Trò Đùa Thành Sự Thật - Chương 7 Hoàn

Cập nhật lúc: 12/09/2026 13:00

Xe dừng trước đèn đỏ, Cố Cảnh Dương tranh thủ quay sang nhìn tôi.

Cố Cảnh Dương: "Hôm nay em có vẻ rất yên lặng."

Anh ngừng một lát rồi tiếp tục.

Cố Cảnh Dương: "Mẹ anh nói gì khiến em khó xử sao? Bà ấy đôi khi khá thẳng tính."

Tôi quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, ánh đèn ngoài đường phủ lên gương mặt anh một tầng sáng nhàn nhạt.

Giang Noãn: "Cảnh Dương, đây là lần đầu tiên tôi gọi tên anh như vậy."

Đầu ngón tay đang đặt trên vô lăng của anh khẽ khựng lại.

Giang Noãn: "Chuyện năm đó, tại sao anh chưa từng nói với em?"

Giọng anh rất bình tĩnh.

Cố Cảnh Dương: "Lúc đó em tin Thẩm Bắc Thần. Người em cần cũng là anh ta. Nếu anh nói ra, em chỉ cảm thấy áy náy hoặc biết ơn. Anh không muốn điều đó."

Tôi quay sang nhìn anh.

Giang Noãn: "Vậy anh muốn gì?"

Lần này Cố Cảnh Dương không trả lời ngay. Chiếc xe chậm rãi dừng lại bên đường, không gian trong xe bỗng trở nên yên tĩnh. Anh nghiêng người về phía tôi, ánh mắt lần đầu tiên không còn sự điềm tĩnh quen thuộc.

Cố Cảnh Dương: "Giang Noãn, từ lúc em đứng trên sân khấu hội nghị năm đó, anh đã biết em rất đặc biệt. Sau này nghe tin em kết hôn, anh từng nghĩ chỉ cần em sống tốt là đủ. Nếu người đó thật sự khiến em hạnh phúc, anh đứng xa một chút cũng không sao."

Cố Cảnh Dương: "Nhưng anh nhìn em từng chút một, từ bỏ chính mình, từ bỏ công việc, từ bỏ sự nghiệp, từ bỏ những điều em vốn yêu thích. Từng ngày một biến mình thành chiếc bóng của người khác."

Trong lòng tôi bỗng chua xót bởi vì những điều ấy, ngay cả tôi cũng chưa từng dám đối diện.

Cố Cảnh Dương: "Anh đã nhiều lần nghĩ mình nên buông bỏ nhưng đến cuối cùng vẫn không làm được."

Ánh mắt anh dừng trên tôi.

Cố Cảnh Dương: "Bản thỏa thuận ly hôn đó với Thẩm Bắc Thần chỉ là một trò đùa, nhưng với anh... đó là lần đầu tiên anh cảm thấy mình có thể ích kỷ một lần."

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, người đã đứng sau tôi suốt nhiều năm. Người chưa từng yêu cầu tôi phải đáp lại. Người cũng chưa từng nói với tôi rằng anh đã làm bao nhiêu việc.

Cố Cảnh Dương: "Từ nay về sau em không cần phải cố gắng trở thành ai cả, em chỉ cần là chính mình. Anh không muốn làm cấp trên của em, cũng không muốn tiếp tục đứng ở phía sau nữa. Anh chỉ muốn sau này khi em quay đầu lại, người đứng cạnh em là anh."

Mắt tôi bỗng cay lên. Tôi từng nghĩ một người phụ nữ đã ly hôn ở tuổi 30 không còn đủ dũng khí để nói về tình yêu. Tôi từng cho rằng mình đã mất đi khả năng tin tưởng người khác, nhưng hóa ra tình yêu thật sự chưa bao giờ yêu cầu một người phải hy sinh chính mình.

Giang Noãn: "Cố tổng..."

Cố Cảnh Dương: "Vẫn gọi như vậy sao?"

Tôi cũng bật cười.

Giang Noãn: "Anh có biết yêu đương nơi công sở là điều cấm kỵ không?"

Cố Cảnh Dương: "Biết."

Giang Noãn: "Vậy anh còn định vi phạm?"

Cố Cảnh Dương: "Nếu đối tượng là em, anh sẵn sàng phá lệ."

Ngoài cửa xe, gió đêm khẽ thổi qua. Tôi chủ động nắm lấy tay anh.

Giang Noãn: "Lần này tôi muốn thử tin anh."

Khoảnh khắc ấy, Cố Cảnh Dương khẽ ôm tôi vào lòng, nụ hôn rất nhẹ, không vội vàng, không chiếm hữu, chỉ giống như sau rất nhiều năm chờ đợi, cuối cùng cũng có thể xác nhận rằng người mình luôn nhìn về đã thật sự đứng trước mặt.

Giữa thành phố rộng lớn ấy, tôi cuối cùng cũng tìm được nơi thuộc về mình.

Nửa năm sau, Miracle Ventures hoàn thành thương vụ lớn nhất kể từ khi thành lập. Tôi với tư cách người phụ trách chính thức được bổ nhiệm làm phó tổng tập đoàn.

Trong bữa tiệc ăn mừng, tôi mặc chiếc váy đỏ đơn giản đứng cạnh Cố Cảnh Dương giữa tiếng chúc mừng của mọi người.

Đối tác: "Giang tổng đúng là nữ trung hào kiệt."

Đối tác: "Cố tổng và Giang tổng thật sự rất xứng đôi."

Tôi mỉm cười nâng ly. Lần này tôi không còn là người phụ nữ đứng phía sau ai nữa. Tôi có sự nghiệp của mình, có cuộc sống của mình và cũng có một người sẵn sàng đứng ngang hàng cùng tôi.

Cuối bữa tiệc, tôi ra ban công hóng gió. Cố Cảnh Dương đi theo, anh cởi áo vest khoác lên vai tôi.

Cố Cảnh Dương: "Lạnh không?"

Giang Noãn: "Không lạnh. Chỉ là thấy mọi thứ giống như một giấc mơ."

Cố Cảnh Dương: "Nếu là mơ thì đây là giấc mơ đẹp."

Tôi quay sang nhìn anh.

Giang Noãn: "Cảnh Dương, anh có từng hối hận không? Vì đã đợi một người đã kết hôn suốt 5 năm."

Cố Cảnh Dương lắc đầu, anh nhìn thẳng vào mắt tôi.

Cố Cảnh Dương: "Chưa từng. Vì anh biết, sớm muộn gì em cũng sẽ quay về con đường thuộc về em. Và anh chỉ cần đứng ở cuối con đường đó đợi em là được."

Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới.

Giang Noãn: "Cảm ơn anh, vì đã không từ bỏ em ngay cả khi em đã từ bỏ chính mình."

Cố Cảnh Dương siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.

Cố Cảnh Dương: "Sau này sẽ không nữa. Từ nay về sau, em chỉ cần đi về phía trước, anh sẽ luôn ở phía sau em, nhưng lần này là để ủng hộ, không phải để nhìn em rời đi."

Đêm đó, tôi nhận được một tin nhắn lạ, là số của Thẩm Bắc Thần.

Thẩm Bắc Thần: "Noãn Noãn, anh nghe nói em được thăng chức rồi. Chúc mừng em. Anh đang ở quê, mọi thứ đều ổn. Anh chỉ muốn nói một câu xin lỗi, năm đó là anh có mắt không tròng. Em sống tốt nhé."

Tôi đọc xong, không trả lời, chỉ lặng lẽ xóa tin nhắn đi.

Quá khứ đã qua, người nên buông cũng đã buông rồi.

Tôi tắt điện thoại, quay lại nhìn Cố Cảnh Dương đang đứng đợi tôi ở cửa ban công, ánh mắt anh dịu dàng.

Giang Noãn: "Về thôi."

Cố Cảnh Dương: "Ừ, về nhà thôi."

Hai người sóng vai rời khỏi bữa tiệc, phía sau là tiếng nhạc, phía trước là một con đường hoàn toàn mới, chỉ thuộc về tôi.

Cuộc hôn nhân 5 năm kết thúc bằng một trò đùa, nhưng cuộc đời tôi lại bắt đầu lại bằng chính sự tỉnh táo và kiêu hãnh của mình.

Và lần này, tôi sẽ không bao giờ để ai có cơ hội đem hạnh phúc của mình ra làm trò đùa nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.