Triệu Thanh - Chương 1

Cập nhật lúc: 04/08/2026 03:02

Mẫu thân ta quán xuyến chuyện tiền bạc, chăm lo cho cả nhà lớn nhỏ.

Còn phụ thân ta thì suốt ngày chỉ biết đọc sách Thánh Hiền, lại đem nốt số bạc cuối cùng trong nhà đưa cho một quả phụ ở đầu phố.

Ông nói nữ nhân kia cô đơn lẻ bóng, sống chẳng dễ dàng, ông không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu.

Mẫu thân ta không khóc không làm loạn, chỉ là mỗi đêm về lại lặng lẽ mài một con d.a.o gỉ sét.

Bà nói:

"Ngươi đáng làm quả phụ không phải là nàng ta, mà là ta đây mới phải."

Lúc ta cùng mẫu thân hái nấm trở về, đi ngang qua nhà Trần quả phụ, phụ thân ta vốn nên đang ở nhà viết bài, vậy mà ta lại thấy ông đang chẻ củi giúp nàng ta.

Củi chất thành đống cao ngất, phụ thân mặc áo dài xanh, dứt khoát giơ rìu bổ xuống.

Mỗi nhát rìu lên xuống, khúc củi to liền bị bổ tách ra làm đôi.

Trần quả phụ năm nay chỉ mới 22, dáng dấp dung mạo đều rất ưa nhìn, ta thường nghe hàng xóm bàn tán.

Ai nấy đều bảo nàng ta là hồ ly tinh chuyển thế, khắc c.h.ế.t cả trượng phu mình.

"Chu Lang, nghỉ tay uống ngụm nước đi."

Lúc ấy nàng ta đẩy cửa bước ra, tay bưng bát nước, gọi phụ thân ta bằng giọng trong trẻo uyển chuyển như chim hót trên cành, nghe vô cùng êm tai.

"Mặt trời đã lên cao rồi, mau vào nhà nằm nghỉ đi. Hôm trước mới đỡ bệnh, giờ lại mệt thêm thì không hay đâu."

Phụ thân ta quen tay nhận lấy bát nước, uống cạn một hơi, lại vội vã bảo nàng ta mau quay vào trong, nhìn y hệt một vị trượng phu hiền lành chu đáo.

Ta siết lấy vạt áo mẫu thân, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Tim đập dồn dập như trống trận, chỉ cảm thấy trời sắp sập xuống.

Người mà ngay cả chai dầu đổ cũng chẳng buồn dựng dậy như phụ thân ta, lại đang giúp người khác làm việc nặng.

"Mẫu thân, chúng ta về nhà đi, con sợ quá."

Phụ thân cùng Trần quả phụ chẳng rõ đang nói gì, hai người đều bật cười, không ai nhìn thấy ta và mẫu thân bên kia bờ suối.

Ta ngẩng đầu không thấy rõ nét mặt mẫu thân.

Bà cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ thu lại ánh mắt rồi tiếp tục bước về phía trước.

Mẫu thân cõng giỏ nấm, lưng còng gập xuống, ánh nắng dọi lên thân hình khiến bà trông già đi hẳn, già như tổ mẫu vậy.

Bà không giống Trần quả phụ.

Tổ mẫu bệnh nặng, ngày nào cũng phải uống t.h.u.ố.c, cách hai hôm lại lau mình một lần, chăn đắp trên người ba ngày phải đem phơi nắng.

Lo tổ mẫu thân thể khó chịu, trước khi ngủ, mẫu thân phải dùng cách xoa bóp học từ Trương đại phu để xoa lưng cho bà.

Sáng sớm chưa tỏ mặt người, mẫu thân đã phải đi hái nấm, đào rau dại, về nhà nấu một nồi canh xương lợn thật đậm đà.

Hầu hạ xong tổ mẫu, bà lại dắt ta sang phố tây bán mì.

Quán mì bày nhiều đồ lặt vặt lại rất nặng, có lúc không đẩy nổi, bà liền buộc dây vào người mà kéo.

Lúc về quê tế tổ, ta từng thấy cảnh tượng ấy, trông bà chẳng khác nào một con trâu già kéo cày.

Mẫu thân kéo phía trước, ta đẩy phía sau.

Hai mẹ con mồ hôi đầm đìa dưới nắng, nhưng mẫu thân bảo cố chịu một chút rồi sẽ qua thôi.

Chờ đến khi phụ thân ta thi đỗ công danh, cả nhà ta sẽ có ngày nở mày nở mặt.

Thế nhưng hôm nay ta bỗng cảm thấy ta và mẫu thân mãi mãi cũng không thể ngẩng đầu lên được, e rằng cả đời này cũng không thể cố mà vượt qua.

Khi trở về nhà, mẫu thân bước qua bậc cửa không nổi, suýt nữa ngã sấp xuống.

Ta sợ đến mức hét lên, vội ôm c.h.ặ.t lấy chân bà.

Lần trước mẫu thân lên núi bị trượt chân lăn xuống sườn dốc, gãy cả cánh tay.

Nằm nghỉ một ngày rồi lại tiếp tục làm việc, nhưng bà đã không thể nhấc nổi thùng nước rửa nữa.

Đó là lần đầu tiên trong ký ức của ta, mẫu thân mở miệng cầu phụ thân giúp đỡ.

Bà chỉ mong phụ thân mang thùng nước bẩn đổ xuống con mương ở sau phố.

Phụ thân ta liền phẫn nộ quăng b.út xuống bàn.

"Ta mà đi khiêng thứ dơ dáy ấy, nhiễm phải vận xui thì còn viết được chữ nghĩa gì? Đồ đàn bà ngu dốt, ta thấy ngươi cố tình lười biếng."

Mẫu thân không nói một lời, dùng cánh tay lành lặn còn lại mà xách thùng.

Mỗi bước đi, bà phải dùng chân chống vào đáy thùng, vừa kéo vừa lê.

Quãng đường thường ngày chỉ tốn nửa chén trà, vậy mà hôm ấy mẫu thân đi hết hai nén hương.

Mẫu thân không ngã, chỉ loạng choạng một cái rồi ngồi sụp xuống đất, ôm mặt bật khóc.

Mẫu thân rất gầy, các đốt ngón tay lại lớn, khi bà ôm mặt khóc trông còn có chút đáng sợ.

但 ta không hề sợ, ta ôm c.h.ặ.t lấy bà.

"Mẫu thân đừng khóc, Thanh Nhi vẫn ở đây, Thanh Nhi sẽ mãi ở bên mẫu thân."

Mẫu thân dường như không nghe thấy lời ta, chỉ cúi xuống nhặt hết nấm rơi dưới đất rồi vội vàng bước vào bếp.

Bởi trong nhà, tổ mẫu đã bắt đầu mắng ầm lên.

Tuy bệnh nhiều năm nhưng tai thính giọng mạnh, bà chỉ cần quát một tiếng là người đi đường ngoài ngõ cũng nghe thấy đôi phần.

Mẫu thân không nấu cơm ngay mà lấy từ bức tường thấp ra một cái chum sứ.

Bà đổ hết tiền đồng trong chum ra, từng đồng từng đồng đếm lại.

Đếm đến 10 đồng, bà khẽ thở phào một chút.

"Sắp đủ rồi, Thanh Nhi, khi gom đủ tiền, mẫu thân sẽ cho con một cuộc sống tốt đẹp."

Sắc mặt mẫu thân lúc ấy khiến người ta hoảng sợ.

Ta vội lắc đầu như cái trống bỏi.

"Thanh Nhi không cần ngày tốt đẹp, Thanh Nhi muốn ở bên mẫu thân mãi mãi."

Ta là chỗ dựa duy nhất của mẫu thân.

Nếu không có ta, bà sẽ tuyệt vọng biết chừng nào.

Phụ thân trở về vào lúc quá trưa.

Khi ấy mẫu thân đang rửa bát ngoài sân, hơn chục cái bát lớn ngâm trong chậu, bên trên nổi một lớp dầu mỡ dày.

Buổi sáng nay, mẫu thân bán được một ít mì, một bát giá ba văn tiền, trừ hết chi phí còn lãi chừng 20 văn.

Phụ thân mặc trên người bộ y phục mới, không phải chiếc áo dùng lúc sáng khi chẻ củi.

"Chi Nương, lấy ít bạc ra đây, giấy mực hết rồi, ta phải đi mua."

Phụ thân dùng loại mực Tùng Yên của Dung Châu, mỗi thỏi mực giá tới 100 văn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Triệu Thanh - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD