Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 38: Ăn Thịt (10) Lừa Gạt

Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:07

Tề Tư từ trong vòng tay đặc chế rút ra một mảnh lưỡi d.a.o, tiện tay ném cho Triệu Phong.

“Đạo cụ loại v.ũ k.h.í, lại còn là kiểu có thể tháo rời lắp ráp...” Triệu Phong liếc nhìn lưỡi d.a.o, ánh mắt có phần phức tạp. “Vận may của cậu đúng là không tệ. Phó bản đầu tiên của tôi lấy bối cảnh nhà thờ Trung Cổ, ngoài thánh giá ra thì toàn là thánh giá.”

Tề Tư cười, nụ cười rất chân thành: “Vậy à? Tôi cứ tưởng v.ũ k.h.í là thứ ai cũng có. Chẳng lẽ anh không có sao?”

“……”

Của người phúc ta, Triệu Phong chỉ có thể kìm nén cơn bốc hỏa muốn mắng người, cầm lấy mảnh d.a.o Tề Tư đưa cho, đi về phía cửa.

Mới đi được vài bước, gã đột ngột dừng chân, trong lòng nảy ra một ý nghĩ: Nếu thực sự phải g.i.ế.c một người, thì thanh niên tên "Thường Tư" trước mắt này rõ ràng là lựa chọn tốt nhất.

Đơn độc một mình, không có đồng đội, trông cũng không có vẻ gì là giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m cho lắm......

Tề Tư dường như nhìn thấu suy nghĩ của gã, khẽ cười một tiếng: “Nghĩ gì thế? Anh cho rằng với thực lực hiện tại của anh, có thể ra tay với ai? Với tôi à?”

“Cho dù anh dùng thủ đoạn gì đó, khống chế được một kẻ bất hạnh nào đó, anh nghĩ Dương Vận Đông sẽ bỏ qua sao? Theo quan sát của tôi, anh ta vẫn còn chút chính nghĩa, sẽ không cho phép hạng sâu mọt tồn tại đâu.”

Triệu Phong bình tĩnh trở lại, ngọn lửa tà niệm vừa nhen nhóm trong lòng nhanh ch.óng bị dập tắt.

Đúng vậy, còn có Dương Vận Đông - cái gã hay lo chuyện bao đồng đó. Người vừa c.h.ế.t chưa lâu đã không chịu yên phận nhảy ra chủ trương hợp tác, tám phần là muốn chiếm vị trí đạo đức để sai khiến người khác.

Tên đó ngay cả việc gã mắng người cũng muốn quản, nếu biết gã g.i.ế.c người, chẳng biết sẽ còn thế nào nữa...…

Hơn nữa, người ta có d.a.o, gã chưa chắc đã đ.á.n.h thắng được người ta...…

Tề Tư cụp mắt, thở dài: “Triệu Phong, anh cũng nên nghĩ kỹ. Chỉ cần anh làm ra hành vi g.i.ế.c người, thì trong quá trình vượt phó bản tiếp theo, chắc chắn sẽ bị người khác xem là phần t.ử nguy hiểm, tìm cách loại bỏ.”

“Bị cơn khủng hoảng nhất thời làm cho mờ mắt mà không nhìn rõ cục diện, mù quáng đưa ra quyết định giật gấu vá vai, khiến bản thân rơi vào vòng xoáy nguy hiểm lớn hơn. Tôi thực sự không ngờ, anh lại là một kẻ thiển cận và ngu ngốc đến thế.”

“Hơn nữa, anh cũng không thể chắc chắn rằng, cái gọi là 'thịt có linh hồn' mà A Hỷ muốn ăn chính là thịt cắt từ trên người sống xuống. Chấp nhận rủi ro nhưng lại phát hiện ra giả thuyết ban đầu là sai lầm, chẳng phải rất nực cười sao?”

Tâm trạng của Triệu Phong bị ngôn từ của Tề Tư nhào nặn đến mức lên xuống thất thường, giờ đây đã hoàn toàn mất hết tính khí và chủ kiến.

Gã bực bội vò tóc, hỏi: “Vậy cậu nói tôi phải làm sao?”

“Chính anh chẳng phải cũng là người sao?” Tề Tư mỉm cười hỏi ngược lại.

Lời nói đến mức này, ý tứ đã rất rõ ràng, nghe hay không, hoàn toàn là lựa chọn của Triệu Phong.

Mà Triệu Phong cũng hiểu rõ, bản thân đã không còn đường lui để chọn.

Ra tay với người khác, tất sẽ trở thành cái đích của mọi người; còn chờ Dương Vận Đông tìm ra cách giải, thì đúng là nước xa không cứu được lửa gần……

Gã có chút danh tiếng trong giới "thổ phu t.ử" (mộ tặc) cũng hiểu không ít môn đạo đối phó với quỷ, phó bản đầu tiên cũng là dựa hoàn toàn vào vũ lực để thông quan.

Sau khi phát hiện ra với thủ đoạn của mình, ngay cả phó bản có bối cảnh phương Tây gã cũng có thể càng quét, gã tự nhiên chọn đi theo con đường cũ, ngay khoảnh khắc gặp A Hỷ đã muốn ra tay phủ đầu.

Nào ngờ trò chơi quỷ dị này vốn chẳng nói đạo lý, lại đặt ra quy tắc: “Quỷ quái không thể bị g.i.ế.c bởi sức mạnh từ bên ngoài thôn”……

Mà gã lại chỉ giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m, không giỏi suy nghĩ những vấn đề quá mức phức tạp.

Trong ánh ban mai, Tề Tư mỉm cười nhàn nhạt, dường như đang kiên nhẫn chờ Triệu Phong đưa ra quyết định.

Đáng tiếc là, Triệu Phong quả thật đã đưa ra lựa chọn không ngoài dự đoán.

Gã nghiến c.h.ặ.t răng, tay phải nắm c.h.ặ.t lưỡi d.a.o, cứa mạnh vào cánh tay trái của mình.

Máu tươi phun ra, một miếng thịt bị gã sống sững xẻ xuống, cùng với những giọt mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống đất.

Gã nghiến răng, xé một góc áo băng bó vết thương ở tay trái, lại cẩn thận nhặt miếng thịt rơi dưới đất lên, nhét vào túi.

Làm xong tất cả, gã mới không tình không nguyện xé thêm một mẩu vải nhỏ, lau chùi tỉ mỉ mảnh d.a.o dính m.á.u.

Khó khăn lắm mới có được một đạo cụ loại v.ũ k.h.í, dù chỉ là một lưỡi d.a.o không có hiệu ứng đặc biệt, nhưng nói không rung động là nói dối.

Ai biết được phó bản sau này sẽ gặp phải tình huống gì? Không có thứ gì sắc bén bên người, làm việc gì cũng thấy bất tiện.

Dù sao thì thánh giá cũng chỉ dùng để đối phó với quỷ, chứ không g.i.ế.c được người.

Tề Tư thu hết hành động của Triệu Phong vào mắt, gã diễn quá lộ liễu, tâm tư đằng sau cũng chẳng khó đoán.

Anh nhìn những ngón tay thô ráp của Triệu Phong, khẽ cười, giọng điệu nhàn nhạt: “Mảnh d.a.o này anh cứ giữ trước đi, đợi phó bản sắp kết thúc rồi trả tôi sau.”

Trên đời này, làm gì có chuyện tốt đến thế?

Triệu Phong nheo mắt, nghi ngờ hỏi:

“Cậu không sợ tôi chiếm luôn không trả sao?”

Tề Tư giả vờ làm điệu bộ đếm ngón tay: "Thứ nhất, tôi ấy mà, thực ra vẫn có chút bệnh sạch sẽ, thứ anh đã chạm vào rồi, nói thật là tôi cũng không thiết tha lắm."

“Cái thằng mày.....” Triệu Phong không nhịn được c.h.ử.i thề một câu, những lời sau đó bị gã cứng rắn nuốt ngược trở lại cổ họng.

Chỉ nghe Tề Tư thong thả nói tiếp:

“Thứ hai, tôi là thành viên chính thức của công hội Sella. Tôi tin rằng anh sẽ không ngu đến mức vì một lưỡi d.a.o không có hiệu quả đặc biệt gì mà đắc tội với tôi.”

Với tư cách là người chơi đã tiến vào phó bản lần thứ hai, Triệu Phong đương nhiên hiểu rõ công hội Sella đại diện cho điều gì.

Đó là một trong ba đại công hội đứng đầu bảng xếp hạng, tồn tại từ khi trò chơi quỷ dị vừa giáng lâm cho đến nay, quy tụ hàng ngàn người chơi dày dạn kinh nghiệm, và đều sở hữu kho đạo cụ không hề tầm thường.

Hơn nữa, đám người đó có không ít kẻ điên gặp người là g.i.ế.c, vừa thù dai vừa bảo thủ theo kiểu hộ đoản (bao che khuyết điểm).

Hóa ra “Thường Tư” là người của công hội Sella?

Không trách cậu ta có thể tâm an lý đắc nói ra những luận điểm đi ngược lại đạo đức kia, đây rõ ràng là sự kế thừa tôn chỉ của công hội Sella mà......

Cũng chẳng trách ngay khi vào phó bản, cậu ta đã tỏ ra tách biệt khỏi đám đông; e rằng trong mắt cậu ta, những người chơi khác đều chẳng khác gì người c.h.ế.t…

Triệu Phong vô thức bắt đầu hồi tưởng lại những việc đã trải qua từ khi vào phó bản, càng nghĩ càng thấy hợp lý, ánh mắt nhìn Tề Tư tràn đầy sự kiêng dè.

Được một công hội nạp vào ngay sau khi thông quan phó bản đầu tiên, không phải là năng lực cá nhân xuất chúng thì cũng là có bối cảnh cực kỳ thâm sâu...... Không trêu vào được!

“Cuối cùng, tôi muốn thông qua hành động này để bày tỏ thiện chí với anh, thể hiện ý định hợp tác.”

Tề Tư cười nhạt, đạo cụ 【Trái Tim Hoa Hồng】 trước n.g.ự.c tỏa ra hơi ấm nhưng không nóng cháy, cho thấy hiệu quả của đạo cụ đang phát huy.

“Triệu Phong, anh đủ tàn nhẫn, cũng đủ quyết đoán. Thành thật mà nói, tôi rất hứng thú với anh, tin rằng Hội trưởng của chúng tôi cũng sẽ như vậy. Nếu hợp tác vui vẻ, tôi sẽ làm người tiến cử cho anh.”

Hơi thở Triệu Phong dồn dập lên, niềm vui hiện rõ trong mắt, khó lòng kìm nén.

Bản thân gã không có nhiều cảm giác đạo đức, mặc dù cũng từng nghe trên diễn đàn chê bai công hội Sella m.á.u lạnh, nhưng trong thâm tâm sao có thể không hướng vọng về nó?

Một công hội lớn chủ động chìa cành ô-liu với gã — đó là chuyện gã nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Chỉ cần có thể gia nhập Sella, sau này tiến vào phó bản sẽ không đến mức cô lập không chỗ dựa, thậm chí còn có thể mượn danh nghĩa công hội để làm mưa làm gió…

Mọi thứ tựa như một giấc mộng. Triệu Phong vẫn có chút không dám tin, lẩm bẩm hỏi:

“Cậu… cậu thật sự là người của Sella sao?”

Tề Tư sắc mặt không đổi, thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc nhẫn đen chạm khắc hình bươm bướm, ném tới trước mặt Triệu Phong.

Chiếc nhẫn này anh lột được từ trên người Lưu A Cửu, để đề phòng vạn nhất, anh luôn mang theo bên mình; không đeo vào tay mà là sợ bị ghép cặp vào cùng một phó bản với thành viên khác của Sella một cách khó hiểu.

Vào lúc này, món “đồ chơi nhỏ” này vừa hay phát huy tác dụng.

Nhìn thấy chiếc nhẫn, Triệu Phong không còn chút nghi ngờ nào đối với Tề Tư.

Chỉ có Sella mới sở hữu một bộ kỹ thuật hoàn chỉnh có thể chế tạo ra đạo cụ mang được vào phó bản.

Chiếc nhẫn đen chắc chắn là sản phẩm của Sella, mà một người mới ngoại trừ việc gia nhập công hội Sella ra, xác suất có được sản phẩm của Sella từ các kênh khác là cực kỳ thấp.

Tổng không thể nào là g.i.ế.c một thành viên Sella rồi cướp được chiến lợi phẩm chứ?

Triệu Phong đến nước này lại bắt đầu thiếu tự tin:

“Thường ca, vì sao cậu lại chọn hợp tác với tôi? Nói cho cùng tôi cũng chỉ là kẻ gan dạ hơn một chút, gặp qua nhiều quỷ quái hơn một chút, chứ căn bản chẳng có kinh nghiệm phó bản gì......”

Sau đó gã thấy thanh niên tự xưng là thành viên Sella trước mắt lộ ra vẻ thất vọng, lắc đầu thở dài:

“Tôi vốn tưởng với trí thông minh của anh, hẳn phải hiểu rõ mấu chốt trong đó rồi chứ.”

“Điểm t.ử vong gián tiếp đầu tiên vào tối qua, lý do t.ử vong của Chu Đại Phúc là vì không kịp thời ăn thịt thần, mà thịt thần lại có hạn...... Bản chất trò chơi có tổng bằng không của phó bản này đã bắt đầu lộ diện.”

“Anh và Dương Vận Đông, Allen đều đã kích hoạt sự kiện tìm thịt cho NPC, tôi tin rằng tình trạng như thế này về sau chỉ có tăng chứ không giảm, lượng thịt chúng ta cần cung cấp sẽ ngày càng nhiều.”

“Mà lượng thịt có thể cắt từ một người là hữu hạn, đồng thời việc cắt thịt sẽ kéo theo suy giảm sức chiến đấu — đó là điều tất yếu. Cứ thế mà suy, ắt sẽ nảy sinh tranh chấp mới, chọn ra kẻ xui xẻo để làm vật hiến tế, thỏa mãn yêu cầu của NPC.”

“Dù sao thì, lấy lợi ích cá nhân để đổi lấy sự sinh tồn của tập thể vốn là quy tắc đã được loài người hình thành từ lâu. Tập thể chèn ép cá thể, lấy tương lai của c.h.ủ.n.g t.ộ.c làm mục tiêu trước mắt của sự bành trướng bạo lực, đó chính là cái gọi là ‘chính nghĩa’ và ‘đạo đức’.”

Triệu Phong vô thức thuận theo mạch suy nghĩ của Tề Tư mà tiếp tục nghĩ, càng nghĩ càng thấy có lý.

Lý do gã luôn rụt rè không dám ngang nhiên đưa ra những lựa chọn trái với quan điểm giá trị phổ quát, một phần không nhỏ là vì sợ bị đạo đức bắt cóc, bị các người chơi khác đẩy ra làm vật tế.

Đúng vậy, một khi có kẻ tiên phong giương cao ngọn cờ chính nghĩa, đứng trên điểm cao đạo đức, những người khác chỉ có nước cúi đầu phục tùng......

Tề Tư nhìn thần sắc của Triệu Phong từ do dự dần chuyển sang kiên định, thản nhiên cười nói:

“Tôi nhìn ra được, anh và tôi là cùng một loại người. Không phải hạng người sẽ bị những thứ danh dự và giải thưởng hư vô bao trùm rồi bị lừa bịp, cam lòng hy sinh bản thân để trở thành lũ ngu ngốc chiếm đa số.”

“Ba phó bản đầu của kỳ người mới, thực lực của đa số người chơi không chênh lệch quá nhiều. Chỉ cần xử lý những kẻ mạnh nhất, tạo ra ưu thế tuyệt đối về số lượng, chúng ta có thể quyết định sống c.h.ế.t của bất kỳ ai, thiết lập một bộ ‘quy tắc hi sinh’ mới.”

“Dương Vận Đông và Allen đã hình thành một phe cánh ổn định, tôi tin rằng họ sẽ không tán đồng lý niệm của tôi. Vì vậy, người duy nhất có thể cùng tôi mưu sự, chỉ có anh.”

Tà vật ẩn nấp trong nhân gian khoác lên mình lớp da người, sự giễu cợt và cám dỗ cuộn trào nơi đáy mắt:

“Tất nhiên, người sẵn lòng giúp anh nghĩ cách vượt qua cửa ải của A Hỷ, hiện tại xem ra cũng chỉ có tôi thôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 38: Chương 38: Ăn Thịt (10) Lừa Gạt | MonkeyD