ty các cô làm phương án, dựa vào gan to hả?”
Cả phòng họp im lặng đến mức chỉ còn tiếng gió điều hòa.
Tôi lập tức muốn tìm một khe hở để chui vào.
Tan họp xong, tôi vừa thu máy tính vừa thầm c.h.ử.i anh ấy.
Lâm Dạng đến dưới lầu đón tôi đi ăn cơm, nhìn thấy khuôn mặt như người c.h.ế.t của tôi, liền bật cười thành tiếng.
“Bị đả kích tơi tả rồi à?”
Tôi c.ắ.n ống hút, mặt không chút biểu cảm.
“Người phụ trách bên khách hàng, Chu Tự Bạch.”
Lâm Dạng “Ồ” một tiếng.
“Có phải là cái người thoạt nhìn rất sáng sủa, nhưng thực chất chuyên g.i.ế.c c.h.ế.t nhà thầu sống dở c.h.ế.t dở đó không?”
Tôi ngẩng đầu.
“Thì ra danh tiếng của anh ta đã thối nát đến mức này rồi sao?”
Lâm Dạng vỗ vai tôi.
“Chúc mừng cậu, đạp trúng boss ẩn rồi.”
Tôi cười lạnh.
“Tốt lắm.”
“Tôi cả đời này sẽ không thích loại người như vậy.”
Sau này nghĩ lại, con người thật sự đừng nên nói quá đầy miệng.
Bởi vì ông trời nghe thấy sẽ cười.
3
Tối hôm đó, tôi ở công ty sửa phương án đến tận một giờ rưỡi sáng.
Cả tầng lầu chỉ còn lại tôi và cô lao công.
Máy in vừa nhả giấy, vừa phát ra âm thanh như sắp tắt thở.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình máy tính, chỉ cảm thấy mình cũng sắp tắt thở rồi.
Điện thoại rung lên một cái.
Là thông báo email mới.
Người gửi, Chu Tự Bạch.
Tôi nhìn chằm chằm cái tên đó hai giây, suýt chút nữa tưởng mình thức đêm đến ảo giác.
Mở ra xem, ba tập tin đính kèm.
【Đề xuất sửa đổi thực thi】
【Tham khảo đường di chuyển hiện trường】
【Case trước đây】
Tôi tiện tay tải tập tin đầu tiên xuống.
Xem năm phút, hết giận.
Bởi vì anh ấy sửa quá chi tiết.
Chi tiết đến mức vị trí nào tại hiện trường dễ kẹt người nhất, xung đột đường di chuyển khi khách mời chụp ảnh, lúc chuyển cảnh trên sân khấu nhân viên nào dễ luống cuống tay chân nhất, anh ấy đều ghi chú ra hết.
Trang cuối cùng còn có một dòng ghi chú.
【Sáng mai trước mười giờ đưa tôi bản mới.】
【Đừng có lấy mạng ra đ.á.n.h cược vào khâu thực thi.】
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó ngẩn người hồi lâu.
Lâm Dạng vừa lúc gửi Wechat tới.
【Còn sống không?】
Tôi trả lời cô ấy.
【Còn sống.】
Nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu.
【Diêm vương sống nửa đêm gửi chỉ nam sinh tồn cho tôi.】
Hôm sau mười giờ, tôi đội hai quầng thâm mắt bước vào phòng họp.
Chu Tự Bạch ngước mắt liếc tôi một cái.
“Mấy người bên nhà thầu thức đêm, là văn hóa truyền thống của công ty à?”
Tôi đặt bản mới trước mặt anh ấy.
“Không phải.”
“Là bị ngài ép ra đạo đức nghề nghiệp đó ạ.”
Anh ấy cười một tiếng, cúi đầu giở tài liệu.
Lật đến trang thứ ba, nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt giấy.
“Phiên bản này dùng được rồi.”
Tôi vừa mới thở phào một hơi, quản lý dự án bên chúng tôi đã bắt đầu đổ lỗi, nói việc tài liệu giai đoạn đầu đưa nhầm, cũng có trách nhiệm của tôi, ý tứ rất rõ ràng, người mới mà, gánh nhiều nồi một chút cho nhớ đời.
