Trêu Nhầm "sói" Về Nhà - Chương 200
Cập nhật lúc: 29/03/2026 09:04
Nhưng sau đó cô ấy biến mất.
Hách Liên Trọng biết Uyển nương đến từ dị thế, hắn từng nghe cô nói, nơi đó hòa bình tốt đẹp.
Sau đó ông ấy không từ mà biệt, Hách Liên Trọng còn có chút nhớ nhung, hắn từng hỏi Hách Liên Liệt Uyển nương đi đâu rồi, Hách Liên Liệt im lặng hồi lâu, nói cô ấy đã đi đến nơi cô ấy nên đến.
Hạ Niên tổng tưởng Mã Lương đã quay về nơi kích thích của mình.
Hách Liên Trọng tưởng Uyển nương đã quay về dị thế thuộc về chính cô ấy.
Cho đến sau này, hắn nhìn thấy trên cánh tay bị c.h.ặ.t rơi xuống của Tả hộ pháp của Hách Liên Liệt, có một cái bớt giống như hoa sen.
Lúc đó Hách Liên Trọng chấn động nhẹ một chút, Tả hộ pháp chẳng nói lời nào, nhặt cánh tay rơi xuống lắp lại chỗ cũ, nghỉ ngơi đơn giản sau đó nhanh ch.óng khôi phục nguyên trạng.
Hách Liên Trọng nhận ra, đây chính là người phụ nữ ôn nhu đã bồi hắn trải qua bao nhiêu ngày đêm thời thơ ấu.
Cô ấy bây giờ mặt mày biến dạng, là một cỗ máy g-iết người vô d.ụ.c vô niệm vô biểu tình.
Hách Liên Liệt đối với Tả hộ pháp luôn rất tốt, sau này thất thế bại trận, trên đường chạy trốn, Dao Cơ quăng cô ấy trước kiếm trận, chắn lấy cơn mưa kiếm cuồn cuộn đổ tới, Tả hộ pháp vạn kiếm xuyên tâm mà ch-ết, chẳng để lại một mảnh huyết nhục hoàn chỉnh nào, cho nên cũng chẳng tồn tại chuyện khôi phục trọng sinh.
Hách Liên Liệt vô cùng phản cảm với cách làm này của Dao Cơ, tranh cãi với bà ta rằng, nói cô ấy bây giờ cái gì cũng chẳng nhớ nữa, cái gì cũng chẳng phải, vì sao bà cứ chẳng dung được cô ấy?
Hách Liên Liệt và Dao Cơ chẳng vui vẻ gì mà tan rã.
Đến nỗi sau này trên đường trốn khỏi Đại Hoang Nguyên, Hách Liên Liệt cũng chẳng chút do dự mà quăng Dao Cơ lại, bắt bà ta đi chắn Liên Vân Thiên.
Nhưng đó đều là chuyện cũ rồi, đã trôi qua quá nhiều năm, rất nhiều thứ Hách Liên Trọng chẳng nhớ rõ nữa.
“Ta có thể chắc chắn, cha ta cũng từng dùng hồn phách dị thế thiên phú cực giai đ-ánh vào trong cái xác khô nghìn vạn năm chẳng thối, luyện chế thành một con rối chiến tranh độc nhất vô nhị.
Vừa hay, ta từ rất lâu trước đây đã bảo tồn một cái xác yêu sư nghìn năm chẳng thối.”
“Ta vốn tưởng ta chắc chẳng tìm được hồn phách dị thế ưu tú như vậy, nên chưa từng làm mấy cái chuẩn bị tương tự.”
Hách Liên Trọng cười lạnh một tiếng:
“Nhưng bây giờ xem ra, đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu, thế mà lại có một lựa chọn tốt như vậy đặt ngay trước mặt ta.”
“Đợi ta luyện chế xong con rối, lũ người này đều sẽ trở thành bại tướng dưới tay ta, đến lúc đó ta hứa với cô mấy cái điều kiện, một cái cũng chẳng thiếu đâu.”
“Vì sao ngươi lại nghĩ, ngươi chắc chắn sẽ thành công?”
Vân Chiêu Diêu chẳng giữ thái độ lạc quan về việc này:
“Trì Tinh Thùy và Liên Cho chẳng có ai là quả hồng mềm cả, chính ngươi xem xem, ngươi bây giờ bị đ-ánh thành cái dạng gì rồi?”
Vừa nghe tới cái này Hách Liên Trọng liền bực mình hắn xoa xoa vết thương trên mặt:
“suýt” một tiếng, bổ sung một câu:
“Đây là ta lúc chạy đ-âm trúng thôi, có phải bị họ đ-ánh đâu.”
Đảo mắt một vòng cảm thấy lúc chạy trốn mà tự làm mình bị thương chắc còn mất mặt hơn, Hách Liên Trọng đ-ập bàn một cái:
“Ai lúc đ-ánh nh-au mà chẳng chịu chút thương tích, họ cũng bị thương cả thôi, chẳng ai chiếm được món hời nào đâu!”
Đảo mắt một cái, Vân Chiêu Diêu lại thở dài một hơi:
“Ta chẳng quan tâm ngươi muốn làm thế nào, ít nhất bây giờ ta chẳng xuống trướng đâu, ta đã tận lực kéo chân đám người Càn Nguyên Kiếm Tông tới tận bây giờ rồi, phía sau đi theo còn có người của các tông môn khác, thậm chí còn có Vô Cực Kiếm Tông Bách Tán Môn chi loại, nhiệm vụ của ta tới đây là hết, mấy cái khác ngươi tự mình nghĩ cách đi.”
“Bây giờ chẳng cần cô kéo thời gian nữa đâu.”
Hách Liên Trọng nghe xong truyền tin, đ-ập bàn một cái liền gọi ba tiếng “tốt”.
“Cái xác yêu đó có người vận chuyển tới cho ta rồi, bây giờ vạn sự hanh thông chỉ thiếu gió đông thôi.”
“Chiêu Diêu, cô chẳng cần giúp ta kéo thời gian đâu, ta đưa cho cô một địa điểm, cô nghĩ cách dẫn mọi người tới đó.
Nơi đó là vực thẳm tự nhiên của sông Bách Trượng, vào rồi là chẳng ra được đâu.”
“Ngươi có ý gì?”
Vân Chiêu Diêu ngẩn ra:
“Ngươi muốn ta dẫn họ vào cái bẫy của ngươi, để họ tới làm vật tế sao?”
“Tình hình sông Bách Trượng đặc biệt phức tạp, ta đã gửi bản đồ tuyến đường cho cô rồi, nhưng thực ra có bản đồ tuyến đường cũng rất dễ đi chệch hướng, cho nên ngay cả khi cô dẫn mọi người tới địa điểm đó.
Cũng chẳng có ai nghi ngờ cô đâu.”
“Ngươi nằm mơ đi!”
Vân Chiêu Diêu lạnh giọng nói:
“Ta cho dù có tang tận lương tâm đến đâu, cũng chẳng bao giờ bán đứng đồng môn của mình như vậy!”
Hách Liên Trọng cau mày:
“Chiêu Diêu cô đúng là phụ nhân chi nhân.”
“Trên con đường thiên thu đại nghiệp của ta và cô, hy sinh một số người là rất cần thiết.”
Hách Liên Trọng nói:
“Huống hồ hy sinh lại là kẻ địch.”
“Nhưng mà, cô chẳng thích làm chuyện đó, ta cũng chẳng ép cô.”
Hách Liên Trọng nheo mắt nở một nụ cười tà khí:
“Sẽ có người giúp ta thôi.”
Vân Chiêu Diêu bóp nát phù truyền tin, hít một hơi thật dài mới để mình giữ được bình tĩnh.
Ngay lúc này, một cặp nam nữ nắm tay nhau sóng bước đi ngang qua trong thuyền ngọc đ-ập vào mắt.
Vị trí của Vân Chiêu Diêu khá kín đáo, hai người chẳng chú ý tới cô.
“Khi nào anh mới nói với chị ta đây?”
Thẩm Miên Miên chu môi:
“Em thực sự chẳng hiểu sao anh lại thích chị ta đến vậy, tính tình chị ta ngang ngạnh như thế, xuất thân lại kém cỏi như vậy, anh ở Vân Lĩnh vốn dĩ đã luôn bị Trì Tinh Thùy đè đầu cưỡi cổ một bậc, ngày tháng chẳng mấy dễ chịu, chị ta lại còn luôn giày vò anh.”
“Đúng vậy.”
Trì Lai Phong ngước nhìn bầu trời:
“Anh cũng chẳng hiểu, vì sao mỗi lần thấy cô ấy, anh đều chẳng bước nổi chân đi nữa.”
“Vì chị ta là mị yêu mà.”
Thẩm Miên Miên đưa ra lời giải thích:
“Chẳng giống em, em thu hút anh là vì em thực sự thu hút anh, chứ chẳng phải vì mấy cái tà môn ngoại đạo đó đâu.”
Trì Lai Phong ôm cô gái vào trong thuyền ngọc, hồi lâu sau cửa sổ đóng lại.
Thuyền ngọc trong lúc bay có chút chòng chành, cũng chẳng rõ là vì gặp phải luồng khí lưu, hay là vì nguyên nhân nào khác.
Vân Chiêu Diêu nheo mắt lại, hồi lâu sau giơ tay lên, dán một cái phù chú lên phía trước con thuyền bạch ngọc này.
Phù chú nhanh ch.óng bay theo gió, nhưng cùng lúc bay đi đó, mũi thuyền cũng khẽ xoay một góc khó nhận ra.
【Lời tác giả】
Chúc mọi người Tết Dương lịch vui vẻ!
Năm mới thuận thuận lợi lợi!
[cố lên][cố lên][cố lên]
167
◎Lý Trường Hoài đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi rồi◎
Đám mây phía chân trời xa xa từ từ chìm xuống, phản chiếu ra màu đỏ m-áu rực rỡ,灿lạn mà lại làm người ta say đắm.
Vân Chiêu Diêu nói với Hách Liên Trọng, lát nữa vật tế đầu tiên của ngươi sẽ tới nơi.
“Vật tế đầu tiên?”
Vân Chiêu Diêu đem hình dáng của thuyền bạch ngọc, góc độ lệch hướng, cũng như thời gian có khả năng tới nơi nói cho Hách Liên Trọng biết, Hách Liên Trọng khẽ nhướng mày:
“Cô nói thật đấy chứ?”
“Chiêu Diêu, cô khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác đấy.”
Hách Liên Trọng đột nhiên cười một tiếng:
“Mấy năm trước cô đòi sống đòi ch-ết, thậm chí chẳng tiếc đoạn tuyệt quan hệ với ta cũng phải đi theo hắn, ta chẳng hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cô bây giờ muốn đưa hắn tới tay ta, để ta đem hắn ra làm người đầu tiên khai đao.”
Vân Chiêu Diêu chẳng nói lời nào, càng chẳng muốn trả lời.
“Nhưng ta rất vui, Chiêu Diêu, cô sẵn sàng vì ta mà phản bội hắn, thậm chí là để ta g-iết hắn.”
Hách Liên Trọng cảm thấy trong lòng nóng rực, tìm cái quạt trên bàn quạt lia lịa cho mình, tiếng gió vù vù khiến Vân Chiêu Diêu cau mày.
“Ta có g-iết hắn hay chẳng g-iết hắn, chẳng liên quan gì tới ngươi.”
Vân Chiêu Diêu lãnh đạm nói:
“Ngươi cũng đừng có phe phẩy cái quạt nữa, thực sự làm người ta buồn nôn.”
Lúc trước chỉ thấy cái người cầm cái quạt đó anh tuấn tiêu sái, khá là có phong độ, khi ông ấy gỡ bỏ cái lớp lọc đó đi rồi, chỉ thấy tất cả đều bóng dầu vô cùng, làm người ta muốn nôn.
Hách Liên Trọng khóe miệng giật một cái:
“Cái này cũng trách ta được à?”
Vân Chiêu Diêu mở lời:
“Ta chỉ giúp ngươi lần này thôi, những người còn lại ta chẳng động vào họ đâu.”
Hách Liên Trọng nhún vai:
“Cô chẳng nỡ?”
Nhìn dãy thuyền chiến phía sau, kéo dài hàng trăm dặm tỏa ra ánh lửa lốm đốm, như những ngôi sao thành cụm.
Vân Chiêu Diêu chớp chớp mắt, ánh mắt nhìn vào hư không.
“Ta lớn lên ở nhân gian, học lễ số nhân gian, nhận cũng là ơn huệ nhân gian.
Gió đêm đã có chút lạnh rồi, cô gái xinh đẹp khoác c.h.ặ.t tấm áo bào:
“Tuy ta cũng chẳng nghĩ tới chuyện báo ơn, nhưng nói thật, để ta ra tay sát hại đồng môn cũ, ta chẳng làm được.”
Trên thuyền bay có bao nhiêu người như vậy, có những người ít nhiều gì cũng từng giúp đỡ cô, cho dù cô chẳng muốn ở lại giới tu chân, nhưng cũng chẳng đến mức bắt họ phải đi vào chỗ ch-ết hết.
Hách Liên Trọng “chậc” một tiếng.
“Cho nên thực ra mấy cái người đó giáo d.ụ.c cô khá là thành công đấy.”
“Có ý gì?”
“Nghĩa là tuy trên người cô có m-áu yêu, nhưng cô vẫn giữ được chút hơi người.”
“Có những kẻ ấy, khoác trên mình lớp da người, lòng dạ còn đen tối hơn cô nhiều, đồng môn hay chẳng đồng môn, chỉ cần cản trở lợi ích của mình, cho dù là sư huynh của mình, cho dù là ân nhân của mình, thì cũng cứ g-iết chẳng tha thôi.”
“Cho nên, so với ông ta, ta thấy cô giống con người hơn đấy.”
Vân Chiêu Diêu cười lạnh một tiếng.
“Đúng rồi lần hành động này ngươi cẩn thận một chút, Trì Tinh Thùy chẳng dễ đối phó đâu, Liên Cho cũng chẳng phải là hạng người dễ bắt nạt, ngươi với cô ta đơn đả độc đấu, chắc chẳng phải đối thủ của cô ta đâu.”
“Ta đơn đả độc đấu?
Sao ta lại đơn đả độc đấu chứ?
Cô yên tâm đi, ta biết nhược điểm của mình ở đâu cho nên ta xưa nay đều là dùng trí.”
Hách Liên Trọng khẽ mỉm cười:
“Ta đã nói rồi, sẽ có người giúp chúng ta mà.”
“Cô chẳng thích Liên Cho, nhưng có người còn hận cô ta kiêng dè cô ta hơn nhiều.
Vì chỉ cần cô ta còn tồn tại, sẽ khiến ông ta nhớ lại mấy chuyện chẳng vui vẻ gì.
Đó là cơn ác mộng cả đời của ông ta, ông ta buộc phải đích thân c.h.ặ.t đứt.”
Vân Chiêu Diêu chẳng nói nữa, cũng hiểu ý tứ trong lời nói của Hách Liên Trọng.
Gió đêm cứ như lạnh hơn nữa, ngay cả ngón tay cũng đóng băng rồi, Vân Chiêu Diêu xoa xoa tay, thở dài một hơi thật dài.
Trời tối quá.
Thế giới cứ như cũng chỉ có một con đường đen tối tới cùng thế này, chẳng biết lối thoát ở đâu, cũng chẳng biết lối ra ở đâu.
Cứ dằn vặt như vậy.
Hách Liên Trọng cảm nhận được sự im lặng của đối phương, còn định hỏi thêm gì đó, lúc này phát hiện phù truyền tin đã ngắt rồi.
Đầu bên kia Vân Chiêu Diêu đã ngắt liên lạc rồi.
Đúng là một người phụ nữ thú vị nhỉ.
Hách Liên Trọng phe phẩy cái quạt, nghĩ lại thấy cái này sến súa quá, lại thu quạt lại, tĩnh lặng chờ đợi con mồi sa lưới.
