Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 48.2: Ăn Thịt (20) Thôn Sử

Cập nhật lúc: 16/04/2026 01:00

Câu chuyện dường như đang phát triển theo hướng tốt đẹp, cho đến một ngày, một thương nhân mặc đồ đen mắt vàng đến Tô thị thôn, nói muốn nếm thử thịt thần trong lời đồn.

Các thôn dân theo bản năng muốn từ chối, thương nhân lại lấy ra một xấp tiền lớn, thong thả dụ dỗ: "Chẳng phải các người nói dù có cắt thịt thì vết thương của Ngài cũng sẽ nhanh ch.óng lành lại sao? Vậy cho tôi ăn một miếng thịt thì có hại gì đâu?"

Các thôn dân do dự, cuối cùng lão trưởng thôn đứng ra, quyết định đồng ý yêu cầu của thương nhân.

Tô thị thôn dùng tiền của thương nhân để sửa đường trong thôn, ngày càng có nhiều người nghe danh mà đến.

Về truyền thuyết của Thần, sự đẫm m.á.u ban đầu đã được tẩy trắng, sau khi qua văn chương tô điểm liền truyền bá ra ngoài, giống như những truyền thuyết và chiêu trò nơi phố thị.

Có người nói thịt thần có thể trị bệnh, có người nói ăn thịt thần có thể trường sinh bất lão, có người thuần túy là vì hiếu kỳ, thấy người khác đổ xô vào thì cũng hùa theo.

Những kẻ ngu muội chưa từng tận mắt thấy t.h.i t.h.ể của thần, còn chưa có quá nhiều sự tự giác đạo đức và cảm giác tội lỗi, họ mang theo sự mê tín và sùng bái đối với Thần được truyền thừa từ đời này sang đời khác, tụ tập tại cổng Tô thị thôn, yêu cầu được dùng tiền mua thịt thần giống như vị thương nhân đã mở đầu kia.

Tô thị thôn vốn là thôn nhỏ không mấy nổi bật, nhưng những người từ gần đến xa tìm tới lại có quá nhiều kẻ m.á.u mặt. Sự cám dỗ của tiền bạc liên tục không dứt, cảnh nghèo nàn trong thôn ngày càng trở nên chướng mắt.

Một đêm nọ, trưởng thôn tập hợp những tộc lão có tiếng nói trong thôn, đến nhà mật đàm.

Trưởng thôn nói:

“Đêm qua tôi mơ một giấc mộng, thần đã biết rõ tình cảnh của thôn ta, thương xót sự nghèo khó của chúng ta, cho phép chúng ta dùng thịt của ngài đổi lấy tiền, để bọn trẻ có thể sống tốt hơn.”

Các tộc lão đồng thanh hưởng ứng, người một câu ta một câu bổ sung thêm, khẳng định mình cũng mơ thấy giấc mơ tương tự, là Thần đích thân giáng xuống ân chỉ, muốn giúp Tô thị thôn cải thiện cuộc sống...

Truyền thuyết mới cứ thế được thêu dệt xong, sáng sớm hôm sau, Tô thị thôn tuyên bố mở cửa với bên ngoài, chỉ cần trả một khoản tiền nhất định là có thể thưởng thức thịt thần.

Dựa vào số tiền đổi được từ thịt thần, người dân Tô thị thôn đã được ăn no mặc ấm, xây nhà mới, còn dư tiền để thực hiện các loại hưởng lạc.

Nhưng họ dần dần phát hiện, tốc độ hồi phục vết thương trên t.h.i t.h.ể Thần ngày càng chậm, cùng lúc đó, một bộ phận nhỏ thôn dân bắt đầu xảy ra dị biến, t.h.i t.h.ể sau khi c.h.ế.t bắt đầu xuất hiện đặc tính của thịt thần...

……

"Chà mẹ ơi, nói cho cùng là do đám thôn dân này tự làm tự chịu!" Trương Lập Tài vỗ tay cái đét, "Nếu muốn vượt qua nạn đói thì cứ thờ phụng vị Thần đó cho tốt, hoặc là kiếm một mớ từ gã thương nhân kia rồi thu tay lại, cũng không có nhiều chuyện phía sau như vậy."

"Nhưng đó chính là con người mà." Tề Tư cười rộ lên, "Nếu nhổ một sợi tóc của anh, cho anh năm triệu, anh có sẵn lòng không?"

Trương Lập Tài không cần suy nghĩ: "Chắc chắn sẵn lòng chứ, sao lại không?"

Tề Tư lại hỏi: "Nếu c.h.ặ.t một ngón tay của anh, có thể nhận được năm mươi triệu thì sao?"

Trương Lập Tài im lặng. Gã gần như dự đoán được diễn biến của câu hỏi tiếp theo, biết rằng nếu trả lời "sẵn lòng" thì sẽ rơi ngay vào cái bẫy của Tề Tư.

Nhưng tự hỏi lòng mình, nếu thực sự gặp tình huống này, gã biết lựa chọn của mình tuyệt đối sẽ không phải là từ chối.

Nụ cười nơi khóe mắt Tề Tư càng đậm hơn, không nhanh không chậm đưa ra câu hỏi cuối cùng: "Vậy nếu một ngày anh biết được, cái đầu của anh có thể đổi lấy năm trăm triệu thì sao?"

Câu hỏi này hoàn toàn không có gì phải nghi ngờ, Trương Lập Tài vội vàng lắc đầu: "Thế thì chắc chắn không làm rồi, mạng cũng chẳng còn, có tiền cũng vô dụng!"

"Nhưng tất cả những người biết về cuộc giao dịch này, đều sẽ tìm cách c.h.ặ.t đ.ầ.u anh để đổi lấy tiền." Chu Linh u ám xen vào, ánh mắt rời khỏi trang giấy, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Dục vọng vĩnh viễn không có điểm dừng, rất nhiều chuyện một khi đã bắt đầu thì sẽ không thể thu hồi. Cho dù biết rõ điểm cuối là cái c.h.ế.t, đại đa số người ta cũng sẽ mang tâm lý may mắn, cảm thấy tham lam thêm một chút nữa thôi, chưa chắc đã dẫn đến bất hạnh, hoặc giả là —— tai ương chưa chắc đã giáng xuống đầu mình."

Dương Vận Đông thở hắt ra một hơi, nói: "Cho nên, luôn có những việc không được làm, dù là khởi đầu cũng không được."

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, tỏa ra những luồng sáng trắng khiết, thời gian không còn sớm nữa.

Chu Linh một lần nữa cúi đầu, đọc dòng cuối cùng trên thôn sử: "Du khách nghe danh tìm đến quá nhiều, một cái xác Thần khó lòng cung cấp đủ thịt thần, các thôn dân chỉ có thể lấy t.h.i t.h.ể của những kẻ dị biến ra để cá mục trộn lẫn ngọc trai (thịt thần giả)."

"Sau đó, tất cả mọi người đều dị biến."

Triệu Phong truy vấn: "Sau đó thì sao? Trên này có nói làm thế nào mới có thể g.i.ế.c c.h.ế.t triệt để lũ quỷ ở cái nơi rách nát này không?"

"Không có." Chu Linh đặt cuốn thôn sử lên chiếc bàn đầy bụi bặm, bình thản kể tiếp, "Các thôn dân phát hiện chỉ cần tiếp xúc với ánh nắng mặt trời là sẽ dị biến thành thịt thần, thế là họ thay đổi hướng cửa, dùng giấy đen dán kín cửa sổ, cứ đến ban ngày là ẩn nấp trong nhà, sống lay lắt qua ngày."

Trương Lập Tài chớp chớp mắt: "Không phải tôi nói chứ, đều đã thế này rồi mà họ còn đón khách du lịch, đây là muốn tiền chứ không muốn mạng à? Biến thành quỷ rồi mà vẫn còn nhớ nhung đến tiền sao?"

Tề Tư nhìn gã bằng ánh mắt như nhìn trẻ thiểu năng: "Anh chắc chắn thứ họ muốn là tiền à? Nên biết rằng, chúng ta là bị trò chơi quỷ dị ném vào đây, ai mà đưa tiền cho Tô bà bà chứ."

Chu Linh tiếp lời: "Họ không cần tiền, họ muốn m.á.u thịt của chúng ta. Cho nên, Dương ca đêm hôm trước đi ra ngoài thám thính, gặp phải đám thôn dân đó, mới bị chặn lại đòi thịt."

"Họ muốn thịt của chúng ta làm gì? Để ném xuống cái giếng kia làm cái 'lễ tế sáp' gì đó à?" Trương Lập Tài hoang mang vỗ vỗ cái bụng phệ của mình, "Tôi đến tận bây giờ vẫn chưa hiểu rõ, 'lễ tế sáp' rốt cuộc là làm cái gì nữa..."

Manh mối lại đứt đoạn. Một phần nghi vấn được giải đáp, nhưng đồng thời lại kéo theo những câu hỏi mới, giống như một bức tranh ghép ngày càng mở rộng, mà vĩnh viễn thiếu đi mấy mảnh quan trọng nhất.

Tề Tư lấy đồng hồ bỏ túi từ trong n.g.ự.c ra xem, kim chỉ rơi vào vị trí mười hai giờ trưa, cách lúc trời tối hoàn toàn còn sáu tiếng nữa.

Tính toán thời gian, Tô bà bà chắc hẳn đã từ từ đường quay về sân viện rồi, sẽ không đụng độ với người chơi trên đường.

Phó bản đã tiến vào giai đoạn giữa, người chơi sớm muộn gì cũng phải đến từ đường một chuyến, không chỉ để bổ sung manh mối, mà còn là để đề phòng "thần phạt" có thể tồn tại.

Tề Tư cất đồng hồ, liếc nhìn cuốn thôn sử đầy bụi bặm, rốt cuộc không tiện tay nhét nó vào túi.

Anh ngẩng đầu nhìn Dương Vận Đông, giọng nhàn nhạt:

“Dương ca, chúng ta cùng đi từ đường bái một bái đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.