Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 180: Muốn Kiếm Tiền Thì Phải Bận Rộn

Cập nhật lúc: 09/03/2026 03:00

Ăn Tết ở nhà cậu hai thực sự rất có không khí. Đủ món chiên, xào, kho, nấu, nướng, quay, muối, hun khói, gần như chẳng thiếu thứ gì. Trần Quế Thăng còn bắc một bếp tạm ngoài sân, dùng để luộc đầu lợn, ninh xương, củi lửa bập bùng suốt ngày, khói bếp tỏa hương nghi ngút. Mỗi ngày đều có đủ món ngon, Tô Tiêu Tiêu cảm thấy mình chắc phải béo lên vài cân mất.

Có lẽ nhờ nhà đông người, Từ Nguyệt Nga tâm trạng tốt nên sức khỏe cũng hồi phục nhanh. Ngày nào bà ấy cũng cùng Trần Quế Lan nhào bột hấp bánh màn thầu, nấu cơm nấu nước, việc nhà làm không hết, chuyện kể chẳng dứt, bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt. Tô Tiêu Tiêu và Trần Quyên thì phụ trách quét dọn vệ sinh, nhóm lửa và trông bé Tuệ Tuệ. Trần Quế Thăng thì lo bổ củi, dọn dẹp sân vườn.

Ban ngày tất bật là thế, chỉ đến đêm muộn Tô Tiêu Tiêu và Trần Quyên mới có thời gian rảnh để kiểm kê vải vóc, bàn bạc chuyện may mặc. Trần Quyên làm nghề ở nhà nửa năm nay, vất vả thì có thật nhưng cũng đã nếm được vị ngọt: "May mà em giúp chị bán hết chỗ hàng tồn, nếu không đống đó đọng vốn thì c.h.ế.t chị. Chị tính rồi, nửa năm nay chị kiếm được hai nghìn tệ, hơn hẳn cái hồi đi giao hải quân (hải sản)."

Chủ yếu vì cô làm một mình nên chậm, lại còn phải lo cơm nước, việc nhà, lúc vào vụ mùa còn phải ra đồng. Với mức thu nhập này, cô đã rất mãn nguyện, ít nhất cũng đã thu hồi được tiền máy móc.

"Đợi qua năm, chúng ta sẽ nhập hàng từ chợ đầu mối Mặc Thành để tiết kiệm chi phí, một chiếc áo chỉ cần lãi một nửa là được rồi." Tô Tiêu Tiêu thấy Trần Quyên kiếm được thế là không ít, trung bình mỗi tháng ba trăm tệ là rất ổn. Đừng quên rằng Trần Quyên không phải làm việc quần quật ngày đêm, cô ấy chỉ tận dụng thời gian rảnh để kiếm tiền thôi.

"Tiêu Tiêu này, thực ra việc may vá chị không lo, chị chỉ lo chuyện mang đi bán thôi, chủ yếu là chị không có thời gian." Trần Quyên nói ra nỗi khổ tâm: "Em xem, chị đi chợ phiên một cái là mất nửa ngày, để mẹ và bé Tuệ Tuệ ở nhà chị chẳng yên tâm chút nào. Hay là mình hợp tác đi, chị ở nhà làm, em và cô phụ trách bán, chúng ta chia năm năm."

"Được ạ, sang năm mình bắt đầu hợp tác." Tô Tiêu Tiêu không chút do dự đồng ý ngay. "Nhưng máy móc thiết bị đều là của chị, nếu chia năm năm thì chị thiệt thòi quá. Thế này đi, em sẽ lấy của chị theo giá bán sỉ trên thị trường, còn chuyện em mang lên thành phố bán được bao nhiêu là việc của em."

Dù người ta thường nói "thân nhân bất cộng tài" (người thân không nên chung đụng tiền bạc vì dễ mất lòng), nhưng nếu nhìn từ góc độ đôi bên cùng có lợi thì vẫn có thể hợp tác tốt. Nếu vì chuyện này mà nảy sinh tranh chấp, đoạn tuyệt quan hệ thì cũng là chuyện không tránh khỏi. Nhưng Tô Tiêu Tiêu không lo xa đến thế, sống là phải cho hiện tại, cứ đi một bước tính một bước đã.

"Vậy thì tốt quá!" Trần Quyên biết Tô Tiêu Tiêu sẽ đồng ý, cô cũng hiểu làm ăn chung rất khó, nên nghiêm túc bảo: "Tiêu Tiêu, chị có chỗ nào làm chưa tốt em cứ nói thẳng. Mục tiêu của chị em mình là kiếm tiền, em đừng vì muốn giúp chị mà để bản thân chịu lỗ, nếu vậy chị sẽ buồn lắm."

"Em hiểu ý chị mà, chúng ta phải cùng thắng thì mới đi xa được, chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau là ổn." Tô Tiêu Tiêu biết Trần Quyên còn thành thật hơn cả mình, thành thật đến mức cô cảm thấy mình đôi khi còn hơi giả tạo. Nhưng mọi chuyện cốt ở giao tiếp, chỉ cần thông suốt thì chẳng có vấn đề gì.

Tô Tiêu Tiêu giúp Trần Quyên thiết kế một mẫu áo ngắn tay dáng rộng, hai người thức đêm làm mẫu thử. Với tốc độ của Trần Quyên, tầm tháng Năm là hoàn thiện, vừa kịp mang sang Hoa Liên bán.

Loại vải này giá sỉ tầm chín mười tệ, Tô Tiêu Tiêu tính cho cô ấy mười tệ, cô ấy lãi khoảng năm tệ, còn cô mang sang Hoa Liên bán tầm mười lăm tệ. Nhìn qua thì có vẻ chia năm năm, nhưng tính chất thì khác hẳn.

Lợi nhuận sỉ của Trần Quyên là cố định, còn Tô Tiêu Tiêu thì chưa chắc lãi được năm tệ vì bán lẻ phụ thuộc vào thị trường. Nếu xung quanh người ta bán mười hai, mười ba tệ thì cô cũng phải hạ giá theo. Nếu thị trường ế ẩm, bán lỗ vốn cũng là chuyện thường. Ngược lại, nếu hàng "hot", cô có thể lãi đậm hơn. Vì thế, cô lãi bao nhiêu là theo thị trường, còn Trần Quyên thì chắc chắn "mưa nắng đều có thu nhập".

Còn ba ngày nữa là đến Tết, Trần Quế Lan và Từ Nguyệt Nga đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ. Trần Quế Lan mãi chưa về nhà xem qua, nên Từ Nguyệt Nga – người lâu rồi không ra khỏi cửa – đã bồi bà cùng về.

Vừa hay gặp Tô Thúy Thúy ở đầu ngõ. Tô Thúy Thúy nghe nói Tô Tiêu Tiêu vẫn ở nhà cậu hai chưa về nên lẻn sang tìm bạn chơi. Nhìn đống đồ Tết đầy sân, cô ta không khỏi ngưỡng mộ, thế này mới gọi là ăn Tết chứ! Đồ Tết nhà cô ta chuẩn bị còn chẳng bằng một góc nhỏ ở đây.

Phùng Nguyệt Phân biết Tô Hậu Lễ định dắt mẹ con Cao Mỹ Phượng về đây ăn Tết thì bực bội vô cùng, mắng họ mặt dày, không biết điều, đến cả đồ Tết cũng chẳng sắm sửa cho t.ử tế. Vì chuyện này mà Từ Ngọc Hương còn cãi nhau với Phùng Nguyệt Phân một trận lôi đình. Phùng Nguyệt Phân tức quá bắt Tô Hậu Lễ trả tiền, nói ông ta trả tiền thì bà mới đi sắm Tết. Sắp Tết đến nơi mà không khí trong nhà họ Tô lại nặng nề vô cùng.

Bé Tuệ Tuệ đã ngủ, Trần Quyên và Tô Tiêu Tiêu rảnh rỗi nên ngồi vào máy khâu làm việc. Tô Tiêu Tiêu không coi Tô Thúy Thúy là người ngoài, bảo cô ta lại giúp mình cắt chỉ thừa. Tô Thúy Thúy cầm kéo nhỏ ngồi xuống, trêu Tô Tiêu Tiêu: "Tết nhất mà còn bận rộn thế này, năm nay chắc bạn kiếm được bộn tiền nhỉ."

"Muốn kiếm tiền thì phải bận rộn thôi." Tô Tiêu Tiêu lâu rồi không đạp máy khâu nên hơi gượng tay, đường may đơn giản cũng phải ướm tới ướm lui. Cô hỏi Tô Thúy Thúy: "Bao giờ chị đi làm lại?"

"Mùng Năm." Tô Thúy Thúy đáp: "Xưởng bọn chị nhận đơn hàng đồ ngủ đó nên bận hơn mọi năm, vừa đi làm là phải tăng ca ngay."

"Đơn hàng đồ ngủ đó là một miếng mồi ngon đấy, đủ cho xưởng các chị sống khỏe vài năm." Tô Tiêu Tiêu cũng không ngờ đơn hàng đó lại bị xưởng may Tề Mỹ nẫng tay trên. Nhưng đứng từ góc độ của ông chủ Dư, Tề Mỹ quả thực có thâm niên hơn Giai Lệ để nhận đơn này.

Tề Mỹ vốn là đơn vị trực thuộc Ngoại thương tỉnh, gần như doanh nghiệp nhà nước, còn Giai Lệ là tư nhân, không so được. Ban đầu ông Dư muốn đặt ở Giai Lệ hoàn toàn là vì tin tưởng Tần Sương, bà vừa gặp chuyện là ông đổi ý ngay. Suy cho cùng vẫn là vấn đề quản lý của Giai Lệ có lỗ hổng.

Ở Tề Mỹ, đơn hàng do Ngoại thương tỉnh trực tiếp phân bổ, mọi quy trình đều vận hành theo đơn vị phòng ban chứ không để một cá nhân đơn thương độc mã giải quyết.

"Chứ còn gì nữa!" Tô Thúy Thúy sang phòng quản lý chất lượng nên biết nhiều tin hành lang hơn hồi ở phân xưởng. Cô ta biết Tô Tiêu Tiêu thân với Tần Sương nên nhịn không được tiết lộ: "Chị nghe nói, giám đốc Khang bên chị đã tháp tùng ông chủ Dư đến bệnh viện Thanh Nguyên thăm Giám đốc Tần."

"Sau khi về, ông chủ Dư liền ký hợp đồng với bên chị. Giám đốc Khang nhà chị đúng là lợi hại thật!"

"Lại có chuyện đó sao?" Tô Tiêu Tiêu nghe mà thấy chuyện này có vẻ bất lợi cho Tần Sương. Nếu để Ngô Hữu Lương biết được thì ông ta sẽ nghĩ gì? Nghe cứ như thể Tần Sương chủ động nhường đơn hàng này đi vậy.

"Chắc chắn luôn, người ở phòng chị kể mà." Tô Thúy Thúy khẳng định.

Sau khi Tô Thúy Thúy về, Tô Tiêu Tiêu vẫn cứ suy nghĩ mãi về chuyện này. Cô rút điện thoại từ trong túi ra định gọi cho Tần Sương, nhưng nghĩ lại thấy không cần thiết. Dì Tần luôn theo sát đơn hàng này, chắc chắn dì biết nó đã bị Tề Mỹ lấy đi bằng cách nào. Tốt nhất là không nên hỏi. Có những chuyện, biết không bằng không biết.

Trên màn hình hiện lên hai tin nhắn mới của Lục Cảnh Hựu gửi từ hôm qua. Cô mở ra xem, anh hỏi cô ăn Tết ở đâu, đã lấy chìa khóa nhà mới chưa.

[Ăn Tết ở làng, chìa khóa nhà để qua năm mới lấy.] Tô Tiêu Tiêu nhắn lại. Nào ngờ Lục Cảnh Hựu phản hồi rất nhanh: [Khoảng tầm mùng Một tháng Năm tôi sẽ về, đợi tôi về sẽ mời em đi ăn cơm. Chúc em năm mới vui vẻ trước nhé!]

[Năm mới vui vẻ!] Tô Tiêu Tiêu lập tức nhắn lại: [Em phải làm việc rồi, nói chuyện sau nhé.]

[Được.] Anh đáp.

Trần Quyên ghé mắt nhìn màn hình một cái, hỏi: "Ai đấy?" Đây là lần đầu cô thấy điện thoại di động. Nghe Trần Quế Lan bảo thứ này tốn tiền lắm, chẳng thực dụng chút nào.

"Một người bạn ạ." Tô Tiêu Tiêu gập điện thoại lại, bỏ vào trong túi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 170: Chương 180: Muốn Kiếm Tiền Thì Phải Bận Rộn | MonkeyD