Trên Công Đường - 7
Cập nhật lúc: 11/09/2026 15:05
Huynh trưởng trừng lớn mắt: “Ở đâu ra?”
“Đòi Tiêu Triệt.”
Ta tựa trên gối, giọng nhàn nhạt: “Chẳng phải hắn nói sẽ bồi thường gấp mười cho muội sao?
Muội bảo khỏi cần bồi thường kiểu khác, cứ đổi thẳng thành bạc.
Hắn không từ chối nổi, liền sai tiểu tư mang sang.”
Huynh trưởng cầm ngân phiếu, nghiến răng: “Ba trăm lượng vẫn quá rẻ cho hắn.”
“Tiếp theo phải xem bản lĩnh của huynh rồi.”
Huynh trưởng dày mặt đi tìm Tiêu Triệt xin bạc.
Lần đầu là: “Vãn Vãn lại sốt rồi, trong nhà thật sự không còn bạc mời đại phu.
Trước đó vì bồi thường cho vị đại nương kia đã đưa ra một trăm lượng, trong nhà sắp không có gạo nấu cơm nữa.”
Khi đối diện với ta, Tiêu Triệt luôn đưa ra đủ loại yêu cầu như thể đó là chuyện đương nhiên.
Nhưng đối mặt với huynh trưởng ta, hắn vẫn có phần chột dạ.
Vì thế cho bạc cũng rất sảng khoái, lần đầu đã đưa hai trăm lượng.
Lần thứ hai, huynh trưởng lại làm ra vẻ khó mở miệng.
“Vì Vãn Vãn gây ra chuyện mất mặt như vậy, cả ngõ Thanh Trúc đều bất mãn với chúng ta.
Giờ ta ra vào nhà cứ như đi ăn trộm.”
Hắn vừa tức vừa tủi.
“Ta muốn đưa Vãn Vãn dọn nhà, nhưng trong tay eo hẹp, muốn dọn cũng không dọn nổi.”
Hắn nhìn Tiêu Triệt, nói: “Nhưng Vãn Vãn lại bảo, muốn dọn thì dọn đến nhà Thẩm Chiêu Chiêu.
Dù sao Thẩm Chiêu Chiêu còn nợ muội ấy một ân tình lớn bằng trời.
Con nha đầu c.h.ế.t tiệt ấy cũng không biết trong hồ lô bán t.h.u.ố.c gì, nhất quyết bắt ta đi tìm Thẩm Chiêu Chiêu.
Thế t.ử, Thẩm Chiêu Chiêu kia…”
Hắn còn chưa nói hết, Tiêu Triệt đã trực tiếp dẫn hắn tới nha hành, bỏ tám trăm lượng bạc mua một tòa trạch viện ba lớp, có sân lớn.
Sau đó hắn còn đặc biệt đến cảnh cáo ta.
“Những ấm ức nàng chịu, ta đã bù đắp rồi.
Chuyện nhận tội thay Chiêu Chiêu đến đây là chấm dứt.”
Hắn vừa dịu giọng nói vừa nhìn chằm chằm ta, lời lẽ mang theo cảnh cáo: “Chiêu Chiêu là cô nhi, đã đủ đáng thương.
Nàng phải rộng lượng, đừng khiến ta thất vọng, hiểu chưa?”
Ta nhìn hắn một cái rồi gật đầu.
“Yên tâm, chỉ cần bồi thường đủ, ta tuyệt đối không tìm nàng ta gây phiền phức nữa.”
Bấy giờ hắn mới hài lòng cười rồi rời đi.
Ta nhìn bóng lưng hắn, trong mắt như b.ắ.n ra lưỡi d.a.o băng lạnh của hận thù.
Cứ cười đi, cứ đắc ý đi.
Rất nhanh thôi, chàng sẽ không cười nổi nữa.
Tòa nhà mới dùng bạc của Tiêu Triệt mua, khế nhà đứng tên ta.
Tòa trạch viện lớn gấp đôi nơi ở cũ, tường gạch xanh mái ngói đen, trong sân trồng hai cây quế, gió vừa thổi qua là hương ngọt lan đầy sân.
Tiệc mừng chuyển nhà không làm lớn, huynh trưởng chỉ mời Tiêu Triệt và Thẩm Chiêu Chiêu.
Nếu chỉ mời Thẩm Chiêu Chiêu, chưa chắc nàng ta đã tới, nhưng Tiêu Triệt tới thì nàng ta nhất định sẽ tới.
Rượu uống liền ba ngày.
Mỗi lần đều uống đến khi trời tối hẳn, Tiêu Triệt say khướt được người ta dìu lên xe ngựa.
Đến ngày thứ ba, Thẩm Chiêu Chiêu cuối cùng không nhịn nổi nữa.
Nhân lúc Tiêu Triệt và huynh trưởng còn đang nâng chén trong đại sảnh, nàng ta theo ta đi một vòng trong vườn.
“Trạch viện này thật đẹp.”
Nàng ta vuốt lan can chạm hoa dưới hành lang, móng tay khẽ gõ hai cái: “Tỷ tỷ ở có quen không?”
“Quen.”
Ta đứng bên cột: “Bạc của Tiêu Triệt bỏ ra, ở đương nhiên đặc biệt dễ chịu.”
Ánh trăng chiếu lên gương mặt nàng ta, độ cong nơi khóe miệng lập tức sụp xuống vài phần, đáy mắt hiện ra vẻ âm u không thể đè nén.
Ta bước tới hai bước, khẽ nói: “Ta biết tâm tư của ngươi.
Ngươi muốn thay thế ta, gả cho hắn.”
Thẩm Chiêu Chiêu đột ngột quay đầu nhìn chằm chằm ta.
Dưới ánh trăng, gương mặt nàng ta đẹp như tranh.
“Ta cũng chẳng giấu nữa.”
Nàng ta cười lạnh: “Ngươi đã thấy rồi đấy.
Chỉ cần ta đau đầu nóng sốt một chút, hắn sẽ bỏ ngươi lại để đến chăm ta.
Chỉ cần ta bĩu môi nói một câu trước mặt hắn, hắn sẽ bất chấp đúng sai mà bảo vệ ta.”
Nàng ta tiến lên ép gần một bước, cười khẩy.
“Ngươi là vị hôn thê của hắn thì sao?
Chẳng qua chỉ là vật trang trí.
Biết điều thì sớm lui hôn, thành toàn cho chúng ta.
Nếu không, lần trước ta có thể khiến hắn ép ngươi nhận tội thay ta, lần sau ta cũng có thể khiến hắn ép ngươi thay ta nộp mạng.
Ngươi tin không?”
Ánh trăng soi rõ ràng gương mặt đắc ý của nàng ta.
“Ta tin.”
Nàng ta sững ra: “Ngươi lại không sợ?
Trận trượng lần trước còn chưa đủ để ngươi nhớ đời sao?”
Ta cầm chén trà lạnh bên tay, hắt thẳng lên mặt nàng ta.
“Được rồi, bắt đầu diễn đi.”
Thẩm Chiêu Chiêu quả nhiên không làm ta thất vọng.
Nàng ta thét lên rồi ngã ngồi xuống đất, ôm mặt khóc đến không thở nổi.
Tiêu Triệt từ trong sảnh xông ra, đến giày còn chưa đi ngay ngắn.
Nhìn thấy bộ dạng dưới đất, hắn lập tức xanh mặt, quay đầu trừng ta.
“Vệ Vãn!”
Hắn chỉ thẳng vào mũi ta: “Nàng lại bắt nạt Chiêu Chiêu!
Đúng là ch.ó không bỏ được thói ăn phân.”
Huynh trưởng đuổi ra, vội chắp tay giảng hòa, Tiêu Triệt lại một tay đẩy hắn sang bên.
Hơi rượu lẫn cơn giận phả thẳng vào mặt ta: “Nàng ấy chỉ là một cô nhi, vì sao nàng lúc nào cũng không dung nổi nàng ấy?”
Ta giơ tay tát Thẩm Chiêu Chiêu hai cái.
Hai tiếng bốp giòn tan vang lên đặc biệt rõ giữa màn đêm.
Tiêu Triệt tức đến phát điên, giơ tay định tát ta.
Không biết từ lúc nào, hai đại hán cao lớn lực lưỡng đã đứng sau lưng ta, một trái một phải, ánh mắt lạnh như d.a.o.
Tay Tiêu Triệt dừng giữa không trung.
