Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 23: Trang Viên Hoa Hồng (22) Cái Giá Của Giao Dịch

Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:05

Ngay lúc này, Tề Tư không thể nhìn thấy hình dạng toàn vẹn của chính mình, nhưng khi nhớ tới dáng vẻ quỷ quái của Anna ở tầng ba, anh cảm thấy bản thân e rằng cũng chẳng khá hơn là bao.

Ít nhất ở thời điểm hiện tại, toàn thân anh bị dây leo quấn c.h.ặ.t, trông như một quái vật được thực vật ký sinh mà thành.

Sau khi thời gian đảo ngược, anh vẫn có thể duy trì trạng thái con người của mình, đồng thời lại mang theo đặc tính của quỷ quái, có thể tự do hành động. Nếu dùng cách nói hoa mỹ một chút, thì đó chính là “Tề Tư của Schrödinger”.

(Nhà vật lý Erwin Schrödinger đã đưa ra một giả thuyết: Nếu nhốt một con mèo vào trong một cái hộp kín có chứa chất độc có thể phát ra ngẫu nhiên.

----Khi cái hộp còn đóng: Chúng ta không biết con mèo sống hay c.h.ế.t. Vì thế, về mặt lý thuyết, con mèo đang ở trong trạng thái "vừa sống vừa c.h.ế.t".

----Khi mở hộp ra: Trạng thái đó mới kết thúc và ta mới xác định được nó sống hay c.h.ế.t.)

Vận mệnh t.ử vong ban đầu đã được đảo ngược.

Trong mạch m.á.u anh trào dâng những sức mạnh không thuộc về bản thân, hung bạo mà liều lĩnh va đập khắp nơi.

Tầm nhìn liên tục chuyển đổi giữa góc nhìn hữu hạn và góc nhìn toàn cảnh (góc nhìn Thượng Đế), toàn bộ bố cục cùng chi tiết của cả trang viên lần lượt hiện ra mồn một trong não bộ.

Tề Tư bỗng có một trực giác mãnh liệt: hiện tại anh có thể trong thời gian ngắn nắm giữ toàn bộ trang viên Hoa Hồng, thậm chí vượt qua cả quyền hạn của “tiểu thư Anna”.

Đúng vậy, “tiểu thư Anna” là người sống, còn anh lúc này là quỷ quái. Quỷ quái… vốn có thể g.i.ế.c c.h.ế.t người sống.

Tề Tư gạt đi những cái xác đang vây quanh mình, chậm rãi bước về phía người phụ nữ áo đen ẩn mình ở góc vườn hoa — cũng chính là Annie, kẻ luôn tự xưng là “tiểu thư Anna”.

Anh đứng định thần trước mặt người phụ nữ, nhe răng cười:

“Annie, thực ra từ trước tới nay cô chưa từng yêu Anna, cô chỉ là ghen tị với vẻ đẹp của chị mình, khao khát sự náo nhiệt trong những buổi dạ yến vây quanh chị ấy thôi.”

“Cô sợ cô độc, bèn mượn danh nghĩa tình yêu để xây dựng một màn kịch, diễn nhập tâm đến vậy. Chỉ tiếc là thế giới này không phải sân khấu, không thể gói gọn trong một vở diễn…”

Sắc mặt người phụ nữ trở nên méo mó, nhưng dưới tác động của dòng chảy thời gian đảo ngược, cô ta không thể cử động, dù là phẫn nộ đến đâu cũng không thể vươn ra dù chỉ một ngón tay về phía Tề Tư.

Cảm giác bất lực này khiến Tề Tư vô cùng thỏa mãn.

Anh khẽ cười, quay người đi thẳng về phía cổng trang viên. cúi người xuống bên bia đá khắc văn tự, gập đốt ngón tay trỏ gõ nhẹ xuống đất hai cái.

Quản gia lặng lẽ xuất hiện trước mặt anh, trên gương mặt treo một nụ cười cứng nhắc như đã được lập trình.

Cánh tay phải của Tề Tư nổi lên những sợi dây leo đầy sức mạnh, anh đ.â.m thẳng tay vào n.g.ự.c quản gia. Nơi đó trống rỗng, không hề có trái tim.

Anh bừng tỉnh đại ngộ, bật cười lớn:

“Tôi còn đang thắc mắc vì sao trong trang viên này không có lấy một người hầu lại tự dưng có thêm một quản gia, hóa ra ông chính là dũng sĩ từng theo đuổi tiểu thư Anna.”

Quản gia dường như chẳng hiểu anh nói gì, vẫn giữ nguyên nụ cười vô hồn, giống như một con rối gỗ không có ý thức.

Tề Tư dường như bản năng biết phải làm gì, hoặc có lẽ những kỹ xảo vận dụng sức mạnh của quỷ quái đã sớm được hòa tan vào đại dương tư duy của anh ngay khoảnh khắc hoa hồng và anh hợp làm một.

Anh bẻ một đóa hồng từ cành lá trên cơ thể mình, nhẹ nhàng đặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c quản gia. Đôi mắt vốn trống rỗng của kẻ kia sáng lên trong chớp mắt, rồi lại nhanh ch.óng trở nên trống rỗng.

Trong khoảnh khắc, Tề Tư giành được quyền khống chế con rối này, ra lệnh:

“Đi lên tầng ba, đưa tiểu thư Anna xuống đây.”

Quản gia cười khùng khục, xoay người bước vào lâu đài.

Ánh mắt Tề Tư lại rơi xuống người Annie, giọng điệu mang theo ý trào phúng:

“Nếu tôi không nhìn nhầm, thứ cô yêu chỉ là vẻ đẹp mà thôi. Sự thiên vị của cha mẹ đối với Anna khiến cô sinh ra ảo giác rằng sinh ra xinh đẹp đồng nghĩa với được yêu thương. Cô khao khát được yêu, nên mới khao khát vẻ đẹp.”

“Nhưng cô hiểu rất rõ, trong thời gian ngắn cô không thể có được bản chất của cái đẹp, nên chỉ có thể gửi gắm khát vọng được yêu ấy lên người chị gái. Cô nhìn trộm chị ấy suốt thời gian dài, hy vọng có thể trở thành dáng vẻ của chị ấy.”

“Cô lầm tưởng đó là tình yêu dành cho chị gái, nhưng thực chất chỉ là lòng đố kỵ mà thôi. Nếu không, cớ gì cô phải cầu xin thần minh, muốn dung mạo của mình trở nên giống hệt chị gái?”

Annie không thể lên tiếng. Theo từng lời phán quyết của Tề Tư, sự phẫn nộ trên mặt cô ta dần tan biến, thay vào đó là một nỗi bi thương không tên.

Cô ta ngẩng đầu nhìn về hướng lâu đài, hệt như đêm đầu tiên cô ta đứng lặng yên bên ngoài cửa sổ.

Tề Tư nhìn theo tầm mắt của cô ta. Từ góc độ đó, vẫn không thể thấy được tình hình trong phòng ở tầng hai.

Bất chợt, một bóng dáng thoáng qua giữa những khe hở của gạch đá, đó là một khuôn mặt bò đầy hoa hồng, thuộc về Anna.

Đứng trong hoa viên, có lẽ không nhìn thấy những vị khách ở tầng hai, nhưng lại có thể nhìn thấy người chị đang vất vưởng nơi hành lang.

Tề Tư chợt nhớ ra, vẫn còn một mảnh manh mối cuối cùng nằm ở chỗ Quách Diễm.

…..

Lối vào cầu thang tầng hai của lâu đài đã bị những dây leo sinh trưởng điên cuồng phong tỏa.

Quách Diễm vẫn duy trì tư thế đứng, cơ thể bất động, chỉ có cánh tay quấn đầy dây leo là khẽ co giật.

Dưới tác động của dòng thời gian đảo ngược, cô chợt nhận ra kế hoạch của mình đã hoàn toàn sụp đổ. Có kẻ đã đi trước cô một bước, nắm được mấu chốt để thông quan, hơn nữa còn lập tức thực thi.

Là ai?

Một kẻ rõ ràng có bối cảnh cơ quan công quyền rõ rệt như Thường Tư, hay một Tề Tư trông có vẻ che giấu vô số bí mật — hoặc là Lâm Thần, kẻ thể hiện ra như một tên vô dụng?

Manh mối quá ít, Quách Diễm khó mà đưa ra phán đoán chính xác.

Cô chỉ có thể cầu mong người kia vẫn còn chút nhân tính, sẽ không ra tay với mình……

Sau lưng vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng..

Ánh mắt Quách Diễm chậm rãi chuyển động, cố dùng khóe mắt nhìn rõ người phía sau.

Nhưng vô ích.

Tiếng bước chân dừng lại ngay sát bên.

Cô chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, tiếp đó là cơn đau báo hiệu cái c.h.ế.t ập đến.

Một bàn tay xuyên thấu qua trái tim cô từ phía sau, tước đi hơi ấm của sự sống.

Máu tươi như thác vỡ trào ra từ trước n.g.ự.c, để lại những vệt đỏ ngoằn ngoèo trên chiếc áo khoác gió trắng tinh,kéo dài xuống tận mặt đất, trông giống như những mạch m.á.u được kết nối với đại địa.

Sức lực theo dòng m.á.u trôi đi, Quách Diễm bất lực ngã gục về phía trước, thân thể nặng nề đập xuống sàn, cuốn lên một lớp bụi mỏng.

Từ đầu đến cuối, cô chỉ thiếu đi vài phần dũng khí để đ.á.n.h cược, không dám hoàn toàn biến mình thành quỷ quái; còn Tề Tư, lại là kẻ quen tay đ.á.n.h cược.

Trong cùng hoàn cảnh, kẻ dám đặt cược nhiều hơn, đương nhiên sẽ giành được lợi ích lớn hơn.

Tề Tư xưa nay vẫn hiểu đạo lý nhổ cỏ tận gốc.

G.i.ế.c Quách Diễm, trừ hậu hoạn từ trong trứng nước.

Anh kiên nhẫn chờ thêm hai giây, rồi lại bồi thêm vài lỗ trên người Quách Diễm. Ước chừng cô ta đã c.h.ế.t hẳn, anh mới cúi xuống lật t.h.i t.h.ể còn ấm, thò tay vào trong túi áo tìm kiếm.

Bên trong phồng lên, cất giấu một chiếc chìa khóa và một bức tượng thần nhỏ.

【Tên: (Dữ liệu bị xóa) Thần Tượng】

【Loại: Đạo cụ (Không thể mang ra khỏi phó bản)】

【Hiệu quả: Cầu nguyện với thần minh, có lẽ thần sẽ đáp lại (Đã mất hiệu lực)】

【Ghi chú: Thần không yêu thế nhân】

Thần tượng chỉ lớn bằng lòng bàn tay, vừa chạm vào đã lạnh như băng.

Ánh mắt Tề Tư dừng lại trên gương mặt tinh xảo của thần tượng, sắc đỏ tươi tắn, ánh mắt khẽ rũ xuống, giống hệt như bức tượng thần anh đã thấy trong giấc mộng tại căn phòng gác mái.

Ký ức ùa về thành từng mảnh, trong sát na, đủ loại cảm xúc không thuộc về anh dâng trào như sóng triều.

Vô số luồng suy nghĩ cuộn trào trong não bộ, lẫn lộn những tiếng lầm bầm khó phân biệt nội dung cụ thể, hệt như có hàng ngàn hàng vạn người đang cùng lúc cầu nguyện bên tai anh.

“Hoan nghênh trở về.”

Bọn họ nói.

Một đôi mắt đỏ sậm mở ra ở đáy biển ý thức.

Từ nơi sâu thẳm của linh hồn, ánh nhìn ấy phủ xuống toàn thân Tề Tư, rồi hóa thành những vệt m.á.u thấm vào từng lỗ chân lông trên cơ thể.

Những dây leo vàng kim lốm đốm m.á.u từ trên trời giáng xuống, những hình bóng hư hư thực thực chạm vào tay anh như những xúc tu, nhảy múa một cách điên cuồng và vô nghĩa.

Dị tượng chỉ kéo dài trong vài nhịp thở.

Ngay giây tiếp theo, trên thần tượng xuất hiện những vết nứt, lan từ đỉnh đầu xuống, rồi ầm một tiếng vỡ vụn thành tro bụi, lả tả rơi qua kẽ tay.

Tề Tư khẽ sững người. Trong khoảnh khắc, ký ức vài giây vừa rồi hoàn toàn biến mất, theo bản năng anh quên béng chuyện vừa xảy ra với thần tượng.

Anh cầm chiếc chìa khóa vừa lấy được từ trên người Quách Diễm, tiến tới mở cửa phòng số 1.

Bên trong phòng, trên chiếc bàn gỗ đặc đặt cạnh cửa sổ sát đất, thình lình xuất hiện manh mối thứ ba.

Trên tấm giấy, nét chữ đỏ tươi ghi lại một dòng ghi chép thuộc về quá khứ:

【Chúa tể của chư thần, kẻ bị phóng trục ngoài quy tắc của thế giới】

【Đấng thống lĩnh linh hồn, nắm giữ quyền hạn giao dịch khế ước】

【Sự tồn tại vĩ đại còn xa xưa hơn cả lịch sử】

【Tôi nguyện dâng hiến tất cả để đổi lấy sự thành hiện thực của tâm nguyện】

……

【Sau khi chị tỉnh lại, dường như đã quên tôi là ai. Ánh mắt chị nhìn tôi vừa xa lạ vừa mang theo sợ hãi. Điều tôi có thể làm, chỉ là tránh xa chị, không để chị phải chịu thêm kích thích.】

……

【Tôi để lại t.h.i t.h.ể của người đàn ông đó, làm quản gia cho trang viên. Tôi hy vọng hắn sẽ chăm sóc chị, có lẽ chị sẽ dễ chịu hơn đôi chút.】

……

【Chị vậy mà lại nhớ ra hắn! Tôi đã giấu hắn đi, vậy mà chị vẫn xuống lầu, lục soát từng căn phòng để tìm hắn!】

……

【Tôi hỏi thần, vì sao trong những cuộc giao dịch, kẻ chịu tổn thương luôn là người khác, còn tôi thì không phải trả bất cứ giá nào.】

【Thần nói, thứ tình yêu lặp đi lặp lại mỗi ngày, đến c.h.ế.t không rời, tự thân nó đã là một cái giá đau đớn.】

……

【Tôi mệt rồi, nhưng đã không thể buông bỏ được nữa.】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 23: Chương 23: Trang Viên Hoa Hồng (22) Cái Giá Của Giao Dịch | MonkeyD