Trì Ngư Tư Cố Uyên - 8+9
Cập nhật lúc: 18/09/2026 09:02
8
Đến giờ ăn cơm trưa, ta thử ngỏ ý muốn có một tỳ nữ lanh lợi, hoạt bát ở bên cạnh hầu hạ. Chẳng mấy chốc, một tỳ nữ tên là Bồ Đào đã được đưa tới.
Ta dĩ nhiên biết tám chín phần mười nàng ta là tai mắt do Trì Nghiên Trì cài vào, nhưng người ta cần chính là một kẻ truyền lời như vậy. Về sau, bất luận ta đưa ra yêu cầu gì, ngày hôm sau đều được thu xếp ổn thỏa chu toàn, ngoại trừ việc bước chân ra khỏi cổng viện và gặp mặt Trì Nghiên Trì.
Ta biết Trì Nghiên Trì đã xác nhận được thân phận của ta, nhưng ta lại chẳng hiểu vì sao hắn lại không chịu ra mặt gặp ta.
Ta đứng bên cạnh lỗ ch.ó vừa bị lấp bằng, tự hỏi xem liệu có khả năng đào nó ra rồi bò ra ngoài hay không. Còn chưa kịp tìm được đồ vật gì vừa tay để đào xới thì trên tường đột nhiên bắt đầu rơi đất xuống rào rào.
Ta nhìn chằm chằm một lúc, liền thấy một nữ hài mặt mũi lem luốc ghé đầu ra.
Là tiểu Xuân Ý.
Con bé nhìn quanh khắp nơi, đến khi ngửa đầu nhìn thấy ta thì rụt cổ lại, cất tiếng gọi mềm như bông:
“Mẫu thân.”
Có lẽ do thiên tính tình mẫu t.ử, trong lòng ta dâng lên một niềm xót thương. Ta vội vàng bế con bé ra ngoài rồi phủi phủi lớp đất cát trên người nó:
“Sao lại chui lỗ ch.ó vào thế này? Phụ thân con vẫn không cho hai đứa sang đây à?”
Con bé ngượng ngùng mỉm môi cười:
“Phụ thân chưa nói gì nhưng bọn con không dám, cứ chui lỗ ch.ó là an toàn nhất.”
Nói rồi, con bé cúi người vẫy tay về phía Trì Phi Vãn đang ngó ngó nghiêng nghiêng ở phía đối diện.
Ta bật cười, trong cái phủ này liệu có chuyện gì mà Trì Nghiên Trì không biết cơ chứ?
Ta bảo Bồ Đào bưng lên vài đĩa điểm tâm, quả nhiên khi nhìn thấy bọn trẻ, nàng ta chẳng có phản ứng gì bất ngờ.
Xuân Ý còn tương đối rụt rè, mắt nhìn thẳng ngồi ngay ngắn. Phi Vãn thì lại khác hẳn, đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại, lúc thì nhìn ta lúc lại nhìn đĩa điểm tâm.
Ta buồn cười, đưa cho hai đứa mỗi đứa một khối điểm tâm.
Tiểu Phi Vãn ghé sát vào tỷ tỷ mình, thì tào thì thì thầm những câu kiểu như:
“Mẫu thân biến thành tốt rồi, mẫu thân đã trở về rồi.”
Ta xoa xoa cằm, bắt đầu lựa lời thăm dò.
Từ cuốn thoại bản cải biên kia, ta đại khái đã biết kẻ cô hồn dã quỷ nhập vào thân xác ta không hề thích Trì Nghiên Trì mà lại lòng hướng về Tứ hoàng t.ử. Mười năm trước, tân hoàng đăng cơ, Tứ hoàng t.ử bị biếm rồi đuổi khỏi kinh thành. Trì Nghiên Trì đã dùng công lao phò trợ vua để đổi lấy hôn ước năm xưa, cưỡng ép thành hôn với thân xác của ta.
Vậy còn hai đứa trẻ này thì sao?
Theo những gì ta hiểu về Trì Nghiên Trì, một khi hắn phát hiện ra "ta" không phải là ta thì hắn tuyệt đối sẽ không đụng chạm vào người nàng ta.
“Trước đây ta đối xử với hai đứa thật sự rất tệ sao?”
Ta cất tiếng hỏi.
Tiểu Phi Vãn tủi thân nhìn ta một cái, bĩu môi chực khóc định nói.
Xuân Ý lại khẽ vỗ vào người thằng bé một cái rồi nói:
“Không sao đâu mẫu thân, phụ thân đã sớm nói với bọn con rồi, người đối xử không tốt với bọn con không phải là mẫu thân thật sự. Mẫu thân thật sự của bọn con sớm muộn gì cũng sẽ trở về.”
“Trước đây hai đứa thường xuyên lén sang thăm 'ta' sao?”
Kỹ năng đào lỗ ch.ó và chui lỗ ch.ó của bọn trẻ theo ta thấy là đã khá thành thục rồi.
Tiểu Phi Vãn gật gật đầu:
“Bọn con nhớ nương, bọn con muốn sang xem rốt cuộc khi nào nương mới trở về.”
Tiểu Xuân Ý cũng cúi đầu mặc nhận.
Ta thở dài một tiếng, trong lòng chua xót không chịu nổi, vội cúi người hôn lên má hai đứa nhỏ để vỗ về.
Đúng là cái trò để kẻ khác ngủ với nam nhân của mình rồi lại còn đ.á.n.h con của mình nữa chứ.
Nghĩ thôi đã thấy tức nghẹn cả cổ rồi!
9
Cả buổi chiều ta đều ở bên cạnh hai đứa nhỏ để chơi trò này trò kia, coi như bù đắp lại khoảng thời gian đã bỏ lỡ.
Có lẽ do ban ngày vui chơi mệt mỏi, nên Bồ Đào mới đốt hương trầm được một lúc là ta đã chìm vào giấc ngủ. Chẳng biết có phải ảo giác hay không nhưng trong cơn nửa mộng nửa tỉnh, ta luôn cảm thấy có ánh mắt ai đó đang lặng lẽ nhìn chăm chú vào mình.
Không còn sự cấm đoán của Trì Nghiên Trì, hai đứa nhỏ ngày nào cũng chạy sang tìm ta chơi đùa.
Ta khéo léo bộc lộ nỗi lòng tương tư dành cho phụ thân của chúng, hy vọng hai đứa nhỏ này có thể giúp sức đôi chút.
Chẳng ngờ tiểu Xuân Ý lại ngơ ngác, tròn mắt nhìn ta:
“Mấy ngày nay phụ thân đâu có về phòng ngủ của mình đâu, chẳng lẽ không phải là sang tìm mẫu thân sao?”
Ta giật thót tim, thế này là có ý gì cơ chứ?
Nam nhân mà ta tơ tưởng từ nhỏ tới lớn lại có nữ nhân khác ngoài ta rồi sao?
Nhưng rõ ràng Bồ Đào đã năm lần bảy lượt khẳng định chắc chắn với ta rằng Hầu gia nhà họ suốt mười năm qua luôn giữ mình sạch sẽ. Một không nạp thiếp, hai không trêu hoa ghẹo nguyệt, ba không qua đêm nơi kỹ viện.
Thấy sắc mặt ta chợt trở nên xám xịt, tiểu Xuân Ý có chút sợ hãi nhưng con bé vẫn cất tiếng giải thích:
“Trước đây tối nào phụ thân cũng kể chuyện cho bọn con nghe trước khi đi ngủ, nhưng dạo gần đây câu chuyện ngắn đi nhiều lắm. Con lén quan sát mấy ngày liền thì thấy kể chuyện xong phụ thân cũng không quay về viện của mình, con cứ tưởng là phụ thân sang đây tìm mẫ thân chứ.”
Trong khoảnh khắc như ánh chớp lóe lên, ta sực nhớ lại cảm giác kỳ quái vào những đêm gần đây.
Sau đó, ta cùng tiểu Xuân Ý cẩn thận đối chiếu lại từng khoảng canh giờ.
Một suy đoán trong đầu ta dần dần trở nên rõ ràng.
…
