Trì Vu Tư Cố Uyên - 28-32

Cập nhật lúc: 02/07/2026 04:02

28

Khoảng một tuần sau.

Đột nhiên Thẩm Uyên đặt đũa xuống, hỏi tôi: “Gần đây chị có ý kiến rất lớn với tôi đúng không?”

Tôi đáp: “Làm gì có. Người làm cá các cậu nhạy cảm quá thôi.”

Thẩm Uyên nói: “Một tuần nay ngày nào cũng ăn cá. Cá nấu đá, cá dưa chua, sashimi cá hồi, lươn kho, mực nướng bàn sắt... Chị nghĩ là tôi nhạy cảm à?”

Tôi đáp: “Không thích ăn thì sang nhà nữ tướng quân với nữ tổng tài mà ăn.”

Thẩm Uyên ngẩn người: “Vu Nhiễm, chị có ý gì vậy?”

Tôi nói: “Đến chỗ Diêm Vương hỏi thăm lâu như thế, cũng không biết giới thiệu mấy chị dâu tương lai cho anh em làm quen. Anh Uyên như vậy là không hiểu chuyện rồi đấy nhé. Các anh em, tôi nói có đúng không?”

Thẩm Uyên nhìn tôi rồi nói: “Chị à, chị thích tôi.”

Tôi đáp: “Là trái tim của tôi không thông qua bộ não mà tự ý thích cậu thôi. Thật ra bộ não của tôi còn chưa quyết định có nên thí...”

Đột nhiên, Thẩm Uyên đứng bật dậy.

Chiếc ghế bị kéo ra, phát ra tiếng động rất lớn.

Tôi nhướng mày: “Sao? Muốn tạo phản à?”

Thẩm Uyên đáp: “Đúng vậy.”

Nói xong, cậu ấy túm lấy cổ áo tôi rồi hôn xuống.

Theo bản năng, tôi muốn nghiến c.h.ặ.t răng lại.

Thẩm Uyên khẽ nức nở: “Đau...”

Tôi nhất thời mềm lòng.

Vừa thả lỏng cảnh giác một chút, cậu ấy đã được nước lấn tới. Thành môn mở rộng, Kinh Châu thất thủ, Mạch Thành bại trận, thẳng tiến Hoàng Long, rồng bay hổ nhảy, hiện rõ trên giấy.

Nói tóm lại là: tôi thua t.h.ả.m trong nụ hôn đó.

29

Vô số hình ảnh như thủy triều cuồn cuộn hiện lên trong đầu tôi.

Thẩm Uyên là tướng quân tung hoành sa trường, còn tôi là quân y xách hộp t.h.u.ố.c nhỏ, lẽo đẽo chạy theo sau anh.

Thẩm Uyên là tổng tài lạnh lùng vô tình, còn tôi là cô thư ký uốn tóc xoăn sóng lớn, tô son màu “đốn tim trai”, đứng báo cáo công việc.

Thẩm Uyên là một diễn viên quần chúng chăm chỉ tận tụy, còn tôi là kim chủ vì mê sắc đẹp của anh mà vung tiền bao nuôi, cưng chiều anh.

...

Tim tôi đau đến mức khó chịu vô cùng.

Tôi nghẹn ngào hỏi: “Hả? Tôi sắp c.h.ế.t rồi sao?”

Thẩm Uyên nói: “Lại nói linh tinh gì thế?”

Tôi đáp: “Tôi nhìn thấy đèn kéo quân rồi.”

Thẩm Uyên mỉm cười nhìn tôi.

Gương mặt trước mắt dần chồng lên gương mặt trong ký ức.

30

Tôi hỏi: “Tôi là cá à?”

Thẩm Uyên đáp: “Đúng vậy. Trí nhớ của em tệ lắm, mỗi lần chuyển thế thành yêu quái là lại quên sạch một lần.”

Tôi không thể tin nổi: “Vậy anh là ai?”

Thẩm Uyên đáp: “Nguyệt Lão.”

Tôi thầm nghĩ: Trời đất quỷ thần ơi, chuyện quái gì thế này?

Thẩm Uyên như đọc được suy nghĩ của tôi: “Đời này em vẫn là một con cá. Có lẽ vì đã yêu Nguyệt Lão qua quá nhiều kiếp nên sau khi chuyển sinh, ký ức của em trở nên mơ hồ. Em chạy thẳng lên thiên đình, khăng khăng nói mình là Nguyệt Lão, rồi chiếm luôn vị trí làm việc của anh. Thế là anh chỉ còn cách xuống đây làm cá.”

Tôi hỏi: “Vậy sao tôi lại quen những vị thần đến nhà chơi?”

Thẩm Uyên đáp: “Theo phân tích của anh, chắc là do ký ức còn sót lại.”

Tôi lại hỏi: “Vậy mà anh còn hùa theo họ giả vờ không quen tôi!”

Thẩm Uyên nói: “Mỗi lần về thiên đình, anh lại đổi một thân phận. Vì vai trò chuyển sinh của em lần nào cũng khác nhau nên anh cũng phải đổi một thân phận khác ở nhân gian để theo đuổi em. Đồng nghiệp đều quen rồi.”

Chiếc điện thoại mới của hãng đang chờ nhà tài trợ quảng cáo trong tay Thẩm Uyên rung lên.

Trên màn hình là tin nhắn của Thỏ Ngọc: “Anh Nguyệt Lão thành công chưa vậy?”

Tôi hỏi anh: “Anh với Thỏ Ngọc hợp nhau lừa em à?”

Thẩm Uyên dang tay, bất đắc dĩ đáp: “Kiếp này anh vốn không định để em biết... Nhưng Hằng Nga mới nhậm chức hình như có ý với em, còn Thỏ Ngọc lại thích anh ta. Anh với cô ấy bàn bạc một hồi, dứt khoát kích thích em một chút...”

Tôi lẩm bẩm: “Hóa ra kẻ hề lại chính là mình...”

31

Suốt bao nhiêu ngày qua, tôi luôn tự xem mình là chị gái trưởng thành trước mặt Thẩm Uyên.

Tôi nhìn Thẩm Uyên như một cậu em trai.

Ai ngờ trong mắt Thẩm Uyên, tôi cũng chỉ là một đứa em gái.

Tôi cảm thấy mất sạch mặt mũi, trong lòng bực bội vô cùng.

Tôi nói: “Thế sao lúc gặp nhau anh không nói thẳng luôn đi, cứ phải bày vẽ mấy trò rườm rà này?”

Thẩm Uyên đáp: “Anh tò mò mà. Anh muốn biết nếu bắt đầu lại một lần nữa, em có còn thích anh không.”

Người biết tất cả mọi chuyện như Thẩm Uyên trong tay lúc nào cũng có sẵn một cái hố để tôi tự ngã vào.

Ấy thế mà anh cứ thích gọi tôi là chị.

Lại còn mang gương mặt trắng trẻo vô hại ghé sát tới, liên tục hỏi: “Vậy chị ơi, đời này chị có thích em không?”

Mặt tôi đỏ bừng tới tận cổ: “Không thích, em...”

Thẩm Uyên nâng mặt tôi lên rồi hôn xuống.

Anh hỏi: “Chị có thích em không?”

Tôi đáp: “Em khô...”

Thẩm Uyên lại nâng mặt tôi lên rồi hôn xuống.

Anh hỏi: “Chị có thích em không?”

Tôi đáp: “Không...”

Thẩm Uyên lại nâng mặt tôi lên rồi hôn xuống.

Anh hỏi: “Chị có thích em không?”

Tôi lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Thích...”

Thẩm Uyên hài lòng bật cười, xoa xoa đầu tôi: “Chị à, em đâu có nói là chỉ cần chị thừa nhận thích em thì em sẽ không hôn nữa.”

Dáng vẻ đắc ý của anh lúc ấy giống hệt dáng vẻ năm xưa của tôi khi xách giày cao gót trong tay.

32

Tôi nói: “Thẩm Uyên, anh đúng là vị thần tiên thích chơi xấu!”

Anh giả vờ quay người bỏ đi: “Được thôi, vậy anh đi đây.”

Thế nhưng tay áo lại bị tôi kéo lại.

Tôi khẽ gọi: “Thẩm Uyên.”

Anh kéo dài giọng: “Ơi~~”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Lúc này, tôi mới nhận ra anh đã đứng trước mặt tôi, chờ tôi từ rất lâu rồi.

Lâu đến mức như đã đợi suốt mấy nghìn năm.

***

Lời tác giả:

Cái này chắc cũng được tính là câu chuyện về yêu quái và thần tiên nhỉ? Căng thẳng xoa tay.

Hằng Nga: “Thế còn đất diễn của tôi đâu! Lại làm nhân vật phụ công cụ à?”

Thỏ Ngọc: “Không cho tôi cua được Hằng Nga, như vậy hợp lý sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.