Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 5: Trang Viên Hoa Hồng (4) Bốn Câu Thơ
Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:03
Ổ khóa lắp trên cửa phòng lâu đài là loại khóa cơ đơn giản nhất, thuộc kiểu chỉ cần một sợi dây kẽm là có thể giải quyết xong.
Tề Tư dùng chìa khóa mở cửa, dẫn đầu bước vào phòng.
Trước mắt là một căn phòng khách rộng chừng mười hai mét vuông. Giấy dán tường đã ngả vàng, dán kín bốn bức tường, miễn cưỡng che lấp những vết nước loang và mốc meo tích tụ mang đậm dấu ấn thời gian.
Trần nhà mục nát loang lổ, điểm xuyết những mảng đen thối rữa. Từ những khe nứt, mầm cỏ thò ra, như những con giun sán trên vết lở loét, chực chờ nhỏ xuống những giọt nước mủ hôi hám.
Trong phòng chỉ có một chiếc đèn dầu đặt trên tủ đầu giường làm nguồn sáng. Chính giữa là một chiếc giường lớn đủ cho hai người nằm. Bên phải giường là một chiếc bàn đọc sách cổ xưa, trên đó chất vài quyển sách và sổ ghi chép.
Tề Tư nhớ lại kinh nghiệm thời thơ ấu khi chơi trò kinh dị, đoán rằng manh mối hẳn sẽ được giấu trong căn phòng này.
Anh bước tới, dđầu ngón tay nhợt nhạt lướt qua bìa sách làm bằng giấy cói ố vàng, khựng lại giữa không trung khi chuẩn bị lật mở.
Một lúc sau, các ngón tay khẽ động, nhưng rốt cuộc anh chỉ lật qua lật lại quyển sổ đặt trên cùng, không tiếp tục đọc hay tìm kiếm sâu hơn.
Ngay khi ấy, anh đã nhận ra trong phòng không có đồng hồ, cũng không có bất kỳ vật gì có thể dùng để xác định thời gian chính xác.
Kết hợp với quy tắc đã biết, e rằng chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
Trời đã tối hẳn. Qua khung cửa sổ phủ đầy bụi bẩn, chỉ có thể mờ mịt nhìn thấy biển hoa hồng trong khu vườn.
Thảm thực vật ngoài kia mọc dày đặc đến mức hoa lá quấn c.h.ặ.t lấy nhau, màn sương âm u che kín khung cửa, như những con mắt bất thiện, không ngừng dòm ngó động tĩnh trong phòng.
Lúc đầu Tề Tư cho rằng cả tòa lâu đài âm khí nặng nề là do hành lang và đại sảnh không có cửa sổ, quanh năm không thấy ánh mặt trời.
Không ngờ sau khi nhìn thấy bầu trời u ám ngoài cửa sổ và bóng tối đổ xuống từ những khóm hồng lớn, cảm giác quỷ khí lại càng nặng nề hơn, khiến sống lưng lạnh buốt.
May mà trong phòng có rèm cửa, Tề Tư không do dự kéo kín lại, mắt không thấy thì lòng đỡ phiền.
Nghĩ đến những cảnh thường gặp trong phim kinh dị — gió âm thổi tung rèm cửa — anh lại tiện tay kéo luôn chiếc ghế cạnh bàn viết đè lên mép rèm.
Sau đó, anh kiểm tra khe cửa một lượt, xác nhận cửa đã khóa, không có cơ quan nào có thể mở từ bên ngoài.
Con người anh vốn đa nghi đến mức gần như ám ảnh.
Có lẽ vì đã chứng kiến quá nhiều mặt tối, cũng có thể bản thân anh cũng chẳng phải hạng người quang minh chính đại gì, nên biểu hiện ra bên ngoài luôn là sự cảnh giác và đề phòng cực độ.
Điều đó quả thực đã giúp anh tránh được không ít nguy hiểm.
Thời gian không còn dư dả, Tề Tư đành từ bỏ việc kiểm tra toàn diện hơn, quay sang bên giường.
Tấm đệm trước mắt nhìn rất bằng phẳng, không có gì kỳ lạ.
Anh trầm ngâm nhìn một lúc, trong lòng có tính toán, rồi đột nhiên lật phắt tấm ga giường lên.
Trên tấm nệm trắng ố vàng, lù lù một chiếc váy dài cung đình kiểu Âu màu đỏ tươi, những đường viền đăng ten và chuỗi hạt cầu kỳ ép vào nhau tạo thành một bức tranh màu sắc hỗn loạn, trông như đã được đặt ở đây từ rất lâu.
Tề Tư nhấc chiếc váy lên rũ rũ, không thấy rơi ra thêm thứ gì khác.
Nếu là anh, thế nào cũng nhét thêm vài khối gì đó vào, hù cho người ta một phen.
Lâm Thần theo sau Tề Tư bước vào phòng, từ đầu đến cuối đều cúi thấp đầu, không dám nhìn lung tung.
Cậu chưa từng chơi trò kinh dị, bình thường chỉ chơi game thủ thành và thế giới mở.
Nhưng Lâm Thần không muốn mình trở nên vô dụng, đành tỉ mẩn tìm tòi từ góc tường trở đi với thái độ như đang làm vệ sinh ký túc xá.
Phía sau truyền đến tiếng sột soạt của vải vóc, kèm theo giọng nói âm u của Tề Tư:
“Lâm Thần, cậu nói xem, nếu vì muốn chiếm hữu một người mà g.i.ế.c c.h.ế.t họ, vậy có được xem là yêu không?”
Lâm Thần rùng mình một cái, vừa quay đầu đã nhìn thấy một cảnh tượng quỷ dị.
Chàng thanh niên tóc đen cầm chiếc váy đỏ kiểu cổ điển, thần sắc vừa vặn ẩn mình trong bóng tối, nhìn không rõ diện mạo.
Rõ ràng chỉ là động tác rất bình thường, nhưng lại mang đến cảm giác như một kẻ g.i.ế.c người bệnh hoạn đang diễn cho người khác xem bộ y phục của nạn nhân.
“Tề ca… chuyện này… rốt cuộc là thế nào?”
“Cái này à.”
Tề Tư cúi đầu, dùng giọng điệu như đang hồi tưởng, chậm rãi nói:
“Ta yêu một người…”
“Hả?”
“Nàng xinh đẹp như thế. Mọi từ ngữ mỹ lệ nhất trên thế gian đều không thể miêu tả được vẻ đẹp của nàng. Ta hèn mọn, khao khát và đê tiện muốn chiếm hữu nàng. Thứ tình yêu không được thế gian dung thứ ấy, vốn dĩ đã định sẵn không thể thốt ra thành lời…”
Giọng nói của người thanh niên rất bình thản, nhưng nội dung lời nói lại mang theo sự điên cuồng, đè nén và u ám, như một xoáy nước đen kịt nơi vực sâu, dính nhớp mà tanh nồng, nuốt chửng từng sinh linh lạc lối.
Lâm Thần bất giác rùng mình, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh. Đến lúc này cậu mới chợt nhận ra, mình thật ra chẳng hề hiểu Tề Tư.
Người này rõ ràng là kẻ cuối cùng bước từ bên ngoài lâu đài vào, trên quần áo vẫn còn vương vết m.á.u — vậy có khả năng nào… anh ta đã sớm bị quỷ quái tráo đổi rồi không?
Chủ động đề nghị ở chung một phòng chưa chắc đã là do lòng tốt, rất có thể chỉ vì với tư cách một kẻ sát nhân biến thái, anh ta đã để mắt tới cậu, và đang cân nhắc xem có nên ra tay hay không…
“Cậu đang nghĩ gì vậy?”
Tề Tư xếp chiếc váy trong tay lại, ném sang chiếc ghế bên cạnh, khẽ hừ một tiếng:
“Chiếc váy này là tôi tìm thấy dưới đệm giường. Trước đó chỉ là suy đoán của tôi về bối cảnh cốt truyện của phó bản này, chưa chắc đã đúng.”
Lâm Thần thở phào nhẹ nhõm:
“Em còn tưởng…”
“Tưởng cái gì?”
Tề Tư nghiêng đầu nhìn cậu, giọng nói chậm rãi:
“Nếu tôi thật sự là một kẻ biến thái, thì cậu căn bản không thể yên ổn đứng đây. Hoặc là vĩnh viễn không tỉnh lại, hoặc là… tỉnh dậy theo một cách tương đối ‘khó coi’.”
Tề Tư dường như đã quen dùng ngôn từ để thao túng cảm xúc của người khác, nhằm đạt được kết quả là làm suy yếu sự cảnh giác của đối phương.
Anh nhìn Lâm Thần, cười hời hợt, như thể vừa rồi chỉ là một trò đùa vô thưởng vô phạt:
“Xin lỗi nhé, tôi vừa nhập vai hơi sâu, quả thật có chút dọa người… sau này sẽ không như vậy nữa.”
Lâm Thần lúng túng nuốt nước bọt, thầm nghĩ mình đúng là quá đa nghi.
Trên đời này làm gì có nhiều kẻ sát nhân biến thái đến vậy, lại còn trùng hợp để mình gặp phải?
Ngay sau đó, thanh niên chuyển giọng, kéo dài âm điệu:
“À đúng rồi, Lâm Thần, cậu thật sự là người mới lần đầu tiến vào phó bản sao? Ngoài đời cậu làm nghề gì? Cậu vào trò chơi bằng cách nào?”
Mười phút sau, Tề Tư đã nắm rõ đại khái cuộc đời của Lâm Thần.
Cha là công nhân, mẹ thất nghiệp, gia cảnh gánh trên lưng khoản vay lớn từ quỹ liên bang; bản thân cậu cật lực học tập, thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng, còn giành được học bổng…
Không lâu trước đó, khi đi làm gia sư về, trên đường về nghe thấy tiếng kêu cứu trong con hẻm tối. Chạy tới thì thấy một đám côn đồ đang sàm sỡ với một cô gái…
Máu nóng bốc lên đầu, cậu xông tới ngăn cản, kết quả bị đ.á.n.h ngã xuống đất, đ.ấ.m đá túi bụi, ý thức dần chìm vào bóng tối…
“Ừm, một câu chuyện không tệ, ít nhất nghe không giống bịa đặt.”
Tề Tư cười nhạt, rồi ngả người nằm xuống:
“Không còn sớm nữa, nên ngủ thôi. Chúng ta đều cần nghỉ ngơi.”
Lâm Thần nghe giọng điệu rõ ràng là không tin tưởng ấy, định nói thêm gì đó, nhưng Tề Tư đã nhắm mắt.
— Ngủ vậy luôn sao?
Không cần tìm manh mối à?
Cậu thầm than trong lòng, nhưng rốt cuộc cũng không dám chạm vào "vảy ngược" của người chơi có minh nghiệm này, đành bẽn lẽn im lặng.
Trong phòng không có đồng hồ, không thể xác định chính xác thời gian. Cách an toàn nhất để tránh vi phạm quy tắc, chính là ngủ thẳng đến sáng.
Thấy Tề Tư chỉ chiếm nửa giường, chừa ra khoảng trống đủ rộng, Lâm Thần cẩn thận cởi giày, leo lên giường.
Từ đầu đến cuối,cậu đều có ý giữ khoảng cách với Tề Tư, giống như sợ va chạm làm đối phương phật lòng.
Đây là một người đơn thuần và bình thường đến cực điểm, chưa từng trải qua quá nhiều hiểm ác của xã hội, đột ngột bị ném vào trò chơi quỷ dị, khó tránh khỏi cảm giác không biết phải làm sao.
Vào lúc này, chỉ cần có ai đó tỏ ra một chút thiện ý, liền dễ bị xem như cọng rơm cứu mạng, là thứ buộc phải nắm lấy để sống sót.
Tề Tư nhìn thấu điều đó, và tỏ ra rất sẵn lòng tận dụng nó.
Anh mở mắt, cười đầy ẩn ý:
“Lâm Thần, thật ra tôi chọn ở chung phòng với cậu là có lý do.”
Lâm Thần ngẩn ra:
“Lý do gì ạ?”
Lý do thật sự là vì cậu là người mới, không sợ bị nhìn thấu chi tiết...
Tề Tư trả lời thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt lại nói một cách nhẹ tênh:
“Có lẽ vì tên của cậu nghe giống nhân vật chính trong tiểu thuyết. Tôi nghĩ đầu tư vào cậu một chút cũng không tệ.”
Lâm Thần sững sờ vài giây, rồi gượng cười tiếp lời:
“Ờ… vậy à? Ha ha, cha mẹ em đều thích đọc tiểu thuyết huyền huyễn, chắc là lấy tên từ đó…”
Cậu khẽ thở dài:
“Nhà em chỉ có mình em là con, sau này cha mẹ già rồi còn trông cậy vào em chăm sóc nữa…
Em không thể c.h.ế.t được. Em nhất định phải sống tiếp…”
Những câu chuyện phiếm không quá quan trọng như thế, giúp kéo gần khoảng cách tâm lý, giảm bớt sự xa cách giữa những người lạ; nói quá nhiều sẽ có vẻ cố ý.
Tề Tư xoay lưng lại, kéo chăn đắp cho mình, giọng nói nhàn nhạt:
“Lâm Thần, cậu c.h.ế.t vì ‘lòng tốt’. Trò chơi quỷ dị cho cậu một cơ hội tái sinh, có lẽ chính là phần thưởng cho cho hành động nghĩa hiệp của cậu. Tôi có dự cảm, cậu sẽ sống sót.”
“Nhưng hiện tại đã muộn rồi. Muốn sống thì mau ngủ đi, tránh vi phạm quy tắc.”
Lâm Thần vội vàng gật đầu:
“Vâng vâng! Cảm ơn Tề ca, em ngủ ngay đây!”
Tề Tư mỉm cười chờ cậu nằm hẳn xuống, rồi chống nửa người dậy, thổi tắt ngọn đèn dầu đầu giường.
Ngọn đèn chớp lên hai lần rồi tắt hẳn, tiếng động dần lắng xuống. Trong bóng tối đặc quánh không nhìn thấy nổi năm ngón tay, mọi cảnh vật và nỗi sợ hòa lẫn vào nhau.
Rất nhanh, vang lên giọng run rẩy của Lâm Thần:
“Tề… Tề ca, em hơi sợ, không ngủ được…”
“Không có gì phải sợ.”
Tề Tư nhắm mắt.
“Tôi không tin bọn họ, nên lúc ăn tối tôi không nói. Nhưng bây giờ tôi có thể nói cho cậu biết — tôi đã thử nghiệm rồi, tiểu thư Anna là người sống. Cậu còn nhớ quy tắc thứ bảy không?”
“Ờ… chỉ có quỷ quái mới có thể g.i.ế.c con người, vậy nên tiểu thư Anna không làm gì được chúng ta?”
“Ừ, nên cứ yên tâm ngủ đi.”
Mười phút sau.
Lâm Thần đáng thương lẩm bẩm:
“Tề ca… em vẫn không ngủ được… bình thường giờ này em còn học tối, chẳng buồn ngủ chút nào…”
Tề Tư lạnh nhạt đáp:
“Đếm cừu đến một nghìn. Không muốn c.h.ế.t thì ngủ mau.”
“Vâng!”
Nửa tiếng sau.
Lâm Thần lại khe khẽ cất tiếng, như muỗi kêu:
“Tề… Tề ca, xin lỗi…”
Tề Tư cảm nhận rõ nỗi sợ hãi rõ rệt như ánh đèn dầu tỏa ra từ ‘công cụ hình người’ này, trong bóng tối mở mắt, thở hắt ra một hơi thật sâu.
Anh vuốt nhẹ vòng tay trên cổ tay phải, các mảnh lưỡi d.a.o, dây kẽm, kim bạc và những công cụ nhỏ khác luân chuyển giữa các đầu ngón tay, cuối cùng biến thành một chiếc dùi nhỏ đầu tù.
Anh ra lệnh:
“Quay lưng lại.”
“Hả?”
Lâm Thần không hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Giây tiếp theo, Tề Tư đập một nhát dùi vào huyệt Phong Trì sau gáy cậu.
Nhìn tên nhóc yếu ớt kia cuối cùng cũng chịu yên tĩnh, Tề Tư thu lại công cụ, hung hăng liếc thêm một cái, rồi nhắm mắt lần nữa.
Trong mảnh tĩnh lặng đen kịt, chỉ còn nghe tiếng hô hấp đều đều.
Trong không gian ý thức của Tề Tư, bốn câu thơ màu m.á.u chậm rãi dệt nên, như thể có sinh mệnh mà bén rễ trong ký ức:
【Lồng n.g.ự.c ta mục rữa】
【Máu thịt rải đầy đất】
【Hoa hồng trú ngụ nơi đây】
【Cùng ta trường tồn đến mai sau】
Trước đó, Tề Tư đã vô thức lật cuốn sổ trên bàn, chỉ thấy bốn câu thơ này được viết ở trang đầu.
Khi ấy, anh quen miệng đọc thầm trong lòng, bên tai bỗng nhiên sinh ra ảo giác về tiếng cây cỏ "sột soạt" sinh trưởng, ngay cả đầu ngón tay chạm vào trang giấy cũng cảm thấy ngứa ngáy.
Vô số hình ảnh quỷ dị từng xuất hiện trong mơ lần lượt lóe lên trước mắt: những dây leo đầy gai đan thành xiềng xích vàng, quấn c.h.ặ.t lấy những bức tượng thần trắng muốt từ tám hướng; những bụi hoa xanh biếc mọc lên điên cuồng, sâu thẳm trong đó mở ra những đôi mắt đỏ ngầu, xuyên qua thời không dài dằng dặc nhìn về phía anh…
Thứ trông vừa quái dị vừa nguy hiểm này, tốt nhất vẫn nên đợi đến ban ngày, để ‘công cụ hình người’ đi nghiên cứu sẽ ổn thỏa hơn.
Ừm, trước tiên cứ lừa Lâm Thần tiếp xúc thử. Nếu không ra kết quả thì dụ thêm người chơi khác tới dẫm mìn —không có ai c.ắ.n câu thì dùng đến chiêu trò đạo đức...
Đang tính toán đầy ác ý như vậy, Tề Tư dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
