Trì Ngư Tư Cố Uyên - 1+2
Cập nhật lúc: 17/09/2026 14:03
1
Ngày hôm qua là ngày thanh mai trúc mã mang sính lễ đến phủ ta hạ sính lễ.
Ta tơ tưởng vẻ tuấn tú của hắn đã lâu, cuối cùng tới hôm qua cũng được như nguyện. Lúc tiễn hắn ra tận cổng phủ, hắn mỉm cười dịu dàng với ta, dáng vẻ phong thái tựa trăng thanh gió mát ấy khiến ta mê mẩn tới mức thức gần nửa đêm để đọc thoại bản, chỉ ước sao ngày mai có thể thành thân ngay lập tức.
Lệ Chi, nha hoàn thân cận của ta còn đùa rằng ta giống hệt mấy nàng thiếu nữ ôm mộng tương tư trong thoại bản.
Nhớ tới việc hôm nay Trì Nghiên Trì hẹn ta đi đạp thanh, ta còn đang tính nhân cơ hội này nắm lấy bàn tay hắn.
Chưa kịp mở mắt, khóe miệng ta đã bất giác cong lên.
Đúng lúc này, một bàn tay mềm mại đột nhiên nhẹ nhàng chọc chọc vào má ta.
Một giọng tiểu hài t.ử non nớt vang lên:
“Tỷ, tỷ nhẹ tay thôi kẻo làm người giật mình tỉnh dậy, phụ thân đâu có cho chúng ta vào thăm người đâu.”
Chuyện gì thế này?
Sao trong phòng ta lại có tiểu hài t.ử?
Còn chưa kịp định hình, một giọng trẻ con khác ở ngay bên cạnh đáp lại:
“Biết rồi, biết rồi. Mà vừa rồi đệ có thấy không, người mỉm cười kìa, nhìn dịu dàng làm sao. Giá mà người cũng cười dịu dàng với chúng ta như thế thì tốt biết mấy. Ca ca, huynh cũng qua sờ thử xem.”
Ta nghe mà ngơ ngẩn cả người. Rốt cuộc hai đứa nhỏ này đứa nào là ca ca, đứa nào là tỷ tỷ?
Ta vẫn nhắm mắt, định bụng nghe ngóng xem rốt cuộc đây là con cái nhà ai mà lại to gan dám tự ý lẻn vào khuê phòng của ta.
Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ nhắn khác lại sờ lên má ta, khẽ thì thầm một tiếng:
“Mẫu thân!”
Mẫu thân?!
Đến nước này thì ta không thể giả vờ được nữa rồi. Kẻ nào mà lòng dạ hiểm độc muốn hủy hoại danh tiết của ta thế không biết. Ta và Trì Nghiên Trì còn chưa bái đường thành thân cơ mà!
Ta sợ tới mức lập tức bật dậy. Đến lúc này mới nhìn rõ đứng ngay đầu giường là hai đứa nhỏ tầm năm, sáu tuổi, gương mặt phấn điêu ngọc trác vô cùng đáng yêu.
Cú bật dậy đột ngột của ta làm đứa nhỏ mếu máo, đôi mắt ngập tràn sợ hãi nhìn ta. Chẳng chờ ta kịp cất tiếng hỏi han, nó đã lẹ tay kéo đứa còn lại chạy mất hút. Trước khi ra khỏi cửa, cả hai đứa còn ngoảnh lại nhìn ta đầy quyến luyến.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
2
Theo bản năng, ta cất tiếng gọi Lệ Chi vài tiếng nhưng người bước vào lại là một tỳ nữ xa lạ.
Nàng ta cúi đầu, giấu giếm chút khinh khỉnh nơi đáy mắt:
“Phu nhân có gì sai bảo?”
Phu nhân?
Ta vội vã đảo mắt nhìn quanh một lượt, nơi này rõ ràng là căn phòng vốn có của ta.
Chẳng lẽ ta đã thật sự thành thân rồi sao?
Ta c.ắ.n nhẹ vào đầu lưỡi, xác định bản thân không phải đang nằm mộng rồi mới run run cất tiếng hỏi:
“Ngươi là ai? Lệ Chi đâu?”
“Nô tỳ là Sơn Trúc. Còn người tên Lệ Chi mà ngài nói, trong phủ chúng ta không có hạ nhân nào tên như vậy cả.”
Sóng lưng ta lạnh ngắt, đành thử hỏi:
“Hiện tại là năm Bình Hòa thứ mấy?”
“Bình Hòa sao? Xem ra bệnh điên của phu nhân lại nặng thêm rồi. Hiện tại là năm Thành Cảnh thứ sáu, Tứ hoàng t.ử cũng đã sớm bị giáng chức đuổi khỏi kinh thành từ lâu.”
Ta chẳng hiểu vì sao nàng ta lại nhắc tới Tứ hoàng t.ử. Nhờ lời này, ta mới bàng hoàng nhận ra khoảng thời gian trôi qua so với ký ức của mình ít nhất đã là sáu năm.
Thấy tỳ nữ này tuy có phần khinh khỉnh nhưng hỏi gì đáp nấy, ta quyết định hỏi cho ra lẽ.
...
Hóa ra, ngay từ sáu năm trước "ta" đã thành thân với Tuyên Thành hầu hiện tại, còn sinh ra một cặp song sinh. Có điều Tuyên Thành hầu dường như chẳng hề ưa ta, không cho con cái đến gặp cũng chẳng cho ta bước chân ra khỏi cửa. Ngay cả người hầu hạ được phái tới chỗ ta cũng ít đến đáng thương.
Ta há miệng, định hỏi Tuyên Thành hầu là ai và định hỏi Trì Nghiên Trì đã đi đâu mất rồi. Thế nhưng những chuyện này, một tỳ nữ nhỏ bé sao có thể tỏ tường để nói cho ta biết.
Vì vậy, ta lấy tay xoa xoa trán, vờ như yếu ớt mỏng manh:
“Ngươi đi gọi Hầu gia qua đây, cứ nói ta thấy trong người không khỏe, có vài chuyện quan trọng không nhớ rõ, cần phải trực tiếp xác nhận với ngài ấy.”
Sơn Trúc hồ nghi nhìn ta một cái, trông có vẻ phân vân chưa quyết.
Đúng lúc này, một ma ma xách hộp thức ăn từ ngoài bước vào. Bà ta thản nhiên tiếp lời:
“Hầu gia công việc bận rộn, e là không có thời gian đến gặp phu nhân đâu, phu nhân cứ an tâm dưỡng bệnh thì hơn.”
Dứt lời, bà ta ném mạnh hộp thức ăn lên bàn rồi kéo Sơn Trúc đi ra ngoài. Vừa đi, bà ta vừa thì thầm:
“Ngươi mới tới nên chưa biết đấy thôi, trước kia nàng ta cũng từng dùng chiêu này, suýt chút nữa đã hại c.h.ế.t Hầu gia rồi. Ngươi quan tâm làm gì, Hầu gia đã dặn, cứ nuôi nàng ta đừng để c.h.ế.t là được, còn lại mặc kệ hết. Với lại, ngươi bớt trò chuyện với nàng ta đi. Trước đây có đứa tỳ nữ hay nói chuyện với nàng ta rồi bị me hoặc, thật sự tin vào cái gì mà 'mọi người bình đẳng', rốt cuộc đứng ra đưa tin giúp nàng ta, sau đó va chạm với quý nhân rồi bị đ.á.n.h c.h.ế.t tươi đấy.”
…
