Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 155: Tai Qua Nạn Khỏi
Cập nhật lúc: 07/03/2026 22:21
Lục Cảnh Hựu gật đầu, không nói gì thêm. Thấy Tô Tiêu Tiêu đã thay quần áo bước ra, anh vẫy tay gọi cô: “Lại đây ăn chút gì đi!”
“Em không đói.” Tô Tiêu Tiêu đi tới ngồi xuống. Vương Hoa đưa cho cô một túi đồ ăn và nhu yếu phẩm: “Anh không biết em thích ăn gì nên mua đại một ít, còn có cả đồ dùng cá nhân nữa, đều mua cho em cả đấy.”
“Em cảm ơn anh.” Tô Tiêu Tiêu nhận lấy đặt sang một bên. Lục Cảnh Hựu nhìn đồng hồ rồi bảo Vương Hoa: “Cậu đi nghỉ trước đi, có việc gì tôi sẽ gọi.”
“Vâng.” Vương Hoa ngáp ngắn ngáp dài rời đi. Trước cửa phòng phẫu thuật chỉ còn lại Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu, cả hai đều im lặng ngồi đó. Không biết qua bao lâu, cửa phòng phẫu thuật đột ngột mở ra.
Nữ bác sĩ mặc đồ phẫu thuật màu xanh bước ra, tay cầm một tập hồ sơ. Tô Tiêu Tiêu bật dậy như lò xo, lao tới: “Bác sĩ, bệnh nhân sao rồi ạ?”
“Phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân đã được đưa vào khoa hồi sức tích cực (ICU) ở tầng chín. Ai là người nhà?” Nữ bác sĩ hỏi hai người: “Cần người nhà ký tên xác nhận.”
“Là tôi!” Lục Cảnh Hựu tiến lên ký tên. Ở mục quan hệ với bệnh nhân, anh không chút do dự mà viết là "cháu trai". Tô Tiêu Tiêu hỏi thêm: “Bác sĩ, chúng cháu có thể vào thăm bệnh nhân không?”
“Bây giờ thì chưa được.” Nữ bác sĩ cất hồ sơ, chỉnh lại khẩu trang: “Khoa hồi sức có giờ thăm nuôi cố định, đến lúc đó mọi người sẽ được vào.”
“Trong bệnh viện có nhà khách, chúng ta qua đó nghỉ một lát, sáng rồi quay lại.” Lục Cảnh Hựu rút điện thoại xem tin nhắn rồi nói với Tiêu Tiêu: “Vương Hoa đã đặt phòng xong rồi.”
“Em muốn đi thăm chú Cúc một chút.” Tô Tiêu Tiêu lúc này mới nhớ tới Cúc Bồi Quân.
“Được, tôi đi cùng em.” Hai người cùng lên tầng năm.
Cúc Bồi Quân ở phòng đơn có hai giường, người hộ lý đang nằm nghỉ trên giường kia. Thấy Cúc Bồi Quân đã ngủ say, vẻ ngoài trông không có gì đáng ngại nên Tiêu Tiêu không muốn làm phiền. Cô vừa định rời đi thì Cúc Bồi Quân tỉnh giấc. Thấy Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu, chú vội ngồi dậy hỏi: “Giám đốc Tần sao rồi cháu?”
“Dì ấy đang ở phòng hồi sức tích cực ạ.” Tô Tiêu Tiêu nhìn miếng băng trắng trên trán chú, đỡ chú nằm xuống: “Chú đừng cử động mạnh, chú thấy trong người thế nào?”
“Chú không sao.” Cúc Bồi Quân mặt đầy vẻ hối lỗi: “Chú có lỗi với Giám đốc Tần quá, giá mà người gặp nạn là chú thì tốt biết mấy!”
“Chú đừng nói vậy, ai bị thương cũng đều không tốt cả.” Tô Tiêu Tiêu không muốn làm phiền chú nghỉ ngơi, an ủi vài câu rồi bảo: “Chú cứ nghỉ đi, lát nữa cháu lại sang thăm chú.”
…
Nhà khách bệnh viện nằm ngay gần cổng chính, cao ba tầng, Vương Hoa đặt phòng ở tầng hai. Lúc này đã hơn bốn giờ sáng, trời sắp hửng đông. Lục Cảnh Hựu mở cửa phòng cho cô: “Tôi ở phòng sát vách, em tranh thủ chợp mắt đi, có chuyện gì cứ gọi tôi.”
“Vâng ạ.” Tô Tiêu Tiêu đáp lời. Dù cả người rã rời vì mệt mỏi nhưng cô chẳng hề thấy buồn ngủ, nằm trên giường cứ trằn trọc mãi không thôi. Lục Cảnh Hựu cũng không ngủ được, cô nghe thấy tiếng anh gọi điện thoại ở phòng bên cạnh.
Khoảng bảy giờ sáng, Tần Tu Minh đã tới nơi. Vừa thấy Lục Cảnh Hựu, cậu đã òa khóc nức nở. Lục Cảnh Hựu cũng không an ủi nhiều, chỉ nhàn nhạt nói: “Lát nữa anh đưa em đi thăm bà ấy. Mấy ngày tới em hãy ở lại đây chăm sóc mẹ mình đi.”
“Vâng, em biết rồi.” Tần Tu Minh nghẹn ngào: “Cảm ơn anh cả.”
Đến giờ thăm nuôi, mọi người chỉ được phép đứng nhìn qua cửa kính để theo dõi tình hình bệnh nhân. Nhìn Tần Sương nằm trên giường bệnh với mặt nạ oxy, Tần Tu Minh không kìm lòng được mà gục đầu vào tường khóc thổn thức. Tô Tiêu Tiêu cũng nhòe lệ, nhưng cô không muốn bộc lộ cảm xúc quá mức trước mặt Tần Tu Minh nên quay người bước ra ngoài.
Lục Cảnh Hựu đi theo sau cô: “Bác sĩ nói các chỉ số sinh tồn của bà ấy đã ổn định, đã qua cơn nguy kịch rồi, giờ chỉ còn đợi hồi phục dần thôi.”
Tô Tiêu Tiêu gật đầu, cố gắng kìm nén cơn xúc động. Tuy cô và Tần Sương không cùng m.á.u mủ, nhưng sự t.ử tế mà dì Tần dành cho cô là điều cô cả đời này không bao giờ quên được.
“Đêm qua em không ngủ được, về phòng nghỉ ngơi đi.” Lục Cảnh Hựu ngoái nhìn Tần Tu Minh, rồi lại hỏi Tiêu Tiêu: “Ở xưởng có việc gì quan trọng cần xử lý không? Nếu không thì chúng ta ở lại đây một hai ngày, xem tình hình Giám đốc Tần thế nào rồi hãy về.”
“Dạ không, em sắp xếp xong cả rồi.” Tô Tiêu Tiêu cũng muốn đợi dì Tần tỉnh lại mới yên tâm. Cô cùng Lục Cảnh Hựu quay về nhà khách, so với việc phải đối diện với Tần Tu Minh, cô thà ở cạnh Lục Cảnh Hựu còn thấy thoải mái hơn.
Vương Hoa ở lại bầu bạn với Tần Tu Minh: “Sự việc cũng đã xảy ra rồi, may mà tai qua nạn khỏi, em cũng đừng quá đau lòng.”
“Em thật có lỗi với mẹ.” Tần Tu Minh đã nửa năm không gặp mẹ rồi. Cậu vốn định nghỉ hè là về ngay, nhưng ông nội ốm nên cậu phải ở lại chăm sóc. Khó khăn lắm ông mới ra viện thì mẹ cậu lại gặp chuyện này. Vương Hoa chẳng biết nói gì thêm, chỉ thở dài.
“Tô Tiêu Tiêu đi cùng các anh ạ?” Lúc này Tần Tu Minh mới hỏi tới cô. Từ lúc cậu đến, hai người chưa hề nói với nhau câu nào, thậm chí Tiêu Tiêu còn chẳng thèm nhìn cậu lấy một cái. Vương Hoa thành thật kể lại: “Đêm qua chính Tiêu Tiêu gọi điện cho bọn anh. Lúc đó con bé đang ở xưởng, bọn anh qua đón rồi cùng tới đây luôn.”
“Em nghe anh cả nói rồi, lần này đa tạ cô ấy quá.” Tần Tu Minh thấy Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu đã đi xa, liền bảo Vương Hoa: “Để hôm khác em sẽ cảm ơn cô ấy đàng hoàng. Ở đây có em rồi, anh cũng về nghỉ đi.”
“Bố em có biết chuyện này không?” Vương Hoa hỏi nhỏ.
“Em chưa nói, nhưng chắc ông cũng biết rồi.” Tần Tu Minh nhận được điện thoại của Lục Cảnh Hựu khi đang ở nhà cũ, lúc đó cả Lục lão gia t.ử và Lục lão phu nhân đều có mặt. Chính ông nội đã cho người đưa cậu ra sân bay, chuyện này căn bản không giấu được, Lục Gia Bình sớm muộn gì cũng biết thôi. Vương Hoa im lặng không hỏi thêm nữa.
…
Nhà khách bệnh viện nhìn bề ngoài thì cũ kỹ nhưng nội thất bên trong khá ổn, lại cung cấp cơm nước và nước nóng 24/24. Khi Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu quay lại đã là mười một giờ trưa, đúng giờ cơm. Hai người vào nhà ăn, Tiêu Tiêu gọi một phần sủi cảo, cô chỉ muốn ăn qua loa cho xong bữa.
Nhưng Lục Cảnh Hựu không nghĩ vậy, anh gọi hẳn một bàn đầy đủ thức ăn mặn ngọt, rau củ. Anh còn đặc biệt gọi thêm một chiếc bánh ngọt nhỏ cho Tiêu Tiêu, nhắc nhở: “Ăn nhiều vào, dạo này em gầy đi nhiều rồi đấy.”
“Em thấy thế này là vừa đẹp mà.” Tô Tiêu Tiêu không nghĩ mình gầy, nhưng vẫn nhận lấy chiếc bánh. Kiếp trước vì giữ dáng nên cô rất hiếm khi ăn đồ ngọt cao năng lượng thế này, kiếp này mải mê kiếm tiền cô cũng chẳng nhớ mà mua bánh ăn. Có lẽ vì tình hình dì Tần đã ổn nên tâm trạng cô cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Bánh ngọt thời này không phải loại kem tươi cao cấp như sau này, nhưng có rắc thêm chút socola, vị cũng khá ngon. Cô ăn một miếng rồi đẩy về phía Lục Cảnh Hựu: “Vị ngon lắm, anh nếm thử đi.”
“Tôi không ăn.” Lục Cảnh Hựu đẩy lại chiếc bánh trước mặt cô, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều: “Em thích thì ăn nhiều chút.”
Chiếc áo trên người cô khá rộng, cổ áo hơi trễ để lộ vùng xương quai xanh thanh mảnh. Gió từ cửa sổ thổi vào khiến những sợi tóc mai dính lên mặt cô. Cô vươn bàn tay trắng trẻo vén tóc ra sau tai nhưng gió lại thổi chúng rơi xuống. Vẻ đẹp mong manh, có phần lộn xộn này là thứ mà anh chưa từng thấy trước đây. Mỗi khi cô cử động, đường nét nơi cổ áo thấp thoáng ẩn hiện. Anh khẽ dời tầm mắt, cúi đầu ăn cơm.
Anh không muốn Tiêu Tiêu tiếp xúc quá nhiều với Tần Tu Minh, vì vậy đã cố tình sắp xếp cho Tần Tu Minh ở tầng một chung với Vương Hoa. Sau khi Tiêu Tiêu về phòng, anh lái xe tới trung tâm bách hóa gần đó, chọn cho cô vài bộ quần áo vừa vặn. Cô vẫn là học sinh, không thể mặc loại áo quá hở hang. Nhân viên thấy anh chọn toàn đồ nữ size nhỏ liền cười niềm nở: “Bạn gái của anh dáng chuẩn thật đấy ạ, mấy bộ này đều là vải cotton, rất hợp với các cô gái trẻ.”
“Hai bộ này, với cả bộ đồ ngủ này nữa, gói lại cho tôi.” Lục Cảnh Hựu chọn cho cô hai bộ đồ mặc ngoài và một bộ đồ ngủ, đều là kiểu dáng rất kín đáo. Quần áo thay của anh đã có Vương Hoa lo liệu, anh không cần bận tâm.
