Trở Lại Đêm Động Phòng - Chương 7 - Hoàn
Cập nhật lúc: 22/07/2026 18:03
Chàng không hỏi tiếp, chỉ ôm ta c.h.ặ.t hơn.
“Dao Dao, ta cũng thường xuyên nằm mơ. Ta mơ thấy nàng không gả cho ta, ngược lại còn gả cho Tạ Yến, nhưng hắn không biết trân trọng nàng, còn bóp c.h.ế.t nàng.
“Sau đó, quỷ hồn của nàng luôn đi theo ta đến Bắc Cảnh, mãi ở bên cạnh ta, nhìn ta bày binh bố trận, nhìn ta thức dậy luyện võ mỗi sớm.
“Nàng học vào lúc ấy, có đúng không?”
Ta ôm lại chàng: “Giấc mơ đều trái ngược với sự thật.”
Kỳ vương cúi đầu hôn ta thật mạnh, như muốn hòa ta vào tận xương m.á.u.
“Đúng, nàng vẫn còn sống.”
Mùa đông năm thứ ba, chúng ta đ.á.n.h một trận đại thắng.
Thu hồi năm tòa thành đã bị chiếm.
Tin thắng trận truyền về Kiến Khang, Bệ hạ vô cùng vui mừng.
Trên đường trở về Kiến Khang, chúng ta đi ngang qua một sơn cốc.
Phong cảnh vô cùng đẹp.
Kỳ vương hạ lệnh dựng trại nghỉ ngơi.
Chàng nắm tay ta đi vào trong núi.
“Dẫn nàng đi xem một thứ hay ho.”
Đi khoảng nửa canh giờ, cảnh vật trước mắt bỗng trở nên rộng mở.
Một rừng mai hiện ra, hoa đang nở rộ.
Hồng mai soi bóng trên tuyết, đẹp đến mức không giống cảnh sắc nhân gian.
Ta và Kỳ vương tản bộ trong rừng mai, tình cờ gặp một thầy bói.
Ông nhìn chúng ta thật lâu.
“Hai vị, kiếp trước từng có duyên.”
Kỳ vương lập tức hứng thú: “Nói thế nào?”
Ông chỉ vào ta:
“Vị phu nhân này, kiếp trước hẳn đã mất sớm.
“Còn ngài, cô độc đến già.
“Tuy kiếp này sợi tơ duyên được nối lại, nhưng rốt cuộc vẫn không thể xem là viên mãn.”
Kỳ vương tức giận rút kiếm định c.h.é.m ông ta:
“Cái gì gọi là ‘rốt cuộc vẫn không thể xem là viên mãn’? Tên thầy bói nhà ngươi cố ý muốn ăn đòn đúng không?”
Ta ngăn Kỳ vương lại, hỏi thầy bói phải giải thích thế nào.
Thầy bói ghé vào tai ta nói nhỏ một câu, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Kỳ vương định đuổi theo, ta kéo chàng lại:
“Không sao, ông ấy đã nói cho ta cách hóa giải rồi, chúng ta nhất định sẽ viên mãn.”
Kỳ vương hỏi ta: “Cách hóa giải gì? Nói ra để ta xem ông ta có lại nói nhảm hay không.”
Ta không nói, chỉ tựa vào lòng chàng, tiếp tục ngắm hoa mai.
13
Khi trở về Kiến Khang, đã là tháng Chạp.
A tỷ đã sớm đứng chờ ta ngoài cửa cung, vừa nhìn thấy ta liền bật khóc.
“Gầy rồi, đen rồi, nhưng tinh thần tốt hơn.”
Nàng vuốt mặt ta: “Thật tốt.”
Thái t.ử nay đã trở thành Hoàng thượng.
Ngài mở tiệc đón gió tẩy trần cho chúng ta.
Trong bữa tiệc, ta nhìn thấy Tạ Yến.
Hiện giờ hắn là cận thần của thiên t.ử, khoác một thân áo xanh, đứng dậy kính rượu.
“Chúc mừng Vương gia khải hoàn.
“Chúc mừng Vương phi… bình an trở về.”
Giọng hắn khô khốc, ngửa đầu uống cạn.
Kỳ vương nâng chén đáp lễ, cũng một hơi uống hết.
“Tạ đại nhân khách sáo rồi.”
Bầu không khí có phần vi diệu.
Sau buổi tiệc, Tạ Yến đứng chờ ngoài cửa cung.
Thấy ta đi ra, hắn bước lên một bước:
“Vương phi, nàng đã nghe nói chưa?
“Ba năm qua, ta giúp Bệ hạ điều hòa mâu thuẫn giữa sĩ tộc Nam Bắc, giảm nhẹ thuế má và lao dịch, khuyến khích nông canh, thi hành tân chính.
“Ta chỉ muốn nói cho nàng biết, ta cũng không kém.
“Ta không phải Tạ Yến đã phụ bạc nàng ở kiếp trước.
“Nếu đổi thành ta, ta tuyệt đối sẽ không phụ nàng.”
Nói xong, Tạ Yến kiêu ngạo rời đi.
Ta nhìn bóng lưng hắn, không nói gì.
Ba ngày sau, Tạ phủ đột nhiên truyền ra tin Tạ Yến qua đời.
Trước khi c.h.ế.t, Tạ Yến để lại cho ta một phong thư.
Trên thư viết: 【Dao Dao, nếu có kiếp sau, mong nàng có thể buông bỏ thành kiến trong lòng. Chúng ta gặp lại ở kiếp sau.】
Ta bỗng cảm thấy trời đất quay cuồng.
Lại là trước điện Huyền Dương.
Lại là phản quân vây quanh.
Lại là phản quân ép Tạ Yến động phòng với ta trước mắt bao người.
Ta rút thanh kiếm bên hông một tên phản quân, không chút do dự đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn.
Tạ Yến cứng đờ.
Hắn cúi đầu nhìn chuôi đao cắm sâu trước n.g.ự.c.
Sau đó ngẩng lên, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi:
“Tại sao? Rõ ràng ta chỉ muốn nối tiếp một đoạn duyên tình với nàng.”
Ta rút đao ra, m.á.u b.ắ.n xa ba thước.
“Đừng giả vờ nữa, Tạ Yến. Ta chưa từng tin ngươi.”
Tạ Yến c.h.ế.t không nhắm mắt: “Tại sao không tin?”
Ta bật cười: “Ngươi muốn ta tin ngươi điều gì?
“Tin ngươi lấy thân nhập cục, tính toán lòng thương hại của ta, tính toán sự áy náy của ta, tính xem ta có mềm lòng hay không?
“Hay tin ba năm qua ngươi cần chính yêu dân, tất cả đều làm cho ta xem?”
Tạ Yến cười, cười đến điên cuồng:
“Phải, ta làm cho nàng xem.
“Ta muốn nàng biết, ta cũng có thể là một người tốt.
“Ta cũng có thể xứng với nàng.
“Kiếp trước ta bị nàng thiến, không thể cưới nàng. Ta chỉ muốn sống lại một đời, có được một thân thể hoàn chỉnh, nối lại tiền duyên với nàng.”
Ta lắc đầu:
“Không cần.
“Kiếp trước nữa, ngươi cưới ta là để bảo toàn danh tiếng.
“Kiếp trước, ngươi tiếp cận ta là để chứng minh bản thân.
“Người ngươi yêu chưa từng là ta.
“Mà là Tô Dao Dao trong tưởng tượng của ngươi, người mà ngươi cho rằng vốn nên thuộc về ngươi.
“Huống hồ, chính duyên của ta từ trước đến nay chưa từng là ngươi.
“Mà là chàng ấy.”
Ta chỉ ra ngoài tường cung.
Bên ngoài điện vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c rung trời.
Thiết kỵ ngân giáp phá cửa xông vào.
Kỳ vương mặc một thân ngân giáp, trường thương nhuốm m.á.u, thúc ngựa xông tới.
Lần này, chàng đến sớm hơn hai lần trước một chút.
Tạ Yến sững sờ, ánh sáng trong mắt từng chút một tắt lịm.
C.h.ế.t không nhắm mắt.
Thầy bói từng ghé tai nói nhỏ với ta một câu:
“Trong mệnh cô nương có hai kiếp nạn, một kiếp đã qua, một kiếp còn ở phía sau.
“Khi hậu kiếp ập đến, nhất định phải nhớ, đao nhắm vào tim, tuyệt đối không được nương tay.”
Ta nhìn Tạ Yến lần cuối, sau đó vung đao c.h.é.m g.i.ế.c với phản quân.
Ta g.i.ế.c ra khỏi vòng vây, được Kỳ vương ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Lần này, cuối cùng cũng viên mãn.
Hoàn.
