Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 28: Giao Dịch Trên Thành Phố**
Cập nhật lúc: 04/04/2026 06:06
Ở một nơi vắng vẻ không người, Lục Thanh Nghiên chớp mắt tiến vào không gian.
Làm sạch bụi bẩn trên bề mặt sách y một lượt, lúc này mới đặt vào phòng sách trong căn nhà gỗ.
Những tờ báo và sách tiểu học kia, Lục Thanh Nghiên thì cất vào phòng chứa đồ tạp nham.
Cuối cùng là cái chân bàn bị gãy kia.
Lục Thanh Nghiên dùng d.a.o nhỏ từ từ cạy khe hở của chân bàn ra.
Năm thỏi vàng óng ánh được cô đổ ra.
Lục Thanh Nghiên bật cười, xem ra mình vẫn có chút may mắn.
Mặc dù không thể so sánh với nữ chính hở ra là nhặt được đồ gốm sứ Thanh Hoa ở trạm thu mua phế liệu.
Nhưng Lục Thanh Nghiên tỏ vẻ rất hài lòng.
Dù sao cô cũng không thiếu những thứ đó.
Sáng sớm hôm sau.
Lục Thanh Nghiên thức dậy trang điểm, lần này cô muốn đổi giới tính.
Một bộ áo đại cán màu xanh lam đậm, dưới chân là đôi giày cao su màu xanh quân đội có độn đế tăng chiều cao.
May mà bản thân cô đã cao hơn một mét bảy, cộng thêm đế tăng chiều cao có thể đạt tới một mét bảy lăm.
Ở cái thời đại ăn không đủ no mặc không đủ ấm này, cũng coi như là một người đàn ông khá cao lớn rồi.
Đội tóc giả lên, lại trang điểm thành một người đàn ông thô kệch đen nhẻm.
Dù sao cũng từng học lỏm vài chiêu từ các blogger làm đẹp, đối phó với những người này là đủ rồi.
Đứng trước gương soi toàn thân đ.á.n.h giá một lượt, nhìn xuống phần yết hầu.
Vội vàng dán yết hầu giả lên, bên trong yết hầu còn được cô nhét một chiếc máy biến âm nhỏ gọn.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Lục Thanh Nghiên mới từ trong không gian bước ra.
Đi một mạch đến sân viện của Trương Khánh, vừa định gõ cửa thì Lục T.ử đã từ bên trong mở cửa ra.
"Chị đại giới thiệu đến ạ?"
Lục T.ử thăm dò hỏi, Lục Thanh Nghiên lạnh lùng gật đầu.
"Mời vào, Khánh ca đang đợi anh ở bên trong."
Lục T.ử cung kính dẫn Lục Thanh Nghiên vào trong nhà.
Trương Khánh đã đợi ở đây từ sáng sớm, sợ bỏ lỡ mối làm ăn lớn.
Đợi Lục T.ử dẫn Lục Thanh Nghiên vào, Trương Khánh vội vàng tiến lên đón tiếp.
"Chào anh, không biết đại ca xưng hô thế nào?"
"Kẻ hèn này họ Mạc."
Lục Thanh Nghiên tùy ý nói một cái họ, Trương Khánh cười nịnh nọt.
"Tôi tên là Trương Khánh, hôm qua chắc hẳn chị đại đã bàn bạc với anh rồi chứ?"
"Ừm!"
Lục Thanh Nghiên gật đầu, thái độ không nóng không lạnh.
So với thân phận kia thì trông có vẻ cao ngạo khó gần hơn.
Trương Khánh không dám lơ là, thái độ càng thêm khiêm nhường, lấy từ trong túi ra một bao t.h.u.ố.c lá:"Mạc ca, hút điếu t.h.u.ố.c đi."
"Không cần, không còn sớm nữa, chuẩn bị đi thôi."
"Vâng vâng vâng, chúng ta xuất phát ngay đây."
Trương Khánh mừng rỡ, dẫn Lục Thanh Nghiên đi về phía một cánh cửa khác.
Sau cánh cửa là một con phố lạ lẫm, ở ngã tư đỗ chiếc xe tải cũ của Trương Khánh.
Lục Thanh Nghiên được mời ngồi ở ghế phụ, xe vẫn do Trương Khánh lái.
Từ huyện thành đến thành phố phải mất hai tiếng đồng hồ lái xe, trên đường đi Trương Khánh không ngừng tìm chủ đề để nói chuyện với Lục Thanh Nghiên.
Đến thành phố đã là chín giờ sáng, xe tải của Trương Khánh đỗ ở đầu một con hẻm.
Lục Thanh Nghiên bước xuống xe, đưa mắt nhìn quanh môi trường xung quanh.
Thành phố quả thực sầm uất hơn huyện thành rất nhiều.
Xung quanh đâu đâu cũng là nhà lầu.
Ngoài việc hơi cũ kỹ một chút, thì khắp nơi đều tràn ngập cảm giác thời đại mạnh mẽ.
Xe cộ cũng nhiều hơn huyện thành, thường xuyên có thể nhìn thấy bóng dáng của xe đạp và ô tô.
Quần áo trên người những người qua lại gọn gàng sạch sẽ, gần như không nhìn thấy miếng vá nào trên quần áo.
"Mạc ca, anh có muốn đi gặp Minh ca cùng tôi không?"
"Không cần, tôi đi liên lạc với người của mình trước, đợi hàng đến tôi sẽ sai người đến báo cho các cậu."
"Vậy được, chỗ Minh ca ở là căn nhà thứ ba đi vào trong hẻm, trước cửa có một cây hòe lớn."
Trương Khánh không khuyên Lục Thanh Nghiên nữa, dù sao giao dịch mới là quan trọng hơn.
"Biết rồi."
Lục Thanh Nghiên gật đầu, quay người rời đi.
Cô phải đi tìm một nơi thích hợp để giao dịch.
Thời gian vẫn còn sớm, Lục Thanh Nghiên không vội vàng lắm, thong thả bắt đầu đi dạo thành phố.
Đã lên thành phố một chuyến, Bách hóa tổng hợp là nơi bắt buộc phải đến.
Bách hóa tổng hợp cao năm tầng, sừng sững ở ngã tư trung tâm thành phố.
Lục Thanh Nghiên sải bước tiến vào Bách hóa tổng hợp.
"Tôi muốn bảy thước vải, lấy thêm hai cái khăn mặt."
"Tôi muốn nửa cân đường đỏ, một chai rượu."
"Tôi muốn bộ quần áo này, đôi giày da nhỏ kia."
Dọc đường đi, bên tai Lục Thanh Nghiên đều là những âm thanh náo nhiệt như vậy.
Những người dân thường mặc quần áo giản dị đứng trước quầy mua những thứ mình cần.
"Mẹ, làm sao bây giờ? Lẽ nào thật sự không mua nữa sao?"
Một bóng người trẻ tuổi lướt qua Lục Thanh Nghiên, chán nản đỏ hoe hốc mắt.
"Con gái, không phải mẹ không mua cho con, là chúng ta không có phiếu đồng hồ nên không mua được."
Người phụ nữ bên cạnh cô gái trẻ thở dài một tiếng.
Vốn dĩ đã nói xong là sau khi con gái đi làm, sẽ thưởng cho cô một chiếc đồng hồ, bây giờ lại xôi hỏng bỏng không rồi.
Phiếu đồng hồ đã tích góp đủ từ lâu, ai ngờ con của nhà bác cả đột nhiên quyết định kết hôn.
Nhà gái yêu cầu sính lễ phải có đồng hồ, hết cách đành phải đưa phiếu đồng hồ trong nhà cho nhà bác cả.
Liêu Hồng Anh rất tự trách, nhưng cũng hết cách, đành phải có lỗi với con gái thôi.
Hướng Tình im lặng không nói gì, âm thầm lau nước mắt, hai mẹ con đi về hướng nhà mình.
"Đợi đã."
Phía sau vang lên giọng nói đã được làm cho ồm ồm của Lục Thanh Nghiên.
Hai mẹ con quay đầu nhìn lại, thấy là một người đàn ông lạ mặt, hai người cảnh giác nhìn.
"Anh là ai? Anh muốn làm gì?"
Liêu Hồng Anh chắn trước mặt con gái, ánh mắt cảnh cáo Lục Thanh Nghiên.
"Chị gái, hiểu lầm rồi."
Lục Thanh Nghiên nhìn quanh bốn phía, lấy từ trong chiếc túi chéo màu xanh quân đội ra mấy chiếc đồng hồ.
Vừa nhìn thấy hành động của Lục Thanh Nghiên, Liêu Hồng Anh đã hiểu ngay Lục Thanh Nghiên trước mặt là dân phe phẩy.
Hướng Tình lộ vẻ mừng rỡ, kéo c.h.ặ.t t.a.y Liêu Hồng Anh.
"Chị gái, vừa rồi tôi vô tình nghe được hai người nói chuyện, hình như đang cần đồng hồ."
"Chỗ tôi vừa hay có hàng từ Hương Cảng về, hai người có muốn xem thử không?"
Lục Thanh Nghiên cố gắng làm cho mình trông có vẻ hiền hòa dễ gần.
Nổi hứng bán hàng đột xuất, bộ dạng đàn ông thô kệch hiện tại của cô quả thực khiến người ta sợ hãi.
"Mẹ, con muốn mua."
Thấy mẹ đang do dự, Hướng Tình vội vàng lôi kéo Liêu Hồng Anh.
"Anh đi theo tôi."
Liêu Hồng Anh đ.á.n.h giá Lục Thanh Nghiên cẩn thận, lúc này mới nhỏ giọng bảo Lục Thanh Nghiên đi theo mình.
Một phút sau, Liêu Hồng Anh mở cửa nhà mình cho Lục Thanh Nghiên mau ch.óng vào trong, chỉ sợ bị người ta nhìn thấy rồi tố cáo bọn họ.
Lục Thanh Nghiên vào nhà Liêu Hồng Anh, ánh mắt không nhìn ngó lung tung.
Chỉ lấy mấy chiếc đồng hồ từ trong túi ra, tùy ý để Hướng Tình lựa chọn.
Hướng Tình nhìn trái nhìn phải, cái nào cũng thích.
Cô chỉ vào chiếc đồng hồ nữ có đính kim cương giả, tinh xảo đẹp mắt:"Chiếc này bao nhiêu tiền?"
"280 đồng, không cần phiếu."
"Đắt thế sao?"
Hướng Tình hít một ngụm khí lạnh.
Cô mới đi làm chưa lâu, lương một tháng mới có 22 đồng, phải mất một năm mới mua nổi chiếc đồng hồ này.
Bố mẹ thì đều là công nhân viên chức, bố cô còn là một cán bộ nhỏ của xưởng dệt, lương một tháng hơn bốn mươi đồng.
Trong nhà cũng có chút tiền tiết kiệm, nhưng dù vậy cũng không dám tùy tiện bỏ ra 280 đồng để mua một chiếc đồng hồ.
"Vậy chiếc này thì sao?"
"180 đồng."
"Còn chiếc này?"
"150 đồng."
Hướng Tình chỉ cái nào Lục Thanh Nghiên trả lời cái đó, trên mặt không hề có chút mất kiên nhẫn nào.
Hướng Tình lưu luyến nhìn chiếc đồng hồ đầu tiên.
Liêu Hồng Anh nhìn thấy hết:"Lấy chiếc đầu tiên đi."
