Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 148: Lịch Sự Không Bao Giờ Thừa
Cập nhật lúc: 07/03/2026 22:19
“Ông ta không về thì đừng bao giờ về nữa, đồ l.ừ.a đ.ả.o!” Ngô Hinh Nguyệt cảm thấy mình vô cùng uất ức. Rõ ràng đang sống yên lành, bỗng nhiên lòi đâu ra một đứa con riêng, rồi tất cả người nhà họ Lục đều xúm vào khuyên bà, bắt bà phải thấu hiểu, bắt bà phải chấp nhận chuyện này.
Cứ như thể nếu bà không thấu hiểu, không chấp nhận thì đó là lỗi của bà vậy.
Bà dựa vào cái gì mà phải thấu hiểu? Dựa vào cái gì mà phải chấp nhận? Rõ ràng là Lục Gia Bình đã lừa dối bà, giờ ông ta lại trở thành người cần được cảm thông sao?
Điều khiến bà không thể chịu đựng nổi chính là thái độ của Lục Gia Bình. Bất kỳ người đàn bà nào đối mặt với chuyện này cũng chẳng thể giữ được bình tĩnh. Bà oán trách vài câu, mỉa mai vài câu, than vãn vài câu thì ông ta cứ việc ngồi nghe là được, nhưng ông ta lại không. Ông ta không cho phép bà nói nửa lời không tốt về Tần Sương, càng không cho phép nói về Tần Tu Minh. Trái tim ông ta đã hoàn toàn nghiêng về phía mẹ con họ rồi.
“Nhưng chuyện cũng đã rồi, làm loạn lên thì có ích gì đâu ạ!” Lục Tình Tình lớn lên ở nhà cũ, cũng từng nghe ông nội và bà nội phân tích chuyện này, cô bé thấy mẹ mình làm hơi quá: “Mẹ, con thấy bố không lừa mẹ đâu. Bố chỉ là yêu đương một thời gian trước khi gặp mẹ thôi. Bố cũng đâu biết sự tồn tại của anh ấy, làm sao mà thú nhận với mẹ được? Cho dù lúc đó bố có kể là từng yêu đương, chẳng lẽ mẹ lại không gả cho bố nữa sao?”
“Con còn nhỏ chưa hiểu chuyện, mẹ không thèm nói với con.” Ngụm tức nghẹn trong lòng Ngô Hinh Nguyệt không phải ai nói đôi ba câu là tan biến được. Những dày vò bà chịu đựng suốt thời gian qua không ai hiểu nổi. Bà đã không sống yên ổn thì cũng đừng ai mong được yên ổn!
Bà thậm chí còn nghi ngờ Lục Cảnh Hựu tìm Tần Tu Minh về là để cố tình khích bác quan hệ vợ chồng bà, để nhà họ Lục đứng ngoài “tọa sơn quan hổ đấu”, xem trò cười của bà. Bà biết chị dâu cả vốn luôn có định kiến với mình.
Giờ thì hay rồi, một cái thóp lớn như thế rơi vào tay người ta. Người ta muốn mỉa mai bà lúc nào thì lôi ra nói lúc đó, bà càng nghĩ càng thấy tức. Còn cả mụ Tần Sương kia nữa! Lục Gia Bình ngay cả nằm mơ cũng gọi tên mụ ta, bà hận c.h.ế.t người đàn bà đó!
…
Chuyến xe chở da thuộc của Tô Tiêu Tiêu cập bến xưởng may Giai Lệ vào ngày thứ tư sau khi cô trở về. Tài xế bảo huyện này hơi khó tìm, anh ta đi nhầm đường mất nửa ngày, suýt nữa thì quay xe đi ngược về.
Tô Tiêu Tiêu thấy vận khí của mình cũng khá tốt. Thời này chưa có định vị, đi đường cao tốc hỏi thăm đường xá cũng phiền phức, nếu anh ta chở hàng ngược về thì cô lại tốn thêm khối công sức. Vì thế, cô đặc biệt gọi Cúc Bồi Quân cùng mời tài xế một bữa cơm, còn tặng thêm hai túi tôm khô làm quà. Số da này vẫn chưa đủ, sau này cô còn phải nhập hàng của Đỗ Bằng Phi nhiều, lấy lòng tài xế trước thì sau này làm việc cũng thuận tiện hơn.
"Lịch sự không bao giờ thừa." Đừng bao giờ lo người ta không nhận, ai nhận quà mà chẳng thấy vui lòng.
Khi đơn hàng đồ bảo hộ của tập đoàn Gia Hòa được xuất kho, kho bãi đã có chỗ trống. Tô Tiêu Tiêu nói với Ngô Hữu Lương một tiếng rồi đem số da đó gửi vào kho của xưởng Giai Lệ. Cô gọi Lý Na đến cùng lấy số đo cho Ngô Hữu Lương, bảo là muốn thiết kế một chiếc áo da tặng ông. Ngô Hữu Lương mừng rỡ: “Được, vậy tôi đợi mặc áo da cháu làm. Kho bãi cháu cứ dùng tự nhiên, máy móc trong xưởng cái nào dùng được cứ việc dùng, chú hoàn toàn ủng hộ cháu làm đơn hàng này.”
Tặng quà là phải tặng sớm. Đừng để xong việc mới tặng, hiệu quả sẽ khác hẳn.
Nhờ sự ủng hộ của Ngô Hữu Lương, Tô Tiêu Tiêu mượn được một phòng ít dùng ở bộ phận cắt làm phòng làm việc riêng, sau đó bảo Lý Na xin nghỉ phép một tuần để giúp cô cắt áo da. Không phải cô không tin thợ ở xưởng da Natas, mà là tự mình cắt sẽ có hiệu quả kinh tế cao hơn.
Lý Na nghỉ phép, Trần Quế Lan thay cô dẫn dắt tổ may làm đồng phục trường học. Trần Quế Lan đã quá quen với mọi người trong tổ nên Lý Na có mặt hay không cũng không khác biệt mấy. Mẹ cô bằng lòng, Lý Na cũng đồng ý, Ngô Hữu Lương lại ủng hộ, chẳng ai có thể nói được gì. Chủ yếu là vì hơn nửa năm qua Trần Quế Lan ở xưởng nhưng không nhận lương của Giai Lệ mà do Tần Sương tự chi trả, Tần Sương không có ý kiến là được.
Tần Sương dĩ nhiên không có ý kiến. Đáng lẽ làm xong đơn đồ bảo hộ là Trần Quế Lan đã đi rồi, vì thấy xưởng bận quá nên bà mới ở lại giúp nốt đơn đồng phục, dĩ nhiên bà không hẹp hòi đến mức tính toán một tháng lương này. Để cảm ơn sự giúp đỡ của Trần Quế Lan, Tần Sương còn đặc biệt mở một cuốn sổ tiết kiệm, gửi tặng Trần Quế Lan sáu ngàn tệ tiền thưởng.
Đơn hàng của tập đoàn Gia Hòa, nói trắng ra là sự bù đắp của Lục Gia Bình dành cho bà, tội gì không nhận. Hơn nữa bà cũng không nhận không, bà đã bỏ ra hơn nửa năm vất vả làm việc. Đơn hàng này, từ thu mua đến gia công, cộng với khoản chiết khấu Ngô Hữu Lương đưa, bà đã kiếm được hơn mười vạn tệ, bấy nhiêu đó là đã rất mãn nguyện rồi.
Tô Tiêu Tiêu cũng đã thỏa thuận với Lý Na, tiền lương một tuần này cô trả gấp đôi cho Lý Na, tuyệt đối không để cô ấy chịu thiệt.
…
Việc cắt da khác hoàn toàn với vải dệt kim. Ngoài việc tránh lệch màu, còn phải tránh những chỗ lỗi trên bề mặt da, và phải dựa vào từng bộ phận của tấm da để tương ứng với các mảnh thân trước, thân sau của áo.
Bởi trên cùng một tấm da, chất lượng và cảm giác tay cũng khác nhau. Ví dụ như da lợn, phần da ở bụng là mềm nhất, phần này không thể dùng làm thân trước, nhưng để không lãng phí thì cũng không thể vứt bỏ, mà phải dùng cho phần nách hoặc các mảnh ráp phía sau – những nơi ít gây chú ý và ít chịu lực kéo.
Đó là lý do tại sao các kiểu áo da thường không dùng những mảng da lớn nguyên tấm, mà được ghép từ nhiều mảnh nhỏ. Trông có vẻ tốn nguyên liệu nhưng thực tế lại là để tận dụng tối đa từng bộ phận của tấm da, đảm bảo không lãng phí.
Kiểu áo da Tô Tiêu Tiêu thiết kế rất đơn giản và kinh điển:
Cổ bẻ vuông, dáng ngắn, ôm dáng (slim-fit).
Hai túi lớn phía trước.
Dùng cúc thay cho khóa kéo.
Kích cỡ: Size chung (One Size).
Mỗi mảnh thân trước và sau đều do hai miếng da ghép lại. Cả chiếc áo gồm mười mấy mảnh da lớn nhỏ, lúc cắt đều được hoàn thiện theo từng chiếc rồi đ.á.n.h số thứ tự phía sau.
Bình thường cỡ áo sẽ chia từ nhỏ đến lớn: XS, S, M, L, XL, 2XL... đến 5XL. Nhưng size chung thường tương đương với size M. Cỡ này đa số mọi người đều mặc được, lại tôn lên được nét riêng của bản thân chiếc áo.
Thực tế, vào những năm 90, chuẩn kích cỡ quần áo vẫn khá chuẩn mực. Nhưng theo mức sống tăng cao, trọng lượng cơ thể của mọi người cũng âm thầm thay đổi. Có nhiều doanh nghiệp may mặc đã ngầm thay đổi thông số: ví dụ lén đổi kích thước size S thành size M hoặc L, mục đích là để người tiêu dùng cảm thấy mình vẫn mặc vừa size nhỏ nhất, không bị lo âu vì số size quá lớn. Cũng có xưởng làm ngược lại, cố tình bóp nhỏ size để tôn vinh vẻ đẹp "mình hạc xương mai".
Sử dụng size chung có thể tránh được những rắc rối này, lại chỉ cần làm một bộ rập mẫu duy nhất. Vừa đơn giản, vừa tiết kiệm nguyên liệu.
