Tri Hoà - Chương 3

Cập nhật lúc: 07/07/2026 12:01

Nhưng cũng không phải hoàn toàn lừa hắn.

Vì ta thật sự cần hắn để trị liệu.

Mấy ngày nay chứng bệ//nh của ta dường như còn nghiêm trọng hơn trước.

Chỉ cần là quá ba ngày không gặp được Bùi Khanh Chi ta sẽ cảm thấy vô cùng hoảng hốt, hoảng sợ đến khó thở.

Lúc nghiêm trọng nhất, ta giống như một con cá thiếu nước nằm trên mặt đất co quắp, cả người co giật không thể khống chế được.

Thậm chí có một lần khi Phù Cừ phát hiện ra tay chân ta đã tím ngắt, toàn thân nổi mẩn.

Ta bỗng nhiên ý thức được căn bệ//nh này của mình hình như có hơi nghiêm trọng.

Mà Thái y viện lại không có biện pháp nào, dưới uy áp và sự tức giận của phụ hoàng, họ vội vàng phái người đi tìm kiếm thần y trị liệu căn bệnh này trong dân gian.

6.

Mặc dù về phương diện bệnh tật ta không có chút tiến triển nào nhưng trong chuyện theo đuổi Bùi Khanh Chi ta cũng được xem như có chút thành tựu.

Hắn đồng ý với thỉnh cầu của ta.

Ngoài miệng nói “thần không muốn”.

Nhưng khi ta khó ngủ lúc nửa đêm, lúc ta đau đớn đến mức ngạt thở thì lại là người đầu tiên xuất hiện bên cạnh giường ta, vừa cầm tay ta vừa nhẹ nhàng vỗ về trấn an ta để ta có thể chìm vào giấc ngủ.

Cho dù giọng nói cứng ngắc của hắn có hơi lạnh nhạt.

Cho dù bàn tay xoa tay ta của hắn cũng bối rối không biết cách làm.

Ta không hỏi hắn vì sao một người ngoại nam như hắn lại xuất hiện trong thâm cung lúc đêm khuya thế này.

Ta khó có một giấc ngủ yên ổn như thế này.

Lúc mơ mơ màng màng, ta nghe thấy bản thân theo bản năng nói với hắn:

“Cảm ơn ngươi, Bùi Tam lang, ngươi là giải d.ư.ợ.c của ta.”

Mà bàn tay đang nắm lấy tay ta của hắn đột nhiên nắm c.h.ặ.t lại, có hơi đau.

Như cơn gió lành lạnh thổi qua lỗ hổng, sau đêm đó, dòng nước trở nên êm đềm hơn.

Bùi Khanh Chi không còn chỉ trả lời ta một từ “không” nữa.

Hắn đột nhiên vô cùng nhường nhịn ta.

Thậm chí còn vì ta mà ghen tị với một nam nhân khác.

Ngày đó đích nữ phủ Triệu Quốc công tổ chức tiệc ngắm hoa, ta được mời tham gia.

Đi đến khúc rẽ của hành lang, ta đụng phải một thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi, thiếu niên đó cũng trợn mắt nhìn ta.

Ta không nhớ rõ lúc đó mình phát bệnh như thế nào.

Chỉ mơ hồ nhớ, trong giây phút bốn mắt nhìn nhau với thiếu niên kia, ta hoàn toàn quên đi sự tồn tại của người tên Bùi Khanh Chi, trước mắt chỉ còn thiếu niên kia.

Thật ra y và Bùi Khanh Chi có hơi giống nhau.

Điểm khác biệt chính là vẻ mặt bình thường của Bùi Khanh Chi đều là thẹn quá hóa giận sau khi bị ta trêu chọc.

Nhưng ánh mắt thiếu niên lại chỉ toàn là hận thù.

Hai mắt y đỏ bừng, giọng nói mang theo hận ý thấu xương chất vấn ta:

“Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà chỉ một mình ngươi trở về?”

Ta không biết mình có từng quen người này hay không, vì ta mất trí nhớ.

Cho nên phản ứng đầu tiên của ta là… chẳng lẽ lúc trước ta gây thù chuốc oán với ai mà ta lại quên rồi sao?

Đáng tiếc y không nói với ta thêm lời nào, cũng không cho ta cơ hội nhận ra được thêm điều gì.

Vì người nhà của y đã vội vàng xông lên, vừa cúi đầu xin lỗi vừa nhanh ch.óng đưa y rời khỏi tầm mắt của ta.

Sau đó các tân khách trấn an ta đồng đều đến kì lạ:

“Điện hạ đừng để chuyện này trong lòng, hắn chỉ nhận nhầm người mà thôi!”

Ta cười ứng phó cho qua chuyện, từ từ thở ra một hơi, cuối cùng cũng không thừa sức để tiếp tục tìm tòi nghiên cứu.

Ngay lúc ban nãy, không biết vì sao trái tim của ta lại đột ngột nhảy lên, giống như cả người bị ném xuống biển, tất cả âm thanh xung quanh đều biến mất như thủy triều.

Không gian trở nên yên lặng, ngăn cản tất cả ồn ào xao động.

Đến khi ta đã hoàn hồn mới phát hiện bản thân đang bị Bùi Khanh Chi dắt ra khỏi viện được một lúc.

Vẻ mặt hắn nóng nảy, hắn đẩy ta vào núi giả cạnh ao, giọng nói trở nên mất khống chế một cách hiếm thấy:

“Tam lang?”

“Lại một Tam lang khác?”

“An Hòa, rốt cuộc ngươi có bao nhiêu Tam lang?”

Hắn chất vấn khiến đầu óc đang mơ màng của ta hoàn toàn tỉnh táo lại.

Ta phân tích tình huống trước mắt.

Phát hiện hình như bản thân mới gây ra chuyện thì phải.

Vừa rồi lúc ta phát bệnh, trong lúc vô tình đã gọi thiếu niên kia một tiếng “Tam lang”.

Trùng hợp là y cũng đứng thứ ba trong nhà, cũng đúng là một Tam lang.

Đối mặt với ánh mắt chất vấn của Bùi Khanh Chi.

Ta đột nhiên có một suy nghĩ không hợp hoàn cảnh, chẳng lẽ trước khi mất trí nhớ ta đào hoa lắm sao?

Thật ra ta căn bản không phải chiến thần thuần ái gì đó mà là công chúa càn rỡ?

Nhưng ta còn chưa rõ mình có càn rỡ hay không thì đã phát hiện Bùi Khanh Chi trở nên vô cùng dễ dụ.

Chỉ mới hai ngày, người ngoài miệng nói không muốn gặp ta lại đột ngột xuất hiện trong Thái học, lúc giảng bài cho ta còn không ngừng bày ra dáng vẻ khó coi cho ta nhìn.

Ta không nhịn được mà cong môi, nằm rạp xuống mặt bàn nín cười.

Đột nhiên ta cảm thấy ngày qua ngày trôi đi như thế này cũng không phải không thể.

Nhưng lúc ta cảm thấy mình đang trên đà chiến thắng.

Doãn Vân Mộng xuất hiện.

7.

Ta đã sớm tra ra sự tồn tại của nàng ta từ trước khi theo đuổi Bùi Khanh Chi.

Nhưng đối với chuyện ngày trước hai người bọn họ có phải lưỡng tình tương duyệt hay không, thật ra ta cũng không để ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.