Trò Chơi Quỷ Dị Hóa Ra Là Quê Nhà Tôi? - Chương 48: Trường Tiểu Học Quang Minh (15)

Cập nhật lúc: 15/01/2026 17:09

“Cô dỗ dành xong đứa nhỏ rồi à?” Trong lều, vừa thấy Hàn Giang bước vào, mắt Tề Minh Lôi đã sáng rực.

“Ừ.”

“Nói mau đi, nói mau đi! Hôm nay có thu hoạch gì!” Hôm nay anh ta phấn khích lạ thường, vừa giục Hàn Giang vừa không quên tự tâng bốc bản thân một câu. “Oa, lúc cô đi ký túc xá, tôi ở trong lớp đúng là vì cô mà vào sinh ra t.ử, mạo hiểm cả tính mạng…” Nói mãi không dứt.

Ngay cả gương mặt luôn bình tĩnh của Thu Tuyết cũng hiện rõ vẻ cạn lời.

“Anh ta nói quá rồi.” Thu Tuyết nhận xét khách quan. “Chủ yếu là nhờ đứa nhỏ kia giữ chân Hứa Thanh, cũng không biết vì sao con bé lại làm vậy.”

“Còn vì sao nữa?” Bị vạch trần, Tề Minh Lôi vẫn không hề xấu hổ. Anh ta còn đang trong cơn hưng phấn sau khi thoát hiểm, mở miệng là bắt đầu khoác lác. “Đương nhiên là bị sức hút của chúng ta thuyết phục rồi! Ây da, cái thứ gọi là mị lực cá nhân này đúng là không cách nào cưỡng lại được…”

Thu Tuyết giơ tay bịt tai, tỏ rõ thái độ từ chối tiếp nhận những lời vô nghĩa đó. Hàn Giang hắng giọng, sắp xếp lại suy nghĩ, cân nhắc nên bắt đầu kể từ đâu.

Đúng như cô dự đoán, Hứa Thanh quả thật có một cuốn nhật ký. Khác với cuốn sổ toàn lời lẽ ngây ngô của Nhạc Nhạc, nhật ký của một người trưởng thành như thầy không dài dòng, giống một cuốn sổ ghi chép công việc. Cách dùng từ lúc thì mang tính văn chương, lúc lại rất giản dị, ghi lại những việc cần làm và cảm ngộ trong giảng dạy mỗi ngày.

Thời gian gấp rút, Hàn Giang chỉ kịp lật qua vài mốc quan trọng, nhưng lượng thông tin thu được đã đủ nhiều.

Ngày 18 tháng 4, ngày Đồ Nghịch Ngợm bị thương.

“…Tình hình gia đình của đứa trẻ này nghiêm trọng hơn tôi tưởng. Tôi đã liên hệ cảnh sát, nhưng họ chỉ nói nguyên nhân phức tạp, khó xử lý, lại e ngại ảnh hưởng trong thôn nên tạm thời chưa can thiệp. Bác sĩ Hà chẩn đoán không có nguy hiểm lớn, nhưng cần tĩnh dưỡng. Nếu bỏ lỡ việc học quá lâu, em ấy rất dễ sinh tâm lý chán học. Từ ngày mai, mỗi ngày sau giờ tan học tôi sẽ đến tận nhà kèm thêm cho em.”

Ngày 24 tháng 4, ngày Đồ Nghịch Ngợm giả vờ ngủ để nghe lén.

“Tôi hiểu nỗi khổ tâm của các chú bác, nhưng một kẻ tàn phế như tôi không đáng để họ hao tâm tổn sức như vậy… Mấy ngày nay sách mới lại được gửi tới, tiền dư cũng sắp cạn, hy vọng tháng sau có thêm chút nhuận b.út để thay bộ bàn ghế mới cho lớp học.”

“Trước khi về, đứa nhỏ hỏi tôi cần bao nhiêu bông hoa điểm mười thì thầy mới chịu ở lại. Lời trẻ con thật đáng yêu… Tôi trả lời, một trăm bông.”

Ngày 30 tháng 4, một ngày trước đó chưa từng được nhắc tới. Vào ngày này, cảm xúc của Hứa Thanh rõ ràng d.a.o động dữ dội, nét chữ trở nên cứng cáp và sắc bén, giữa từng hàng chữ lộ rõ sự kinh hãi và tức giận.

“Hoang đường! Vết thương của đứa trẻ còn chưa lành mà họ lại tin vào những lời đó! Ha, sợ điều tiếng là chuyện lớn, nhưng lớn hơn tiền đồ và tính mạng của một đứa trẻ sao? Ngu muội! Quá ngu muội!”

“Lời đồn rất khó dập tắt. Tôi tự hỏi lòng không thẹn, không có gì phải sợ, nhưng bà Phương thì vô tội biết bao. Phận đàn bà vốn đã khổ, lại phải chịu miệng đời trong thôn, chắc hẳn những lời đó làm tổn thương bà ấy gấp trăm lần tôi. Từ ngày mai, tôi sẽ chuẩn bị sẵn bài vở và ghi chép, nhờ học sinh mang giúp, không trực tiếp đến nhà đứa trẻ đó nữa.”

Tề Minh Lôi há hốc miệng, đứng ngây ra như vừa nghe được một câu chuyện động trời.

“Ý cô là, người trong thôn nghi ngờ thầy Hứa và mẹ của Đồ Nghịch Ngợm có quan hệ mờ ám với nhau…?”

Hàn Giang nghiêm túc gật đầu. “Bản thân Hứa Thanh không hề có ý gì khác, nhưng theo thời gian, lời đồn ngày càng độc địa. Dưới đủ loại áp lực, thầy buộc phải từ bỏ việc đến nhà dạy kèm cho Đồ Nghịch Ngợm.”

Tề Minh Lôi nhất thời không biết nói gì. Anh ta hoàn toàn không ngờ, trong một phó bản nhỏ hẹp như vậy lại có thể xuất hiện chuyện như thế. Bịa đặt về một người tự bỏ tiền túi tu sửa trường học và mẹ của học sinh, vậy mà cũng có người tin.

“Một lũ ngu muội.” Thu Tuyết lạnh lùng buông một câu, không hề nể nang.

Sắc mặt Hàn Giang trầm tĩnh, khẽ lắc đầu. “Điều quan trọng không phải là thôn dân nói gì, mà là cha của Đồ Nghịch Ngợm đã nghe được bao nhiêu, và tin bao nhiêu.”

Cô kể lại cho Tề Minh Lôi và Thu Tuyết nghe phản ứng bất thường của Đồ Nghịch Ngợm khi bóng đen xuất hiện ban ngày, từ đó chỉ ra thân phận thật sự của thứ đó.

“Theo cách cô nói, mọi thứ trong ảo cảnh này đều là sự phản chiếu nội tâm sâu thẳm của Hứa Thanh. Vậy hình tượng gã nát rượu bị bóp méo thành quái vật kia, có phải vì thầy Hứa thực sự rất sợ lão ta không?”

Ban đầu Hàn Giang cũng từng nghĩ vậy. Nhưng sau đó, cô không ngừng hồi tưởng lại hình dạng của bóng đen. Nó giống như sự ngoại hiện của nhiều tầng áp lực đè nặng lên Hứa Thanh.

Mang danh nghĩa là cha của Đồ Nghịch Ngợm, nhưng phía sau lại đại diện cho sự ngu muội và bế tắc của vùng núi này. Có lẽ còn xen lẫn cả cảm giác tự trách và ghê tởm chính bản thân mình, thứ cảm xúc khó có thể gọi tên. Chỉ những thứ vô hình như vậy mới có thể giải thích vì sao Hứa Thanh lại bất lực và yếu ớt đến thế khi đối mặt với nó. Bởi vì nó không có thực thể, nên cũng không thể chống đỡ hay đề phòng.

Ngoài nhật ký, còn có manh mối then chốt thứ hai, những lá thư qua lại giữa Hứa Thanh và nhà xuất bản.

Một người vận hành cả ngôi trường mà không có lương, chỉ dựa vào khoản trợ cấp sinh hoạt ít ỏi của chính phủ, áp lực mà Hứa Thanh gánh chịu lớn đến mức nào có thể tưởng tượng được. May mắn là thầy có văn tài và góc nhìn sâu sắc, nên kiếm được việc làm thêm bằng cách viết bản thảo cho nhà xuất bản. Mỗi tháng thầy xuống núi lên huyện hai lần, một lần giao bản thảo, một lần nhận nhuận b.út. Mỗi chuyến đi về bằng xe bò đều mất khoảng ba tiếng.

“Đoán xem ngày Hứa Thanh xuống núi nhận tiền nhuận b.út tháng này là ngày nào?”

“À… hôm qua?” Tề Minh Lôi đoán bừa.

“…Hôm qua thầy vẫn lên lớp dạy bình thường, anh thấy thầy xuống núi bằng mắt nào?”

“Vậy là ngày mai?”

“Đúng rồi.” Hàn Giang gật đầu khen, rồi tiếp tục hỏi. “Ngày mai là 22 tháng 5, anh còn nhớ đó là ngày gì không?”

“Sinh nhật thầy Hứa.” Thu Tuyết lập tức nhớ ra.

“Vậy nếu hôm nay bố của Đồ Nghịch Ngợm không tới, chẳng phải bánh sinh nhật của nhóm Mít Ướt làm ra sẽ uổng công sao…” Tề Minh Lôi nói rồi lại lắc đầu. “Không đúng, giờ thầy Hứa bị thương, ngày mai nghỉ học, vẫn là uổng công.”

“Thế thì phải làm sao?” Tề Minh Lôi bắt đầu sốt ruột. “Nếu không ăn được bánh sinh nhật, chẳng lẽ thầy sẽ không bao giờ chịu mở ảo cảnh ra?” Trong suy nghĩ của anh ta, để thầy Hứa ăn được chiếc bánh do lũ trẻ chuẩn bị chính là chìa khóa phá giải phó bản.

“Tại sao anh cứ nghĩ chấp niệm của Hứa Thanh là bánh kem vậy…” Hàn Giang thở nhẹ. “Thôi bỏ đi.”

Cô xoa xoa giữa mày, giọng bình thản. “Đây là ảo cảnh do Hứa Thanh tạo ra, mọi chuyện xảy ra đều tuân theo khao khát chân thật nhất trong lòng thầy. Bóng đen không đến sớm, cũng không đến muộn, lại cố tình xuất hiện vào hôm nay. Điều đó chỉ có thể chứng minh một chuyện, trong thâm tâm Hứa Thanh, thầy hy vọng nó đến vào hôm nay.”

Thu Tuyết nửa hiểu nửa không, còn Tề Minh Lôi thì hoàn toàn ngây người.

“Anh còn nhớ tôi từng nói về gian phòng học bị cháy trong màn sương hỗn độn không?”

“Với tính cách cẩn thận của Hứa Thanh, thầy sẽ không vì đi nhận nhuận b.út mà cho cả lớp nghỉ học một ngày. Với quãng đường đi về ba tiếng, khả năng lớn nhất là thầy sẽ nhờ lớp trưởng hoặc Đồ Nghịch Ngợm trông coi các bạn khác, còn bản thân tranh thủ xuống núi.”

“Nếu trong câu chuyện ban đầu, bóng đen thật sự xuất hiện vào ngày mai thì sao?”

“Hứa Thanh không có mặt, một gã nát rượu đang phẫn nộ vì những lời đồn, trong trạng thái mất kiểm soát như vậy, lão ta sẽ làm ra chuyện gì?”

Cả ba người đồng loạt im lặng. Thu Tuyết siết c.h.ặ.t nắm tay, đột ngột đ.ấ.m mạnh xuống đất.

“Tên khốn khiếp!” Cô ấy nghiến răng. “Lão ta đáng c.h.ế.t!”

“Vậy bóng đen đó… là thứ không thể không xuất hiện sao…?” Tề Minh Lôi bị ẩn ý trong lời Hàn Giang làm chấn động, một lúc lâu sau mới lắp bắp hỏi.

“Đúng vậy. Cho dù ở trong ảo cảnh do chính mình tạo ra, Hứa Thanh cũng không thể ngăn cản bóng đen xuất hiện. Thầy chỉ có thể sửa lại thời điểm, tránh đi cái kết cục mà thầy không muốn nhìn thấy nhất.” Giọng Hàn Giang trầm xuống. Cô hiểu rõ điều đó đại diện cho điều gì.

Hứa Thanh đang tự trách, tự ghê tởm chính bản thân mình. Những cảm xúc tiêu cực ấy không ngừng đuổi theo, quấn c.h.ặ.t lấy thầy, cho dù bị ảo cảnh che phủ, chúng vẫn âm thầm tồn tại, không bao giờ chịu tan biến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.