Trêu Nhầm "sói" Về Nhà - Chương 11
Cập nhật lúc: 29/03/2026 05:04
“Nàng tựa vào chiếc ghế dài (mỹ nhân kháo), toàn thân mỏi nhừ, ngay lúc nàng định trèo lên giường ngủ một giấc thật ngon thì cửa phòng mạnh bạo bị tông mở.”
Liên Kiều nhìn Nam Đạo:
“Ngươi không biết gõ cửa sao?"
“Cô nhập định rồi, tôi gõ cửa cả ngày trời mà cô có nghe thấy đâu."
Liên Kiều ngẩn ra:
“Bao lâu rồi?"
Nam Đạo biết đây là lần đầu tiên Liên Kiều nhập định, có lẽ không có cảm giác gì về sự trôi qua của thời gian, hắn nói:
“Cô không biết mình đã định bao lâu rồi phải không?
Đã ba ngày rồi đấy."
Nam Đạo và Tam Diện Hồ ba ngày trước vào sáng sớm đã tới tìm nàng nhưng Liên Kiều không có phản hồi, Nam Đạo còn tưởng tối hôm trước nàng lại chơi tới bến nên giờ mệt quá ngủ không dậy nổi.
Hai người bọn họ đẩy cửa bước vào thấy Liên Kiều đang ngồi ngay ngắn trên sập, đã là trạng thái nhập định rồi.
Nam Đạo và Tam Diện Hồ kinh hãi, hai người vội vàng rút ra khỏi phòng, đóng cửa lại để hộ pháp cho nàng.
Thời gian nhập định lần đầu tiên của Liên Kiều rất dài, ròng rã ba ngày ba đêm.
Bản thân nàng tỉnh dậy thấy bên ngoài vẫn tối tăm, cứ ngỡ vẫn là đêm hôm đó, thực tế bây giờ đã là nửa đêm của ba ngày sau.
Sắc mặt Liên Kiều thay đổi:
“Ba ngày?
Vậy chẳng phải bây giờ bí cảnh sắp mở rồi sao?"
Nam Đạo trả lời:
“Đúng vậy, chắc là sắp mở rồi."
Liên Kiều gật đầu, vạn tuế, vừa vặn kịp lúc, không bị lỡ việc.
Bí cảnh Lung Nguyệt không lớn lắm, là bí cảnh tầm trung, nằm trên hoang dã, không có vị trí cụ thể, ngay cả nhân vật cỡ như Mặc Phi cũng chỉ có thể dựa vào quỹ đạo vận hành của tinh đồ để đo đạc ra thời gian mở cửa trong thời gian gần đây.
Đợi tới khi bọn họ tới được xung quanh bí cảnh thì đã có một đám người lớn vây quanh phía trước rồi.
Mặc Phi lại nói:
“Cửa vào bí cảnh chắc là phải tiến về phía trước thêm trăm bước nữa."
Trì Tinh Thùy trong tay cũng có tinh bàn, mẹ hắn xuất thân từ Chung Sơn, giỏi nhất là thuật bói toán, hắn nói:
“Một trăm hai mươi bước."
“Lúc trăng tròn, dưới gốc cây hoa Lam Doanh, phía trên đầm nước trong."
Quả nhiên dưới sự chỉ dẫn của hai vị đại thần, bọn họ nhanh ch.óng tìm thấy lối vào bí cảnh, trong lúc những người khác vẫn còn đang tìm lối vào ở bên ngoài bí cảnh thì mấy người bọn họ đã tới được một trong những trung tâm của bí cảnh rồi.
Bí cảnh Lung Nguyệt chia làm ba trung tâm, lần lượt là Hỏa vực, Thủy vực và Thổ vực, cây Bích Tâm Lan mà bọn họ cần nằm ở nơi giao nhau giữa Thủy vực và Thổ vực, có yêu thú canh giữ, được nuôi dưỡng bởi hàng vạn linh lực.
Mấy người đáp xuống Thủy vực, trên đầu trăng sáng treo cao, in bóng xuống muôn dặm sóng biếc.
Mặt nước bình lặng không chút gợn sóng, sâu không thấy đáy, lúc này là ban đêm nên chỉ có thể nương theo ánh trăng để nhìn thấy một góc của tảng băng trôi trong ngàn vạn dáng vẻ của nó.
Theo sự chỉ dẫn của la bàn, mấy người nhanh ch.óng tới rìa Thủy vực.
Thủy vực kết nối với đất liền, bước lên bờ là một vùng xanh biếc hương hoa ngào ngạt, lúc này trời vừa sáng, trên đất liền đang có sương mù lớn, ngoài mười bước chân là không nhìn rõ bóng người.
Vòng quanh rìa Thủy vực vài vòng, đột nhiên nghe thấy Nam Đạo nói:
“Tìm thấy rồi."
Nhanh như vậy sao?
Trên một vách núi nơi Thủy vực kết nối với đất liền, dòng nước chảy xiết, thác nước đổ xuống, tạo thành một dải cầu vồng dài mười dặm giữa không trung.
Liên Kiều thò cổ ra nhìn, một nhành lan treo lơ lửng giữa không trung, nhành lan này toàn thân xanh biếc, ngay cả đóa hoa cũng là màu xanh thủy tinh vô cùng thanh nhã, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi hương u nhã.
Tam Diện Hồ nhón chân, hạ thấp c-ơ th-ể làm tư thế chuẩn bị lao tới, ngay lúc nó định nhân thế nhảy xuống lấy nhành lan thì Trì Tinh Thùy đột nhiên nói:
“Đợi đã."
Chương 9 Lại nhập định rồi
Mặc Phi lấy ra một cây cung tên, tên đã trên dây, “vèo" một cái b-ắn về phía cuống hoa lan.
Chính vào lúc này, nhành lan vốn đang nở rộ đột nhiên cử động một cái, nó mạnh bạo lộn người, tránh né mũi tên sắc bén.
Đây đâu phải là Bích Tâm Lan gì chứ, rõ ràng là một con bọ ngựa khổng lồ.
“Đồ khốn."
Nam Đạo mắng một tiếng:
“Con yêu thú ch.ó ch-ết này giả vờ giống thật đấy!"
Khoảnh khắc con yêu thú lao tới, Nam Đạo rút trường kiếm ra, chặn đứng đôi càng trước sắc bén của bọ ngựa.
Càng trước của nó thon dài và cứng cáp, vậy mà chặn được một cú đ-ánh của Nam Đạo.
Càng trước của bọ ngựa va chạm với đao kiếm, phát hiện ra tiếng “keng keng" như kim loại, tiếng va chạm cực lớn chấn cho màng nhĩ Liên Kiều phát váng.
Liên Kiều rất thích hóng hớt nhưng nàng chỉ hóng những thứ có thể hóng được, thứ không nên xem thêm thì một chút nàng cũng không xem.
Tình hình nguy cấp, nàng chuồn rất nhanh, trốn sau lưng Tam Diện Hồ, vững vàng quan chiến.
Động tác của bọ ngựa rất linh hoạt, hai “thanh đao lớn" trên người nó là v.ũ k.h.í chí mạng, không ngừng c.h.é.m về phía Nam Đạo, đao nào cũng thấu xương, sắc bén tới mức phát ra tiếng xé gió.
Nam Đạo cũng không phải hạng vừa, vài chiêu đi qua hắn không để bọ ngựa c.h.é.m trúng một đao nào.
Điểm chí mạng của bọ ngựa nằm ở phần bụng đuôi mềm mại yếu ớt, mà con yêu thú này rất tinh khôn, nó biết điểm yếu của mình nằm ở đâu nên dốc sức che giấu phần bụng đuôi, không để lộ ra một chút sơ hở nào.
Nam Đạo vờn nó chơi một lát, hai tay hắn mỗi bên cầm một thanh đao vầng trăng đỏ (Hồng Nguyệt loan đao), hai thanh đao hình dáng giống hệt nhau, toàn thân màu đỏ m-áu, hoa văn khắc trên chuôi đao lại khác nhau, tay trái khắc vân mây vàng, còn tay phải khắc vầng trăng khuyết bạc.
Bọ ngựa ra chiêu càng lúc càng nhanh, lực đạo mãnh liệt, không biết từ lúc nào đã móc trúng thanh loan đao ở tay trái Nam Đạo, loan đao rời tay, trượt rơi xuống đất.
Nam Đạo ngẩn ra:
“Lực của ngươi thật lớn đấy."
Mất đi thanh đao tay trái, hắn chỉ có thể dựa vào tay phải để đồng thời phòng ngự và tấn công, tay phải càng dùng càng nhanh để chặn ngang đường đao c.h.é.m xuống của bọ ngựa, đột nhiên thanh loan đao ở tay phải cũng rời tay.
Nam Đạo lúc này tay không tấc sắt, sắc mặt hắn đại biến, bọ ngựa đại hỉ, song đao cùng hạ.
Nhưng không như ý nó muốn, khoảnh khắc tiếp theo, nó giơ song đao khựng lại giữa không trung.
Hai thanh Hồng Nguyệt loan đao được triệu hồi về, một trái một phải cắm ngập vào phần bụng sau của bọ ngựa, loan đao xuyên qua lớp da thịt mềm mại, ghim c.h.ặ.t nó xuống đất.
Nam Đạo nhếch khóe miệng cười:
“Thật sự tưởng ta đ-ánh không lại ngươi sao, đùa ngươi chút thôi."
Hắn nghiêng người, rút loan đao của mình ra từ dưới đất, trên loan đao dính chất lỏng màu xanh lá sền sệt, hắn ghét bỏ nhíu mày, cầm đao khua khoắng vài cái trong nước.
Rửa sạch đao, Nam Đạo dùng mũi đao khẽ móc một cái sau lưng bọ ngựa, một viên yêu đan màu nâu đỏ bị móc ra.
Hắn ném viên yêu đan vào miệng Tam Diện Hồ.
Tam Diện Hồ thưởng thức xong yêu đan liền thò lưỡi ra.
“Bích Tâm Lan yêu cầu linh lực rất cao, linh lực xung quanh nồng đậm nên nuôi dưỡng ra không ít yêu thú mãnh liệt."
Mặc Phi nói:
“Con bọ ngựa này giả dạng thành hình dáng hoa lan để dụ dỗ những yêu thú hoặc tu sĩ có linh lực yếu ớt tới đây, mượn đó để săn mồi."
Con bọ ngựa mất đi yêu đan nhanh ch.óng khô héo, biến thành một xác khô, cuối cùng hóa thành một đống tro bụi.
Tam Diện Hồ cũng là yêu thú, nhưng là loại yêu thú đã được thuần hóa, trung thành với chủ nhân, không tùy tiện làm hại người g-iết người.
Nhưng thỉnh thoảng nó vẫn giữ lại sự dã man của bộ tộc thú, lúc thưởng thức yêu đan đôi mắt đỏ rực, giống như trúng ma mà hưng phấn.
“Con bọ ngựa này tu vi rất thấp, chúng ta phải đi xuống dưới hang động tìm Bích Tâm Lan, những yêu thú hung mãnh hơn thế này còn rất nhiều."
Theo hướng Mặc Phi chỉ, dưới bức màn nước của thác nước quả nhiên có một hang động ẩn nấp, Liên Kiều đi theo sau lưng Mặc Phi, Nam Đạo ở sau lưng nàng, Liên Kiều cố gắng để bản thân nấp ở giữa đội ngũ, như vậy cả phía trước và phía sau đều có các đại lão bảo vệ.
Trên đường lại gặp vài con yêu thú, Nam Đạo lần lượt giải quyết, trong đó còn có một con hổ đất và nửa con rồng đất (địa long), Liên Kiều hỏi tại sao chỉ có nửa con địa long, Nam Đạo lau thanh loan đao, thấy ghê tởm nên lại tìm một chỗ suối nước rửa sạch hoàn toàn thanh loan đao.
Hắn trả lời:
“Địa long là xảo quyệt nhất, nó biết mình không phải đối thủ của chúng ta nên bẻ gãy một nửa để lại trước mặt ta, còn một nửa kia đã lặng lẽ chuồn mất từ lúc nào không hay rồi."
“Tiếc quá, nội đan nằm ở nửa kia rồi, nếu không có thể cho Tiểu Bạch ăn thêm một bữa lót dạ."
Tam Diện Hồ lắc đầu, ra hiệu mình không thích ăn cái thứ đó.
“Được rồi, lần sau tìm cho ngươi con yêu thú nào đẹp mắt một chút."
Nam Đạo quay đầu lại nói với Liên Kiều:
“Tiểu Bạch chắc là học theo cái thói xấu của cô rồi, chỉ thích thứ đẹp đẽ, nó chê địa long xấu nên không chịu ăn đấy."
Tu chân giới gọi thứ này là địa long nhưng Liên Kiều vẫn quen gọi là giun đất hơn, con giun đất cực lớn mang theo bùn đất bị Nam Đạo ghim ch-ết trên đất, phát ra mùi tanh nồng ẩm ướt.
Liên Kiều đi vòng qua xác con địa long và hổ đất, không muốn nhìn thêm.
Bên trong hang động có một bầu trời riêng, đi dọc theo lối đi dài xuống dưới, càng đi xuống dưới càng rộng rãi, còn có gió mát thổi tới từ phía đối diện, dường như nơi nào cũng có lối thông.
Cuối cùng mấy người dừng lại ở một khoảng đất trống khổng lồ, phía trước khoảng đất trống lại là một bức màn nước khổng lồ, bên dưới là đầm nước sâu, vùng nước sâu không thấy đáy, khoảnh khắc màn nước rơi xuống tạo ra tiếng “ầm ầm" cực lớn.
Nơi này linh lực dồi dào, Liên Kiều thử hấp thụ những linh lực này, ngạc nhiên thay những linh lực này có thể được nàng hấp thụ hoàn hảo, và theo việc hấp thụ càng nhiều, khe hở to bằng hạt đậu nành trong thức hải cũng bắt đầu lung lay, cuối cùng “rắc" một tiếng, cái khe hở nhỏ bé vỡ ra thành một vết nứt dài và mảnh.
Mấy người đi dọc theo lối đi, đi vài vòng lại vòng về chỗ cũ.
Nam Đạo là người đầu tiên phát hiện ra vấn đề:
“Sao lần nào vòng quanh cũng quay lại đây thế này?"
Liên Kiều nâng nâng mắt, ừm, đúng là đang đi vòng quanh thật, ngay cả một đứa mù đường như nàng cũng phát hiện ra rồi.
Mặc Phi nhìn la bàn:
“Ở đây có vài pháp trận, cần phải giải khai."
Giải trận cần một khoảng thời gian, Mặc Phi đang bố trận thì Liên Kiều ở bên cạnh học theo cách ngự linh của hắn.
Năng lực học hỏi của nàng rất mạnh, trước đây chỉ là tự mình mày mò, bây giờ học được cách dẫn linh lực ra ngoài, trong lúc vô tình, vết nứt trong thức hải lại to thêm một vòng, đã có thể để linh lực đi qua một cách trơn tru rồi.
Nàng nhắm mắt lại, không biết từ lúc nào lại nhập định rồi, đợi tới khi mở mắt ra lần nữa Mặc Phi vẫn đang giải trận.
Nàng nghe thấy Nam Đạo lên tiếng:
“Không ngờ lần này cô lại nhanh như vậy, mới có một ngày một đêm."
Trong mắt hắn có sự dò xét và đ-ánh giá, nhưng cuối cùng lại bất động thanh sắc quay đầu đi, coi như không phát hiện ra điều gì.
Liên Kiều thông minh cỡ nào chứ, nàng đã sớm phát hiện ra những hành động nhỏ của hắn rồi.
Nhưng nàng cũng không hỏi nhiều, bây giờ không phải lúc, rất nhanh nàng sẽ làm rõ thôi.
Bích Tâm Lan là tiên phẩm linh d.ư.ợ.c, sớm đã sinh ra linh trí, xung quanh có mười một trận pháp bảo vệ, tốc độ giải trận của Mặc Phi rất nhanh, một ngày một đêm đã giải khai được mười vòng thắt của pháp trận, còn lại một vòng cuối cùng khá hóc b.úa vẫn chưa giải được.
Chỉ cần lặng lẽ giải khai trận pháp thì có thể không làm kinh động tới yêu thú giữ bảo vật, lấy được Bích Tâm Lan một cách an toàn.
Ước chừng thời gian đã sắp tới rồi, Liên Kiều cũng không còn tập trung vào vết nứt của mình nữa, nàng bắt đầu chuyên tâm chờ đợi, đột nhiên vài tiếng ồn ào xông vào màng nhĩ.
