Trêu Nhầm "sói" Về Nhà - Chương 94

Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:23

“Nếu đã tìm thấy Ban Sơn, vậy thì việc tìm kiếm sẽ thuận tiện hơn nhiều.”

Ban Sơn nằm ở đoạn giao giới giữa Đồng Hoa Lĩnh và Mặc Giang, mấy con sông của Mặc Giang chảy xuyên qua núi, Trì Tinh Thùy phái mười hai con linh điệp tỏa ra các đỉnh núi khác nhau, còn đỉnh Thiên Nữ cao nhất và phức tạp nhất thì do hai người đích thân đi tới.

Trời đã tối mịt, Liên Kiều xách đèn l.ồ.ng, ngẩng đầu nhìn đỉnh núi thăm thẳm, bước một bước lại lùi lại.

Nàng ngồi xuống đình hóng mát dưới chân núi:

“Huynh đi nhanh về nhanh nhé."

Trong núi u tĩnh, ánh trăng cũng không rọi thấu vào được, lại còn có xác ch-ết bị vứt bỏ, ai biết được sẽ còn gặp phải thứ gì nữa chứ.

Vạn nhất lại gặp ma thì sao.

Cứ để Trì Tinh Thùy đi đi, hắn da dày thịt b-éo, chịu đựng tốt.

Trì Tinh Thùy ngồi đối diện nàng, hắn cũng xách một chiếc đèn l.ồ.ng, trên l.ồ.ng đèn còn có hoa văn trang trí, bóng tối phủ xuống trước mắt Liên Kiều, nàng ngẩng đầu lên:

“Sao huynh còn chưa đi?"

Trì Tinh Thùy gật đầu, nhìn nàng:

“Liên Kiều, sợ à?"

“Tôi sợ cái gì chứ?"

Liên Kiều hắng giọng, “Tôi đây trời không sợ đất không sợ, huynh thấy tôi nhát gan bao giờ chưa?"

Ừm, cái dáng vẻ này quả thực khiến người ta rất tin phục nha.

Trì Tinh Thùy đưa tay ra, ngón tay thon dài gõ gõ vào đèn l.ồ.ng, ra hiệu nến của nàng sắp cháy hết rồi, sắp tắt ngóm đến nơi.

“A."

Liên Kiều cuống cuồng đi tìm nến, đáng tiếc ngày thường nàng rất ít khi dùng đến đèn l.ồ.ng, chiếc đèn này là lần trước mua ở sập hàng của Tiểu Trúc tại Đồng Hoa Lĩnh, không có nến dự phòng.

Tiếng “phạch" một cái, đèn l.ồ.ng của nàng tắt phụt, độ sáng ở đây tức khắc giảm đi một nửa, chỉ còn lại chiếc đèn l.ồ.ng của Trì Tinh Thùy là còn tỏa sáng.

Liên Kiều im lặng đứng trong bóng tối.

Trì Tinh Thùy:

“Được rồi, cô ở đây đợi ta, ta kiểm tra một lượt rồi quay lại ngay."

Liên Kiều:

“Đợi đã."

Trì Tinh Thùy quay người, xách đèn l.ồ.ng nhìn nàng, hắn không nói gì, ánh sáng le lói bao quanh hắn, tôn lên vẻ tĩnh lặng lại ôn nhu.

Liên Kiều ôm cánh tay, cơn gió núi này sao tự nhiên lại lạnh thế nhỉ:

“Tôi thấy, hai người cùng lên núi thì dù sao cũng có cái để hỗ trợ lẫn nhau."

Trì Tinh Thùy không nói một lời, hắn lấy ra một viên dạ minh châu, đặt vào trong đèn l.ồ.ng của Liên Kiều, chiếc đèn tối thâm u lại sáng rực lên.

Liên Kiều giơ đèn l.ồ.ng, cảm thấy mình như được sống lại:

“Ái chà, huynh lợi hại như vậy, hình như cũng không cần hỗ trợ."

Trì Tinh Thùy im lặng một chút, cuối cùng vẫn gật đầu:

“Được, vậy cô ở đây đợi ta đi."

Liên Kiều cảm thấy Trì Tinh Thùy đang cố gắng kiềm chế.

Kiềm chế thì kiềm chế, nàng ở bên cạnh hắn cũng thường xuyên phải kiềm chế vậy thôi.

Giơ đèn l.ồ.ng ngồi lại chỗ cũ, tay Liên Kiều khựng lại một chút, đột nhiên “ha ha" cười một tiếng:

“Sư huynh, mặc dù huynh rất lợi hại, nhưng cũng cần phụ tá chứ nhỉ?"

Nàng đứng dậy bước nhanh đi trước mặt Trì Tinh Thùy:

“Sư huynh, chúng ta thân thiết thế này rồi, tôi rất muốn làm phụ tá cho huynh, đừng khách khí nha."

Trì Tinh Thùy nghi hoặc tại sao Liên Kiều đột nhiên lại thay đổi nhanh như vậy.

Viên dạ minh châu hắn để lại cho Liên Kiều lấy từ Đông Hải, độ sáng không cao nhưng bền bỉ, chiếu xa hơn ánh nến, còn có thể soi ra được mấy thứ đồ vật bất thường.

Xuyên qua ánh châu quang mờ ảo đó, hắn phát hiện, phía sau đình hóng mát có mấy con tinh quái, đang thò đầu ra từ sau cái cây cao, ánh mắt u u ám ám nhìn chằm chằm hai người.

Mấy con tinh quái đó mới thành hình, tu vi cực yếu, không có bất kỳ mối đe dọa nào.

Nhưng Liên Kiều rất sợ những thứ sơn quỷ linh tinh trong truyền thuyết nhân gian này.

Liên Kiều trong nháy mắt đã chạy biến mất dạng, chỉ để lại một mình hắn đứng im lặng trong gió.

Trì Tinh Thùy:

“..."

Một lúc sau hắn nở một nụ cười, thay lõi đèn l.ồ.ng của mình cũng bằng dạ minh châu, xách đèn đuổi theo Liên Kiều.

La bàn vẫn luôn bất động, cho đến khi đi ngang qua một ngôi miếu thổ địa, chiếc la bàn vốn im lìm đột nhiên xoay một vòng, cuối cùng chỉ về hướng ngôi miếu.

Trì Tinh Thùy nhắc nhở Liên Kiều:

“Tìm thấy rồi."

Hai chiếc đèn l.ồ.ng dạ minh châu khiến xung quanh sáng sủa hơn, phạm vi bao quát cũng rộng hơn, cho nên Liên Kiều thường xuyên nhìn thấy mấy thứ mà bình thường không thấy được, nàng không để lộ dấu vết mà xích lại gần bên cạnh Trì Tinh Thùy.

Ví dụ như lúc này, nàng thấy trên nóc miếu thổ địa có một người đang ngồi.

Trì Tinh Thùy:

“Đi thôi."

Liên Kiều không nhịn được nữa, nàng nắm lấy tay Trì Tinh Thùy:

“Sư huynh, huynh chắc chắn chúng ta phải vào trong miếu thổ địa chứ?"

Trì Tinh Thùy dường như không hiểu đã xảy ra chuyện gì:

“Đúng vậy, la bàn chỉ thị, thân thể của Tiểu Trúc đang ở bên trong."

Liên Kiều không muốn vào, cũng không muốn Trì Tinh Thùy vào một mình còn mình ở lại bên ngoài, nàng nhìn quanh bốn phía, lúc này người ngồi trên nóc miếu cũng học theo nàng, nhìn quanh một vòng.

Liên Kiều:

“A?"

Người đó lẳng lặng ngồi trên mái nhà, đôi chân buông thõng xuống dưới, đung đưa qua lại, tò mò đ-ánh giá hai kẻ ngoại lai.

Mặt Liên Kiều trắng bệch, chân cũng nhũn ra theo.

Trì Tinh Thùy đỡ lấy nàng, Liên Kiều đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy hắn, dáng vẻ trông như sắp khóc đến nơi:

“Sư huynh, tôi nhìn thấy một người."

“Ừm, là người trên mái nhà kia sao?"

Liên Kiều như gặp đại địch, đưa tay bịt miệng hắn lại:

“Đừng nói, cô ta sẽ phát hiện ra chúng ta thấy cô ta đó."

Trong tiểu thuyết và phim ảnh đều có cách nói này, không được để quỷ quái biết đến sự hiện diện của bạn, một khi nó biết thì sẽ bám lấy bạn, bám riết không buông.

“Cô ấy vốn dĩ đã biết chúng ta thấy cô ấy rồi."

Trì Tinh Thùy kéo bàn tay đang bịt miệng mình của Liên Kiều ra, tay nàng thon thon dài dài, lạnh lẽo thấu xương, đúng là bị dọa sợ thật rồi, Trì Tinh Thùy cũng không đùa với nàng nữa:

“Đó không phải quỷ, là Sơn Thần đang trưởng thành."

Tiểu Sơn Thần tuổi tác không lớn, tò mò quan sát hai vị khách không mời mà đến này.

Lúc nãy khi bọn họ lên núi cô bé đã phát hiện ra rồi, nhưng thấy bọn họ không có ác ý nên cũng không ngăn cản.

Trì Tinh Thùy nói:

“Ngôi miếu thổ địa này thờ phụng chính là cô ấy, cô ấy vẫn chưa thành hình, giống như Sơn Ảnh vậy."

“Sơn Ảnh ngày thường cũng quái dị như vậy sao?"

Sắc mặt Liên Kiều trắng bệch, dáng vẻ thiếu niên vốn còn lưu lại trong đầu hoàn toàn bị cái bóng trắng âm u dưới trăng bao phủ, không còn sót lại chút dáng vẻ ôn nhu nào.

Trì Tinh Thùy gật đầu:

“Đúng vậy, bình thường chắc cũng âm u như thế."

Trì Tinh Thùy tiếp tục nói:

“Cho nên sau này đừng liên lạc với hắn nữa, nếu cô ở Đồng Hoa Lĩnh, đêm nào cũng sẽ thấy bóng quỷ bay lơ lửng trên đầu cho xem."

Liên Kiều “suýt" một tiếng, không biết là do sợ hãi hay do tâm hoảng ý loạn.

“Sau này tôi không tìm hắn nữa."

Liên Kiều dùng tay áp lên trán, “Hắn có tìm tôi tôi cũng sẽ không thèm để ý đâu."

Trì Tinh Thùy giả vờ giả vịt an ủi:

“Ừm, vì sự an toàn của bản thân cô, đúng là nên như vậy."

Tiểu Sơn Thần vốn đang tận hưởng đêm tối yên tĩnh, thuận tiện tắm ánh trăng:

“?"

Trì Tinh Thùy bày tỏ ý định với Tiểu Sơn Thần, những việc bọn họ làm không gây hại gì cho Ban Sơn, cô bé cũng để mặc bọn họ đi.

Phía sau miếu thổ địa có một bãi đất trống, Trì Tinh Thùy nói:

“Chính là ở đây."

“Ở đây trống trải như thế, lại có Sơn Thần trấn giữ, tại sao yêu đạo lại có thể để th-i th-ể của Tiểu Trúc ở đây được?"

Đợi đến khi la bàn xoay điên cuồng hơn mười vòng, Liên Kiều lại càng chấn động:

“Trong Chiêu Hồn Phiên có nhiều th-i th-ể như vậy đều để ở đây sao?"

“Ở đây có trận pháp bảo vệ."

Trì Tinh Thùy phá giải trận pháp, mảnh đất bằng phẳng lập tức thay đổi hình dáng, bên trên còn có đất mới lật, bọn họ tìm thấy th-i th-ể của Tiểu Trúc dưới lớp đất mới nhất, may mà thời gian ngắn nên vẫn chưa thối rữa, cũng chưa bị sâu bọ đục khoét.

“Sơn Thần trước đó đã ch-ết, Sơn Thần mới chỉ vừa thành hình, nơi này thuộc vùng tam không quản, cho nên mới bị yêu đạo lách luật."

Trì Tinh Thùy nói:

“Đợi Sơn Thần đủ mạnh mẽ, yêu đạo sẽ đổi sang chỗ khác, cho nên những th-i th-ể tạm gửi ở đây đều là mới nhất."

Liên Kiều nói:

“Huynh nhìn xem ở đây còn có một cái hố, bên trong không có người, chắc là yêu đạo đã đào sẵn để dành cho Hồng Nhan."

Trì Tinh Thùy nói một câu “mạo phạm" với những th-i th-ể này, thu xếp gọn gàng cho bọn họ, rồi đặt lại trong miếu Sơn Thần, truyền tin cho Càn Nguyên Kiếm Tông, để Kiếm Tông đến xử lý các công việc tiếp theo.

Liên Kiều tìm thấy Tiểu Trúc, thả cô gái trong Chiêu Hồn Phiên ra, lại dùng bùa chú đ-ánh nàng trở về thân thể, bận rộn mãi cho đến hừng đông, Tiểu Trúc mới lờ mờ tỉnh lại.

Chưa đợi nàng mở miệng, trong tay áo Liên Kiều đột nhiên truyền đến tiếng chuông “đinh linh linh" vang dội, mở ra xem, là tin nhắn của Hồng Nhan.

Nàng đang cầu cứu.

Chương 80

◎ Trì Tinh Thùy huynh đang quan sát tôi sao? ◎

Khi quay lại nơi an trí Hồng Nhan, đ-ập vào mắt là một mảnh hỗn độn, trong phòng trống không, Hồng Nhan đã biến mất.

“Yêu đạo đã ch-ết rồi."

Liên Kiều nói, “Kẻ thù của Hồng Nhan cũng chỉ có Lý Hoài Dương, Lý Hoài Dương cũng đã ch-ết, cô ta có thể bị ai bắt đi chứ?"

Lần này chuông cầu cứu chỉ vang lên một lần, dồn dập lại ngắn ngủi, nàng thậm chí còn chưa kịp hỏi lại Hồng Nhan đã xảy ra chuyện gì.

“Liệu có phải người của Hồng gia ở Đồng Hoa Lĩnh đến không?"

“Chắc là không phải."

Trì Tinh Thùy nói, “Nếu là người của Hồng gia, sẽ không gây ra động tĩnh lớn như thế, bọn họ không biết chiếc chuông cầu cứu, sẽ không làm hỏng chiếc chuông trên tay Hồng Nhan."

“Còn một người nữa."

Liên Kiều nói, “Huynh còn nhớ nữ t.ử bị Diễm nương bắt giữ ở Túy Ngọc Quán, sau đó đ-âm đầu vào tường mà ch-ết không?"

Nói xong lại bổ sung một câu:

“Mặc dù đã g-iết yêu đạo, nhưng nữ t.ử đó đã biến mất."

Nữ t.ử đó oán niệm vô cùng sâu sắc, cho nên mới bị yêu đạo bắt được, hiện giờ yêu đạo bỏ mạng, cô ta cũng không rõ tung tích.

Nếu Hồng Nhan bị cô ta bắt đi, cô ta muốn làm gì?

“Ai?"

Một bóng người lướt qua ngoài cửa sổ, Liên Kiều và Trì Tinh Thùy nhìn nhau một cái, lập tức đuổi theo, đuổi mãi đến tận bờ sông Mặc Giang.

Phía xa trời nước liền một dải, lửa chài trôi nổi trên mặt nước, sóng gợn lăn tăn, chiếc thuyền chài đó giống như phi thuyền di động theo gió.

Hồng Nhan bị một bóng trắng tóm lấy lướt qua mặt nước, Liên Kiều ngự kiếm bay ra, Khổng Lâm kiếm như sao băng, rạch qua bầu trời đêm, “hưu" một tiếng xuyên thấu bóng trắng, bóng trắng tan biến, ngay sau đó là tiếng “oàm" một cái, Hồng Nhan chìm xuống đáy nước.

Liên Kiều bay thân đến nơi Hồng Nhan rơi xuống, lửa chài và ánh trăng l.ồ.ng lộng trên mặt hồ, phủ lên màn đêm một lớp viền âm hàn.

Nàng do dự một chút định nhảy xuống nước.

Trì Tinh Thùy giữ nàng lại:

“Để ta xuống."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.