Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 184: Đồng Nghiệp Là Kẻ Thù?
Cập nhật lúc: 09/03/2026 07:03
Cả Tô Tiêu Tiêu và Trần Quế Lan đều chưa từng đến nhà Đinh Mỹ nên cũng không biết chị ấy sống ở đâu. Nhưng Tô Tiêu Tiêu thì đã từng đến nhà Thường Ngọc Cầm; chị Cầm ở gần đây nhất, ngay trong khu làng thuộc thành phố này.
Chiều ngày cuối cùng trước khi nhập học, Tô Tiêu Tiêu mới tìm được đến nhà chị ấy.
Thường Ngọc Cầm đang giặt quần áo ở nhà, thấy Tô Tiêu Tiêu xách một túi táo đi vào liền nhiệt tình đón tiếp: "Đến chơi là quý rồi, còn mang theo hoa quả làm gì, em khách sáo quá."
"Chị Cầm, sao mọi người vẫn chưa đi làm ạ?" Tô Tiêu Tiêu theo chị vào nhà, đặt túi táo lên bàn.
Nhà chị là nhà cấp bốn, phòng khách khá nhỏ, trên ghế sofa còn chất vài bộ quần áo. Dưới sàn nhà bày la liệt đồ chơi trẻ con. Thường Ngọc Cầm ôm đống quần áo đi chỗ khác, bảo Tô Tiêu Tiêu ngồi: "Hồi Tết lão Đinh có qua tìm chị, bảo trong nhà có chút chuyện nên tháng Giêng sẽ đi làm muộn hơn, nhờ chị nói lại một tiếng với mọi người."
"Chị không nghe nói là chuyện gì ạ?" Tô Tiêu Tiêu hỏi tiếp.
"Chị không biết." Thường Ngọc Cầm lắc đầu, suy đoán: "Lão Đinh trông hớt ha hớt hải lắm, chắc chắn là chuyện chẳng lành rồi, chị cứ ngỡ chị ấy đã báo cho em biết rồi chứ!"
"Chị ấy không có thông tin liên lạc của em." Tô Tiêu Tiêu nghĩ lại thấy cũng không đúng. Đinh Mỹ dù không có số của cô, nhưng chắc chắn biết người của xưởng may Giai Lệ có thể liên lạc được với cô mà. Chỉ cần Đinh Mỹ hỏi thăm qua chỗ dì Tần Sương là tìm được cô ngay.
"Đi, để chị đưa em đi hỏi Lưu Minh. Cậu ta thuê nhà ở làng này luôn, ngay phía sau nhà chị. Cậu ta thạo tin lắm, lại còn có quan hệ khá tốt với lão Miêu nữa." Thường Ngọc Cầm đề nghị, Tô Tiêu Tiêu lập tức đứng dậy: "Vậy mình đi thôi chị!"
Hai người cùng đến nhà Lưu Minh.
Lưu Minh ở chung nhà với người khác, anh ta thuê căn phòng phía Nam. Lúc hai người đến, cậu ta đang vắt chân chữ ngũ nằm trên giường đọc sách, nghe tiếng Thường Ngọc Cầm thì uể oải đáp: "Vào đi!"
Vừa đẩy cửa bước vào, một mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc sộc thẳng vào mũi khiến Tô Tiêu Tiêu suýt thì chảy nước mắt vì sặc.
"Á, là Tiêu Tiêu đến đấy à." Lưu Minh bật dậy như tôm nhảy, vội vàng nhét cuốn sách đang đọc dở xuống dưới chăn, cuống cuồng tìm ghế cho hai người ngồi. Nhưng nhà chỉ có mỗi một cái ghế đẩu, anh ta đành vỗ vỗ lên giường, rồi tự mình đứng dậy đon đả: "Mau ngồi đi em."
"Anh Lưu Minh, anh đừng khách sáo, tụi em đứng là được rồi." Tô Tiêu Tiêu không muốn ngồi lên giường của anh ta.
"Cậu đừng có bận rộn nữa, tụi này có chính sự muốn hỏi đây." Thường Ngọc Cầm hỏi thẳng: "Nhà lão Đinh có chuyện gì thế?"
"Thì cứ đợi thêm vài ngày nữa xem sao, cũng chẳng vội gì một hai ngày này." Lưu Minh xoa xoa hai bàn tay vào nhau, có vẻ không muốn nói.
"Thôi đi!" Thường Ngọc Cầm sa sầm mặt mày: "Cậu không nể mặt chị thì cũng phải nể mặt Tiêu Tiêu chứ, có gì thì cứ nói huỵch toẹt ra xem nào!"
"Tôi thật sự không nói được mà." Lưu Minh không còn vẻ nghênh ngang như lúc ở xưởng, cứ liên tục vò đầu bứt tai đầy khó xử: "Thì... là lão Miêu xảy ra chuyện rồi..."
"Anh Lưu Minh, anh cứ yên tâm, tụi em sẽ không nói ra ngoài đâu." Tô Tiêu Tiêu tiếp lời: "Tụi em cũng không phải hạng người thích tọc mạch chuyện nhà người khác, em chỉ quan tâm bao giờ thì xưởng khai công, bao giờ thì đơn hàng của em mới được làm thôi."
"Đúng rồi nhỉ, bao nhiêu da thuộc của em vẫn còn để ở xưởng mà!" Lưu Minh lúc này mới sực nhớ ra, nhìn Tô Tiêu Tiêu bằng ánh mắt đầy cảm thông: "Hồi cuối năm, lão Đinh bảo qua Tết là bắt đầu làm đơn hàng của em luôn đấy."
"Bởi vậy, cậu mau nói đi!" Thường Ngọc Cầm sốt ruột đến phát điên, chẳng kiêng nể gì mà mắng luôn: "Cái thằng Lưu Minh nhà cậu, đừng có như đàn bà con gái cứ lầm bầm lầm bầm thế, có gì thì nhả ra mau!"
"Được rồi, được rồi, tôi nói." Lưu Minh bị chị Cầm mắng cho một trận thì như hạ quyết tâm: "Lão Miêu chẳng phải ham mê c.ờ b.ạ.c sao? Lão mượn nợ nhiều lắm, thua sạch sành sanh rồi. Giờ người ta kiện, lão bị bắt rồi!"
"Bị bắt rồi?" Thường Ngọc Cầm và Tô Tiêu Tiêu đồng thanh kinh ngạc: "Thật hay giả thế?"
"Thật chứ sao không! Vấn đề bây giờ là một là dàn xếp riêng, hai là đi theo trình tự pháp luật, bị cưỡng chế thi hành." Lưu Minh thở dài: "Xưởng may Nater của chúng ta muốn vực dậy thì khó rồi."
"Lạ thật, lão Miêu dù ham bạc nhưng toàn chơi nhỏ thôi mà, sao đột ngột lại thua nhiều thế được?" Thường Ngọc Cầm thấy có gì đó sai sai, đá vào chân Lưu Minh một cái: "Cậu có nhớ có lần lão Tống bên xưởng da Hưng Long sang rủ lão đi đ.á.n.h bài không? Lúc đó lão Đinh không cho đi, hai người còn cãi nhau một trận. Cậu bảo có khi nào là lão Tống giở trò xấu không?"
"Chắc không đâu nhỉ?" Lưu Minh gãi đầu, không sao hiểu nổi: "Lão Tống trông cũng không giống hạng người như thế, lão làm vậy làm gì, hai bên vốn không thù không oán cơ mà?"
"Đồng nghiệp là kẻ thù, cậu không hiểu à?" Thường Ngọc Cầm lườm anh ta một cái, rồi quay sang an ủi Tô Tiêu Tiêu: "Em yên tâm, dù có bị cưỡng chế thi hành thì cũng chẳng có lý lẽ nào lại đi tịch thu da thuộc của khách hàng cả. Tụi mình cứ đợi xem sao, xem chuyện này tiến triển đến đâu."
Tô Tiêu Tiêu đại khái đã hiểu ra vấn đề. Nghĩa là chừng nào chuyện của lão Miêu chưa giải quyết xong thì họ không thể khai công được.
"Đúng rồi Tiêu Tiêu, em cũng đừng lo lắng quá." Lưu Minh cũng an ủi cô, tìm giấy b.út đưa cho cô: "Em cứ để lại cách liên lạc, hễ có tin gì là anh báo cho em ngay."
"Vâng." Tiêu Tiêu để lại số điện thoại di động, rồi hỏi Lưu Minh: "Giờ chị Đinh đang ở đâu ạ?"
"Lão Đinh giận lắm, về quê rồi." Lưu Minh đang nói thì sực nhớ ra điều gì: "À đúng rồi, hôm qua lão Tống bên xưởng da Hưng Long còn bảo tối nay mời anh đi uống rượu. Lúc đó anh thấy nên tránh hiềm nghi nên không đồng ý, hai người xem, anh có nên đi không?"
"Chị thấy cậu nên đi, nhân tiện mà dò hỏi tin tức." Thường Ngọc Cầm rất tán thành. Lưu Minh lại nhìn sang Tô Tiêu Tiêu, cô cũng gật đầu: "Đi uống chén rượu cũng chẳng sao đâu ạ, anh đừng nghĩ nhiều quá, biết đâu lại nắm được tình hình."
"Được, anh biết rồi, anh sẽ đi." Lưu Minh lúc này mới hạ quyết tâm, trong lòng bỗng thấy dâng lên một tinh thần trách nhiệm. Anh ta lại dặn Tiêu Tiêu: "Nếu không có chuyện gì gấp thì anh sẽ không gọi điện cho em đâu, lúc nào rảnh em cứ qua hỏi chị Cầm là được. Cái số này của em bị thu phí hai chiều, tốn tiền lắm."
"Em cảm ơn anh Lưu Minh." Tô Tiêu Tiêu bỗng thấy Lưu Minh cũng không đến nỗi bặm trợn hay đáng ghét như mình tưởng: "Chúng ta qua xưởng xem thử đi ạ!"
"Đi cũng bằng thừa thôi, tụi mình đâu có chìa khóa." Lưu Minh vẫn đứng dậy mặc áo khoác, đưa hai người ra khỏi nhà, tiến vào sân của xưởng may Nater.
Vừa bước vào, cả ba người đều ngẩn ngơ. Trên cửa xưởng đã dán giấy niêm phong của tòa án, con dấu đỏ ch.ói lòa vô cùng đập vào mắt.
"Trời đất, dán từ bao giờ thế này?" Lưu Minh chạy lại xem, không thể tin nổi: "Hôm qua vẫn chưa có mà."
"Có tự xé đi được không nhỉ?" Thường Ngọc Cầm cũng ghé sát vào, định chạm tay vào tờ niêm phong.
"Mọi người tuyệt đối đừng tự ý xé giấy niêm phong nhé." Tô Tiêu Tiêu vội vàng dặn dò hai người: "Để em đi hỏi bên tòa án xem chuyện này xử lý thế nào."
"Để anh đi hỏi cho, mấy chuyện này cần gì một đứa con gái như em phải ra mặt?" Lưu Minh vỗ n.g.ự.c: "Anh có người quen, mọi người cứ đợi tin của anh."
"Em đi cùng anh." Tô Tiêu Tiêu không muốn ngồi yên chờ đợi.
