Tri Uẩn - Chương 4
Cập nhật lúc: 05/07/2026 01:01
Chương 4
Trong lòng dâng lên một nỗi bi thương không sao gọi tên được.
Ta nở nụ cười.
Một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Thảo nào...
Mẫu thân từng nói.
Nam nhân trên đời phần lớn đều thích cái mới, chán cái cũ.
Bạc tình bạc nghĩa.
Trước đây ta chưa từng tin.
Ta vẫn luôn cho rằng.
Tống Tranh cưỡi ngựa áo gấm năm ấy.
Là nam t.ử tốt nhất trên đời.
Bên giường bệnh của mẫu thân trước lúc người qua đời.
Hắn từng thề.
Sẽ bảo vệ ta.
Chăm sóc ta cả đời.
Khi ấy ta từng nghĩ.
Dù không còn mẫu thân.
Ít ra...
Ta vẫn còn có hắn.
Như vậy cũng không đến nỗi cô độc.
Chỉ là.
Ta chưa từng ngờ.
Đến cuối cùng...
Hắn cũng sẽ đứng về phía người khác.
Cùng nhau bắt nạt ta.
…
Một lúc lâu sau.
Ta cúi người, nhặt từng mảnh ngọc nhuốm m.á.u dưới đất lên.
Tống Tranh cau c.h.ặ.t mày.
Trong mắt hắn là thứ cảm xúc khó lòng đoán được.
Chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Cho đến khi ta lấy một chiếc khăn tay bọc những mảnh ngọc lại, cẩn thận cất vào trong n.g.ự.c.
Ánh mắt hắn mới khẽ d.a.o động.
Ta chống tay xuống đất, loạng choạng đứng dậy.
Tống Tranh theo bản năng bước lên một bước, đưa tay định đỡ ta.
Nhưng Ôn Nguyễn phía sau đã vội kéo lấy hắn.
Đúng lúc hắn định mở miệng.
Phụ thân ta đã lên tiếng trước.
"Ôn Tri Uẩn, nhìn bộ dạng con bây giờ đi, còn ra dáng một thiên kim khuê các hay không?"
Khóe môi ta khẽ run.
Lời nói ra lại đầy vẻ mỉa mai.
"Phụ thân nhầm rồi."
"Kể từ ngày mẫu thân qua đời..."
"Ôn Tri Uẩn con đã chẳng còn là thiên kim khuê các gì nữa."
Có lẽ ông đã bắt gặp tia hận ý thoáng qua trong mắt ta.
Ông nhìn ta với vẻ mặt phức tạp.
"Con đang trách ta?"
"Hôm đó rõ ràng chính miệng con nói muốn nhường cơ hội gả vào phủ Quốc Công cho..."
Nói đến đây.
Nhận ra sắc mặt Tống Tranh chợt trầm xuống.
Ông lập tức im bặt.
Tống Tranh nheo mắt nhìn ta.
"Cơ hội gì?"
Ta nhìn gương mặt đầy nghi hoặc của hắn.
Khẽ nhếch môi.
"Không có gì."
Nói xong.
Ta quay người rời đi.
Không hề ngoái đầu lại.
…
Tống Tranh đuổi theo.
Hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.
Kéo mạnh ta vào lòng.
"Ôn Tri Uẩn! Nói cho rõ!"
Ta vùng vẫy mấy lần.
Nhưng cổ tay lại bị hắn siết càng c.h.ặ.t hơn.
"Nói rõ chuyện gì?"
"Lời phụ thân nàng vừa nói..."
"Rốt cuộc là có ý gì?"
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
"Phụ thân ta tuổi đã cao."
"Có lẽ đầu óc đã hồ đồ."
"Chỉ thuận miệng nói vài câu thôi."
"Tiểu công gia không cần để trong lòng."
Tống Tranh khẽ nhíu mày.
Rồi lại giãn ra.
Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt sưng đỏ của ta.
Trong mắt hiện lên vài phần áy náy.
"Hôm nay ta mất bình tĩnh, ra tay đ.á.n.h nàng."
"Là ta sai."
"Ta xin lỗi."
Ta dùng sức rút tay khỏi sự kìm giữ của hắn.
Lặng lẽ lùi lại, giữ khoảng cách.
Rồi lạnh nhạt đáp:
"Tiểu công gia quá lời rồi."
Hắn nghẹn lại.
Ánh mắt nhìn ta vô cùng phức tạp.
"Giữa chúng ta..."
"Sao lại đến mức này?"
Ta cúi đầu nhìn mũi giày của mình.
Bên má phải vẫn còn âm ỉ đau.
"Không còn quan trọng nữa."
Trên gương mặt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc xen lẫn mờ mịt.
Một lát sau.
Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên.
"Ngày kia..."
"Chúng ta sẽ thành thân."
"Dù ta không thích nàng."
"Nhưng sau khi nàng vào phủ Quốc Công, ta nhất định sẽ coi nàng như muội muội ruột, chăm sóc nàng thật tốt."
Như đưa ra điều kiện.
Hắn lại bổ sung:
"Chỉ cần nàng chấp nhận Nguyễn Nguyễn."
Trong lòng ta cười lạnh.
Sợ hắn sinh nghi.
Ta chỉ đành thuận miệng đáp qua loa vài câu.
…
Hai ngày trôi qua rất nhanh.
Ngày Tống Tranh đến phủ họ Ôn đón dâu.
Khắp con phố Trường An pháo nổ vang trời.
Tiếng chiêng trống rộn rã không dứt.
Khi ta vén rèm xe lên.
Liếc mắt đã thấy Tống Tranh cưỡi trên lưng tuấn mã cao lớn.
Một thân hỷ phục đỏ thẫm.
Khiến hắn còn tuấn tú hơn ngày thường.
Đã từng.
Ta vô số lần tưởng tượng cảnh mình gả cho Tống Tranh.
Cho đến hôm nay.
Ta mới hoàn toàn tỉnh khỏi giấc mộng ấy.
Đúng là tạo hóa trêu ngươi.
Ta cười khổ.
Rồi chậm rãi buông rèm xe xuống.
Con phố vốn đã chật hẹp.
Hôm nay dân chúng kéo đến xem rất đông.
Lại thêm đội ngũ đón dâu của phủ Quốc Công kéo dài.
Chiếc xe ngựa đi ngược chiều của ta càng trở nên nổi bật.
Sợ xảy ra chuyện.
Ta khẽ dặn xa phu:
"Cẩn thận."
Thế nhưng.
Điều ngoài ý muốn vẫn xảy ra.
Ngay lúc xe ngựa của ta sắp lướt qua đoàn đón dâu buộc dải lụa đỏ.
Có lẽ vì tiếng nhạc hỷ quá lớn.
Con ngựa bỗng hoảng sợ.
Càng xe nghiêng mạnh.
Khoảnh khắc hai trục xe lướt qua nhau.
Thân thể ta mất thăng bằng.
Chiếc khăn gói những mảnh ngọc trong lòng cũng rơi xuống.
Một mảnh ngọc khắc chữ "Uẩn".
Theo khe hở của rèm xe rơi ra ngoài.
Đúng lúc rơi ngay trước vó ngựa của Tống Tranh.
Ta căng thẳng đến mức c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y áo.
Hỏng rồi...
Xa phu vất vả lắm mới trấn an được con ngựa đang hoảng loạn.
Trong lòng ta không ngừng cầu nguyện.
Mong Tống Tranh đừng phát hiện điều gì.
Đúng lúc ấy.
Giọng nói của hắn hòa cùng tiếng ngọc bội leng keng bỗng vang lên.
"Người phía trước!"
"Dừng kiệu!"
…
Góc nhọn của mảnh ngọc đ.â.m mạnh vào lòng bàn tay.
Ta vội rụt tay lại.
Thì thị vệ của Tống Tranh đã chặn trước xe ngựa.
Hơi thở như cũng ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.
Ngay sau đó.
Bên ngoài rèm xe vang lên một giọng nói đầy uy nghiêm.
"Hôm nay phủ Quốc Công đón dâu."
"Người không liên quan còn không mau tránh đường?"
Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm.
May quá.
Tống Tranh không hề phát hiện.
"Đi ngay... đi ngay đây..."
Xa phu quất roi lên lưng ngựa.
Tiếng huyên náo phía sau dần dần xa khuất.
Sau khi rời kinh thành hơn năm mươi dặm.
Nhìn dãy núi nhấp nhô phía xa.
Những mảnh ngọc trong tay áo ta bỗng trở nên nóng bỏng.
Vài chiếc lá khô theo gió bay vào qua rèm xe màu xanh.
Xoay tròn rồi đáp xuống lòng bàn tay đã nứt toác của ta.
Không hiểu vì sao.
Ta chợt nhớ đến câu nói của mẫu thân trước lúc lâm chung.
Người vừa khóc vừa dặn ta:
"A Uẩn..."
