Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 11: Trang Viên Hoa Hồng (10) Dẫn Dụ Ám Thị

Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:04

Trên những bức tường đá bên trong lâu đài, những vệt nước uốn lượn thấm ra như những vết loét, những dây leo khô héo dường như lại dài thêm một chút, tô điểm thêm những vết nứt sâu hơn cho bức tường vốn đã bị phong hóa lỏng lẻo.

Tề Tư theo cầu thang đi xuống tầng một, không thấy bóng dáng tiểu thư Anna, cũng không thấy quản gia đâu.

Hai NPC này phần lớn thời gian đều giống như biến mất không dấu vết trong tòa lâu đài, nếu không cần thiết thì sẽ không lộ diện. Có lẽ là hảo tâm để lại cho người chơi không gian tự do khám phá đầy đủ, hoặc cũng có thể là thâm thúy hiểu rõ đạo lý "nỗi sợ bắt nguồn từ điều chưa biết", ẩn nấp trong bóng tối để hư trương thanh thế.

Tề Tư đẩy cánh cửa lớn của lâu đài ra, biển hoa hồng mênh m.ô.n.g lập tức tràn vào tầm mắt.

Bầu trời âm u xám tím phủ lên những đóa hoa hồng đỏ thẫm một tầng sắc chì xám. Dưới những tán lá đan xen là bóng tối dày đặc, mang đến cảm giác nặng nề, như thể bên trong đang che giấu bí mật và kinh hoàng nào đó.

Tề Tư đi theo con đường nhỏ ra ngoài, ngước mắt lên liền thấy Quách Diễm đang đứng giữa khóm hoa không xa, đang nhìn về phía anh.

Ánh mắt chạm nhau, Quách Diễm khẽ gật đầu coi như chào hỏi, rồi cúi người, đưa tay vén những cành hoa hồng trước mặt.

Tề Tư cũng bước tới, tiện tay dạt bớt hoa hồng, dọn ra một khoảng đủ để đứng.

Anh đứng yên trong làn khí lạnh ẩm ướt, xoay người đối diện với hướng lâu đài.

Tòa kiến trúc cao lớn sừng sững trước mắt, bị ánh sáng tự nhiên không rõ nguồn che phủ một tầng xám mờ, mang sắc thái u ám. Những dây leo cổ thụ bám chằng chịt trên tường ngoài, từ lâu đã hòa làm một với lâu đài trong lớp bụi bặm của năm tháng.

Vị trí anh đang đứng chính là nơi tối qua tiểu thư Anna từng đứng. Tầm mắt vừa khéo đối diện cửa sổ phòng khách tầng hai, xuyên qua lớp kính phong hóa chỉ có thể nhìn thấy bóng tối âm u như nấm mồ.

Ở góc độ này nhìn vào, hoàn toàn không thể thấy rõ người trong phòng. Tối qua, rốt cuộc tiểu thư Anna đã nhìn thấy thứ gì?

Tề Tư lùi lại vài bước, thu toàn bộ tòa lâu đài vào đáy mắt.

Tường ngoài của toà kiến trúc này nhiều chỗ đã phai màu, phủ kín vô số mảng nấm mốc và rêu xanh li ti. Những khối đá lớn bong tróc, trong các vết nứt mọc đầy dây leo khô héo. Có một khoảnh khắc, anh cảm thấy tòa lâu đài này giống như một con người, một người bị xích sắt trói buộc tầng tầng lớp lớp.

Bên cạnh, Quách Diễm đột ngột lên tiếng:

“Tề Tư, cậu nhận xét tiểu thư Anna thế nào?”

Tề Tư nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi lại:

“Ý cô là phương diện nào?”

Quách Diễm cười:

“Tùy tiện nói thôi, vốn dĩ cũng chỉ là chuyện phiếm.”

Trong đầu Tề Tư chợt lướt qua hai hình ảnh. Một là người phụ nữ trên bàn ăn đang nhai nuốt thịt m.á.u; một là bóng dáng đứng giữa biển hoa hồng ban đêm, mang theo vẻ oán thương sâu sắc…

Hình dáng con người trong tâm trí anh dừng lại hai giây, rồi tự động bị tháo rời thành da thịt và xương cốt, tái tổ hợp thành đủ loại phương án: nên phân giải thế nào, làm tiêu bản ra sao, dùng thủ đoạn gì, chế tác thành loại tiêu bản nào…

Khóe môi anh vô thức nở một nụ cười có vài phần ấm áp:

"Xét theo đặc tính phổ biến của nhân loại, khẩu vị của tiểu thư Anna khá tốt, có lẽ còn hơi mất ngủ."

“……”

Thấy vẻ mặt cổ quái của Quách Diễm, Tề Tư khẽ hạ mí mắt, bổ sung một câu tương đối “bình thường”:

“Tất nhiên, cô ấy đúng là rất xinh đẹp. Nếu không phải quỷ quái, thì đúng là kiểu người rất dễ khiến người khác rung động.”

Quách Diễm thuận theo lời anh hỏi tiếp:

“Thế còn cậu thì sao? Nếu cô ấy là người sống, cậu có động lòng không?”

Nếu cô ấy là một x.á.c c.h.ế.t thì anh có thể sẽ hứng thú với việc đưa cô ấy vào bộ sưu tập hơn.

Nụ cười trên mặt Tề Tư thập phần chân thành: "Vì lý do nghề nghiệp, đối với tôi mà nói, người là mầm mống của quỷ, bất kỳ sinh linh nào cũng chẳng qua là một bộ xương khô bọc da thịt chưa thối rữa mà thôi."

“Nếu tay cô ấy dính đầy m.á.u thì sao?”

Quách Diễm chăm chú nhìn Tề Tư. Đôi mắt nâu sẫm như màu nước thấm dần, tựa như muốn hút lấy linh hồn anh, “Sở hữu tội ác giống hệt nhau, thì tôi có thể hiểu sở thích, ham muốn và quá khứ của cậu. Ngay cả là dã thú quen với việc độc hành, trong đêm dài vô tận cũng sẽ cảm thấy cô độc...?”

Lần này, Tề Tư không trả lời, mà hỏi ngược lại:

“Cô thấy tiểu thư Anna thế nào? Tôi thấy cô có vẻ khá để tâm.”

Quách Diễm cười khổ, lắc đầu:

“Có lẽ cô ấy là một người đáng thương. Rất cô độc, rất đau khổ. Còn nhiều hơn thì tôi không biết — dù sao tôi cũng chưa từng nói với cô ấy lấy một câu.”

"Đúng vậy, tôi cũng mới chỉ nói với cô ấy ba câu."

Tề Tư đáp khẽ, xoay người đi sâu vào biển hoa hồng. Dưới chân, cành lá và gai hoa va chạm, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.

Sau lưng, cơn gió nổi lên từ mặt đất vang thành từng đợt, thổi ra một tiếng thở dài kéo dài u u.

Đây vốn là một lần thăm dò. Quách Diễm hy vọng trong điều kiện không để lộ những thông tin mình đã biết, có thể moi ra thêm manh mối, thậm chí còn dùng đến vài thủ pháp tâm lý.

Nhưng cô đã thất bại.

Từ nhỏ đến lớn, Tề Tư đã tiếp nhận không dưới hai trăm lần trị liệu tâm lý. Những thuật ngữ của bác sĩ tâm lý anh sớm đã thuộc nằm lòng; đến cuối cùng thậm chí bản thân anh còn có kiến thức không nhỏ, liên tiếp chữa khỏi bệnh tâm thần cho sáu vị bác sĩ.

Hiện tại, anh sớm đã qua cái tuổi dễ bị dẫn dụ, ám thị và thôi miên, ngay cả trong giấc mộng cũng đều tỉnh táo…

"Tuy nhiên, đây coi như là bước vào giai đoạn lừa lọc lẫn nhau rồi sao?"

Tề Tư đầy hứng thú xoa cằm, ánh mắt rơi vào Thường Tư ở phía bên kia khu vườn.

.……

Khu vườn của trang viên hoa hồng rộng rãi và trống trải, chỉ trồng duy nhất một loại thực vật là hoa hồng, cây cao nhất cũng chỉ đến thắt lưng người, không có tác dụng che chắn bao nhiêu, chỉ cần phóng tầm mắt là có thể thu trọn động tĩnh của vài người trong vườn vào mắt.

Thường Tư cầm một chiếc xẻng, đang đào bới dưới những dây leo khô héo ở chân tường lâu đài, trông có vẻ như đã tìm thấy manh mối gì đó ghê gớm lắm.

Diệp T.ử thì cúi người lục lọi trong bụi hoa hồng, dáng vẻ lơ đãng, không hề có mục tiêu rõ ràng, ngược lại giống như chỉ đơn thuần không muốn tiếp tục ở trong lâu đài, nên mới ra vườn tha thẩn vậy.

Tề Tư bước đi trên con đường mòn hiếm hoi có cánh hoa, tản bộ theo hướng xa rời lâu đài, xa xa nhìn thấy một cánh cổng sắt loang lổ vết tích, nằm im lìm chắn ngang ở cuối con đường.

Trên cổng treo một ổ khóa sắt lớn đã rỉ cứng. Với sức của người chơi, hiển nhiên không thể mở ra.

Tề Tư chú ý thấy bên cạnh cổng sắt có một khoảng đất trống nhỏ, ánh sáng tương đối đầy đủ. Nơi đó không có cỏ dại, cũng không trồng hoa hồng, mà đặt một tấm bia đá hình chữ nhật. Trên bia khắc vài dòng chữ tiếng Anh:

【Cha mẹ yêu dấu nhất của chúng con an nghỉ tại đây. Anna & Annie】

【Anna, người chị mà em yêu thương nhất, an nghỉ tại đây. Annie】

Đây là một phần mộ gia đình. Xem ra cha mẹ qua đời sớm nhất, sau đó là Anna, còn cô em gái Annie sống đến cuối cùng.

Tề Tư nhớ lời quản gia nói rằng ông ta “sống ở dưới đất”, nhưng lâu đài không có tầng hầm. “Dưới đất” chỉ có thể hiểu theo nghĩa đen.

Anh quỳ một gối trước bia đá, cong ngón tay gõ nhẹ xuống đất hai cái.

Bên tai vang lên tiếng gió rít ch.ói tai, kèm theo những âm thanh sột soạt khả nghi, giống hệt điềm báo trước khi quỷ quái xuất hiện trong phim kinh dị.

Quản gia mặc đồ đen bỗng xuất hiện sau bia đá. Gương mặt mang cảm giác như nhựa dẻo, treo nụ cười khoa trương.

“Thưa ngài, hiện giờ ngài không thể rời khỏi trang viên. Nếu không, tiểu thư Anna sẽ nổi giận.”

Tề Tư nhìn thẳng vào mắt quản gia, giọng điệu chân thành:

“Tôi không hề muốn rời đi. Tôi đến đây chỉ để hỏi, tiểu thư Anna đang ở đâu?”

Quản gia đáp:

“Tiểu thư đương nhiên đang ở nơi cô ấy nên ở.”

“Vậy sao… thật đáng tiếc.”

Tề Tư cụp mắt, khẽ thở dài.

“Tôi thấy tiểu thư Anna luôn tránh mặt chúng tôi, ngoại trừ lúc dùng bữa, chúng tôi muốn gặp cô ấy cũng không biết đi đâu mà tìm. Chẳng lẽ... cô ấy ghét những vị khách như chúng tôi sao?”

Khi nói câu cuối, anh hạ giọng cực thấp, nghe như dè dặt, nhưng trong sự dè dặt ấy lại lẩn khuất một tia uy h.i.ế.p mơ hồ.

Trong mắt quản gia lóe lên vẻ hoảng loạn, liên tục lắc đầu:

“Không, cô ấy không ghét các vị. Tiểu thư Anna yêu quý các vị khách.”

—— Quy tắc thứ ba:

【Tiểu thư Anna yêu quý các vị khách, không mang ác ý với bất kỳ ai.】

Quả nhiên, quy tắc không chỉ ràng buộc người chơi, mà còn ràng buộc cả NPC trong phó bản. Công bằng tuyệt đối không tồn tại, nhưng những điều viết ra bề mặt lại không khó thực hiện.

Khóe môi Tề Tư cong lên, cười hỏi:

“Vậy bây giờ tôi muốn gặp tiểu thư Anna một chút trong vườn hoa, có được không?”

Thấy vẻ mặt khó xử của quản gia, anh nhẹ nhàng bổ sung:

“Sẽ không làm lỡ quá nhiều thời gian của cô ấy. Nếu cô ấy không muốn, vậy thôi.”

Lời nói đến mức này rồi, quản gia đành miễn cưỡng gật đầu:

“Xin ngài chờ một lát, tôi sẽ đi mời tiểu thư Anna.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 11: Chương 11: Trang Viên Hoa Hồng (10) Dẫn Dụ Ám Thị | MonkeyD