Trò Chơi Quỷ Dị [vô Hạn] - Chương 67: Trò Chơi Biện Chứng (6) Mô Hình Ván Cờ
Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:05
Năm Tề Tư mười sáu tuổi, có lẽ do hành vi của anh kỳ quái, cộng thêm việc có thêm một cái miệng ăn thực sự phiền phức, người bác vốn chủ động xin làm người giám hộ cho anh cuối cùng đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, tống anh vào một buổi cắm trại hè.
Trại hè nằm sâu trong rừng núi, thực hiện quản lý quân sự hóa, còn suốt ngày tuyên truyền những giáo điều kiểu “tuyệt đối công bằng, thiên hạ đại đồng; tội ác không diệt, thiên phạt vĩnh tồn”, gần như đem hai chữ “tà giáo” viết thẳng lên mặt.
Tề Tư và Tấn Dư Sinh đã gặp nhau tại căn cứ tà giáo đội lốt trại hè này.
Hàng trăm đứa trẻ bị chia ra nhốt trong hàng chục căn phòng sắt, độ tuổi trung bình khoảng mười tuổi, mười sáu tuổi chỉ có ba người: Tề Tư, Tấn Dư Sinh và một cô nàng ngổ ngáo, bị nhét chung vào một phòng.
Đám trẻ chỉ được thả ra vào ba bữa ăn và giờ cầu nguyện, không được phép thì thầm to nhỏ, hay làm bất cứ việc gì ngoài quy định.
Còn cái "quy định" đó là gì, Tề Tư đến nay vẫn không nghĩ thông, chỉ biết có không ít đứa trẻ vì vi phạm "quy định" mà bị lôi ra ngoài để trùng phạt về mặt thể xác.
Những kẻ đó nói, đây cũng là một loại hiến tế, mỗi người đều có tội, vị thần của họ hy vọng nhân loại sẽ đau khổ giãy dụa vì nguyên tội.
Chúng yêu cầu đám trẻ vẽ những hình tam giác không rõ ý nghĩa trước n.g.ự.c, tổ chức nghi thức, cầu nguyện với một vị thần thậm chí còn không biết danh hiệu.
Bọn chúng gần như điên cuồng cầu xin sự hồi đáp của thần, đồng thời tuyên bố khi thần giáng lâm, quỷ dị và thần bí rốt cuộc sẽ hoành hành thế gian, đập tan mọi quy tắc và trật tự bất công.
Tề Tư vốn không định rời đi, dẫu sao anh đi đến đâu cũng xui xẻo như cũ, những bất hạnh gặp phải ở trại hè này trái lại còn thuần túy hơn.
Cho đến khi... cô nàng bạn cùng phòng đột nhiên c.h.ế.t một cách khó hiểu.
T.ử trạng của cô nàng rất quỷ dị, rõ ràng đang nằm trong phòng, nhưng cơ thể đột nhiên trở nên đen sạm như than, tro cốt rơi xuống lả tả, hệt như vừa trải qua một trận hỏa hoạn vô hình.
Tề Tư lặng lẽ nhìn t.h.i t.h.ể t.h.ả.m khốc đó, trong đầu như có một ngọn lửa lớn vô hình đang hừng hực cháy, bi kịch và sự t.h.ả.m liệt phía sau khiến anh hít thở không thông.
Anh vừa thương xót cho bất hạnh và sự ngây thơ của kẻ yếu, đồng thời cũng nhạy bén ngửi thấy một tia nguy cơ "thỏ c.h.ế.t cáo buồn" từ cái c.h.ế.t của đồng loại.
Anh nhận ra, nếu gặp phải tình huống tương tự, xác suất sống sót của mình chắc chắn thấp hơn cô nàng có thể một tay ấn anh xuống đất mà tẩn kia.
Vì vậy, anh bắt buộc phải trốn, để sống sót, để không c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Những ký ức sau đó do tác động của cơ chế bảo vệ đại não mà trở nên mờ nhạt, Tề Tư chỉ nhớ mình đã thông qua một loạt biểu hiện để lấy được lòng tin của đám giáo đồ, có thể tự do đi lại.
Anh tìm đúng thời cơ để phóng hỏa, nhận thấy khung cảnh chưa đủ hỗn loạn, anh lại cạy khóa hơn mười căn phòng, thả đám trẻ ra chạy khắp núi đồi.
Việc cứu giúp Tấn Dư Sinh chỉ là thuận tay.
Anh chẳng hề lo lắng về việc không chạy thoát được, dẫu sao dù có là mấy trăm con lợn cũng không thể bắt hết ngay lập tức, đối với đám giáo đồ mà nói, phương pháp thông minh nhất là lập tức cuốn gói chuồn lẹ, tránh để Cục Trị an bắt được.
Thứ anh cần lo lắng là cuộc sống sau đó, nhà bác chắc chắn không thể quay về, phải tìm một ký chủ dễ dắt mũi.
—— Lý do chọn Tấn Dư Sinh đại khái giống như những gì đã nói trước đó.
……
Sau khi Tấn Dư Sinh rời khỏi phòng quan sát, lại qua một lúc nữa, nữ y tá bước vào, cởi bỏ toàn bộ dây trói trên người Tề Tư.
Ngay sau đó, hồng quang của camera giám sát trên trần nhà tắt ngúm, hiển nhiên đã bị điều khiển từ xa để đóng lại.
Không có gì nghi ngờ, Tấn Dư Sinh đã đưa ra lựa chọn.
Dù kẻ này nhát gan như chuột, chỉ dám âm thầm biểu thị sự mặc định, đến cả một con d.a.o ra hồn cũng không dám để lại, nhưng đối với Tề Tư như vậy là đủ rồi.
Anh đứng dậy vận động gân cốt, thuận tiện lục soát toàn bộ phòng quan sát một lượt.
Phải nói rằng, vệ sinh ở đây được dọn dẹp rất sạch sẽ, mặt đất không có lấy một hạt bụi, chứ đừng nói đến vật sắc nhọn. Chuột mà vào đây, chắc cũng phải mang theo hai hạt lạc để nhắm rượu.
Bức tường bằng phẳng đến mức đáng tiếc, camera giám sát cấu thành vật trang trí duy nhất, lại còn cùng với đèn tuýp khảm sâu vào trần nhà, triệt tiêu khả năng Tề Tư tháo chúng xuống.
Trong phòng vệ sinh cũng không tìm thấy công cụ nào khả dụng. Nơi này dùng bồn cầu xổm, tự nhiên không có nắp bồn cầu có thể tháo rời; vòi nước với sức lực của Tề Tư thì không nhổ ra được, mặt bàn acrylic không thể đập vỡ nếu không làm bản thân bị thương.
"Cậu thực sự hiểu rõ tôi quá nhỉ, biết sau khi tôi có được v.ũ k.h.í, lựa chọn đầu tiên chắc chắn là lấy cậu ra khai đao..." Tề Tư nằm lại lên giường, nheo mắt lẩm bẩm.
Những lời anh nói với Tấn Dư Sinh là nửa thật nửa giả, anh tuy không phải hạng người bình thường có tam quan kiện toàn, nhưng cũng không phải kẻ biến thái suốt ngày nghĩ đến việc g.i.ế.c người, không có lý do gì để hại c.h.ế.t người nhà đối phương, hay chỉ vì đối phương biết quá nhiều mà ra tay độc ác.
Nhưng Tấn Dư Sinh vẫn tin lời anh, hay nói cách khác, đã nhận lấy cái bậc thang mà anh đưa tới.
Đổ vào một dự án mà kết quả mờ mịt, lượng tiền bạc và tinh lực bỏ ra quá lớn, chi phí chìm khổng lồ khiến việc từ bỏ trở nên vô cùng khó khăn. Cuối cùng chỉ có thể gần như bị cảm xúc chi phối mà kiên trì tiếp tục —— trừ khi có một lý do bắt buộc phải từ bỏ.
Tề Tư với tư cách là cơ thể nhân bản, vui vẻ tặng cho Tấn Dư Sinh một lý do để từ bỏ bản thể gốc, dẫu sao bản thể "Tề Tư" quả thực đã lừa Tấn Dư Sinh khá nhiều, theo câu chuyện "sói đến rồi", anh có bôi đen thế nào cũng không quá đáng.
Nhìn qua thì hợp lý, logic thì khả thi, chưa làm không có nghĩa là sau này không làm.
Dù sao kẻ bị đổ vấy tội lỗi là bản thể "Tề Tư", liên quan gì đến cơ thể nhân bản số 9 như anh?
“Nhưng có gì đó không đúng, việc thuyết phục Tấn Dư Sinh mặc định để cơ thể nhân bản g.i.ế.c c.h.ế.t bản thể gốc không hề khó khăn, và hướng tư duy này cũng rất rõ ràng, gần như là lựa chọn duy nhất. Nếu tám cơ thể nhân bản trước đó đều có ký ức của mình, không thể nào không nghĩ tới việc làm như vậy...”
Tề Tư đưa ngón tay gõ gõ cằm, ánh mắt khẽ ngưng lại: "Họ đều bị tiêu hủy, xem ra là thất bại rồi. Tại sao họ lại thất bại? Lẽ nào... còn chi tiết quan trọng nào bị mình bỏ qua sao?"
Thông tin quá ít, chỉ đủ để xây dựng sơ bộ mô hình ván cờ đơn giản nhất.
Đã biết anh có tám vị tiền bối thất bại đi trước, tình huống xấu nhất chính là các chiêu trò mà những tiền bối đó sử dụng đều khác nhau, đều không khả thi, và đã làm lộ sạch sành sanh các quân bài tẩy.
Anh muốn phá cục, bắt buộc phải nghĩ ra phương án thứ chín, và phải trong tình huống hoàn toàn không biết nội dung tám phương án trước đó là gì.
Tề Tư tự cho rằng mình là một kẻ ích kỷ, sẽ không để lại đường lui cho hậu bối, tin rằng tám cơ thể nhân bản trước cũng vậy. Thế thì, họ chắc chắn sẽ chọn phương án có xác suất thành công cao nhất mà họ có thể chọn.
Nói cách khác, giờ đây anh muốn tạo ra sự bất ngờ, chỉ có thể chọn phương án có xác suất thành công xếp thứ chín.
Nhưng các phương án tồn tại vốn không nhiều, phương án xếp thứ chín xác suất thành công chắc chắn thấp đến mức đáng sợ, chẳng thà thực hiện lại phương án cũ một lần nữa xem có gặp may hay không.
Tin rằng mấy vị tiền bối trước đó cũng sẽ nghĩ như vậy, và sau khi tính toán điểm cân bằng, sẽ từ bỏ các phương án thứ năm, sáu, bảy, tám, chuyển sang thực hiện lặp lại các phương án đầu tiên.
Mọi cá nhân đều là những người lý tính, thế nên số 5 tất yếu sẽ thực hiện lặp lại phương án số một có xác suất thành công cao nhất. Phương án số một sau khi được thực hiện hai lần thì xác suất thành công càng giảm xuống, số 6 chỉ có thể chọn phương án số hai, cứ thế mà suy ra…
Tề Tư với tư cách là số 9, đối mặt với các phương án từ một đến bốn đều đã được thực hiện hai lần, lựa chọn tối ưu sẽ là thực hiện phương án số năm chưa từng được thực hiện và có xác suất thành công ở mức trung bình.
Nhưng cuộc sống luôn đầy biến số, không thể chắc chắn mọi cơ thể nhân bản đều có thể suy luận ra những thông tin trên.
Một khi một điểm thông tin mấu chốt nào đó bị lấy mất, toàn bộ mô hình ván cờ sẽ bị đảo lộn. Vậy nên, từ cơ thể nhân bản số 5 đến số 8 chọn phương án nào cũng đều có khả năng, tám phương án đầu tiên đều không thể loại trừ khả năng đã được thực hiện một lần.
Với tư cách là "số 9", Tề Tư chỉ có hai con đường, hoặc là chọn đại một phương án trong tám phương án đầu, giao kết quả cho định mệnh; hoặc là trong sự bất lực, chọn phương án số chín có xác suất thất bại cao.
Dù chọn thế nào cũng đều là phi lý tính. Có thể nói vấn đề này đối với "số 9" mà nói, vốn dĩ vô giải.
Hai câu nói vang vọng trong ký ức:
‘Mấy người tiền nhiệm của cậu không người nào yêu cầu thế này.’
‘IQ đo được cao hơn hẳn mấy cơ thể nhân bản trước đó.’
Trong não bộ như có tia chớp vụt qua, Tề Tư vui vẻ cười nói: "Đây chưa bao giờ là một trò chơi cân bằng, mình chỉ cần chọn phương án tối ưu nhất mà mình có thể nghĩ ra là được."
Trong lời nói của Tấn Dư Sinh, gợi ý đã rất rõ ràng rồi.
Nhân tố mới được đưa vào mô hình ván cờ, "số 9" Tề Tư ưu tú hơn cả tám cơ thể nhân bản trước, đơn giản hóa thành vấn đề ván cờ, chính là "có thể nghĩ ra phương án tối ưu hơn".
Xác suất thành công của anh, vốn dĩ cao hơn hẳn tám vị tiền bối đen đủi trước đó.
