Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 225: Người Trong Giang Hồ

Cập nhật lúc: 12/03/2026 13:03

"Đúng thế, kể cả không cho thuê thì chúng tôi cũng phải biết lý do tại sao chứ?" Trần Quế Xương cũng đồng tình: "Cô cứ giúp chúng tôi hỏi một tiếng, còn thành hay không thì tính sau."

"Được rồi, vậy để mai tôi đi hỏi Lương Khôn." Trần Quế Lan đành phải gật đầu đồng ý. Hai vợ chồng nhà kia cũng không đả động gì đến chuyện dời mộ nữa, ngồi chơi một lát rồi đứng dậy cáo từ.

Bước đến cửa, Vương Vân Anh nở nụ cười rạng rỡ: "Lúc nào rảnh thì sang nhà tôi chơi nhé. Con bé Trần Mai sắp cưới rồi, cô là cô ruột của nó cũng phải sang giúp một tay vài ngày đấy."

"Để lúc đó tính sau." Trần Quế Lan không muốn đi nhưng cũng chẳng từ chối thẳng thừng.

"Mẹ, mẹ có thể đi hỏi Lương Khôn, nhưng đừng can thiệp sâu vào việc này." Tô Tiêu Tiêu cũng không biết chuyện Lương Khôn nghỉ việc, nhưng cô hiểu thầu lại cái chợ là một công việc béo bở, tốt hơn đi làm công ăn lương gấp bao nhiêu lần.

"Mẹ biết mà, mẹ chỉ hỏi hộ thôi." Trần Quế Lan với nhà Trần Quế Xương cũng chẳng thân thiết đến mức ấy: "Mẹ chỉ nghĩ đều ở cùng một khu, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, giữ cái mặt mũi cho nhau là được rồi."

"Đúng vậy." Tô Tiêu Tiêu rất tán thành: "Chuyện dời mộ coi như không chấp nhặt với họ nữa, nhưng nếu còn có lần sau thì cứ trực tiếp trở mặt, khỏi qua lại gì luôn."

Nếu là cô, cô đã sớm đoạn tuyệt với nhà đó rồi. Nhưng Trần Quế Lan thì khác, bà vốn mềm lòng, vẫn còn nặng lòng với cái gọi là tình nghĩa anh em.

"Đúng thế, dù sao họ nhìn chúng ta cũng chẳng thân thiết gì." Trần Quế Lan vốn cũng không có nhiều tình cảm với Trần Quế Xương, có lẽ vì không cùng một mẹ sinh ra, nhưng chung quy vẫn cùng một cha, nói đoạn tuyệt hoàn toàn thì cũng không đành.

Sáng sớm hôm sau, Trần Quế Lan đến nhà Lương Khôn. Cậu ta vừa mới ngủ dậy, thấy Trần Quế Lan đến thì lúng túng mời bà vào nhà: "Mợ, mau vào nhà đi, mợ xem nhà cháu bừa bộn quá này."

Trong nhà trang trí khá tốt, chỉ có điều hơi lộn xộn. Trên sofa chất đầy quần áo, sàn nhà mấy ngày chưa lau, phảng phất mùi t.h.u.ố.c lá.

"Tại tôi đến sớm quá." Trần Quế Lan không ngồi mà đứng ngay cửa hỏi thẳng: "Lương Khôn này, cậu với Trần Giang có chuyện gì thế?"

"Mợ, mợ nói Trần Giang nào cơ?" Lương Khôn chỉ ra ngoài cửa sổ: "Cái người ở tòa nhà phía trước à?"

"Đúng, chính là người muốn thuê ki-ốt sắt ở chợ huyện Giao đấy." Trần Quế Lan mỉm cười: "Nó là cháu bên ngoại nhà tôi, nó bảo cậu không đồng ý cho nó thuê à?"

"Hóa ra là cháu mợ!" Lương Khôn vỡ lẽ: "Cháu với Trần Giang vốn chẳng có thù oán gì, chỉ là cháu cực kỳ ghét cái thằng góp vốn cùng nó thôi."

"Người đó là ai?" Trần Quế Lan tò mò.

"Cao Cường, em trai của bà Cao Mỹ Phượng." Lương Khôn hừ lạnh đầy khinh bỉ: "Em trai của hạng tiểu tam thì tốt lành được đến đâu!"

"..." Trần Quế Lan nhất thời không biết nói gì thêm.

Về đến nhà, Trần Quế Lan đem lời Lương Khôn kể lại cho Tô Tiêu Tiêu: "Lương Khôn bảo trước đây cậu ấy từng đ.á.n.h nhau với Cao Cường ở khách sạn Quốc Lữ nên nhìn ngứa mắt, còn bảo cứ thấy mặt thằng đó là chỉ muốn đ.ấ.m cho một trận. Trần Giang chẳng nên hợp tác với hạng người đó làm gì."

"Hai người đó sao lại hợp tác với nhau?" Tô Tiêu Tiêu vừa thức dậy, ôm gối ôm ngồi uống nước trên sofa: "Cao Cường không phải đang làm ở xưởng may Tề Mỹ sao?"

Trần Giang mở quán ăn, hai người đó quen nhau kiểu gì được?

"Ông nội của Cao Cường là người chăn cừu, cứ cách vài ngày lại mang thịt dê đến giao cho quán của Trần Giang." Trần Quế Lan cảm thấy chuyện này thật khó tin: "Lương Khôn không hiểu biết chuyện từ đâu nên mới không cho Trần Giang bán súp thịt dê ở chợ nữa."

"Vậy thì mẹ cứ nói thẳng với nhà bác cả đi, bảo là vì Lương Khôn từng đ.á.n.h nhau với Cao Cường nên Trần Giang bị vạ lây, chuyện còn lại để họ tự giải quyết." Tô Tiêu Tiêu khá ngạc nhiên về việc Lương Khôn thầu lại cái chợ huyện Giao này.

"Được, để mẹ đi nói với họ." Trần Quế Lan không muốn hai vợ chồng kia lại kéo đến nhà mình lần nữa nên chủ động tìm đến họ trước.

Họ sống ở tòa số 8, dãy đầu tiên của khu chung cư. Giữa đường bà gặp Trần Tiểu Hồng. Trần Tiểu Hồng dạo này đang bận rộn trang trí cửa hàng, mặt mũi lấm lem bụi bặm, cô ấy nhất quyết kéo bằng được Trần Quế Lan vào nhà ngồi chơi.

Trần Quế Lan không từ chối được đành đi theo. Nhà Trần Tiểu Hồng dọn dẹp rất sạch sẽ, cửa kính sáng loáng. Trần Quế Lan vừa ngồi xuống đã nghe thấy tiếng cãi vã từ tầng trên vọng xuống, không nghe rõ họ cãi gì nhưng nhận ra được giọng của Vương Vân Anh.

"Hai vợ chồng nhà ấy cãi nhau cả đêm rồi." Trần Tiểu Hồng nhún vai: "Chẳng biết là vì chuyện gì."

Trần Quế Lan im lặng không nói gì. Một lát sau, tiếng bước chân thình thịch vang lên cầu thang, dường như có người vừa chạy xuống lầu. Trần Tiểu Hồng nhìn qua lỗ mèo trên cửa: "Chị dâu dì chạy xuống rồi, cả đứa con gái lớn nhà bà ấy cũng đi theo nữa."

"Để tôi lên xem sao." Trần Quế Lan không muốn đợi thêm nữa, còn hai ngày nữa là Tết rồi, ai mà rảnh hám cái chuyện nhà họ mãi được.

"Dì Trần, hôm nay cháu về quê đây, qua Tết lên chúng ta lại tụ tập nhé." Trần Tiểu Hồng tiễn Trần Quế Lan ra cửa.

Trần Quế Lan mỉm cười: "Được, cháu lên thì cứ tìm mẹ con dì, dì làm món gì ngon cho mà ăn."

Trần Quế Xương cùng Trần Giang và Trần Cúc đều ở nhà. Hai cha con đang ngồi uống trà trò chuyện ở phòng khách, Trần Cúc thì đang rửa bát trong bếp. Thấy Trần Quế Lan đến, Trần Quế Xương tỏ ra rất nhiệt tình: "Chúng tôi đang định sang nhà cô ngồi chơi thì cô đã tới rồi."

"Cô ơi mau ngồi đi." Trần Giang đứng dậy nhường chỗ. Trần Cúc cũng từ trong bếp chạy ra rót trà cho bà: "Lâu rồi mới thấy cô sang, dạo này cô bận gì thế ạ?"

"Vẫn bán áo da ở trung tâm thương mại Hoa Liên thôi." Trần Quế Lan ngồi xuống sofa, hỏi Trần Quế Xương: "Chị dâu đâu rồi?"

"Bà ấy với Trần Mai ra ngoài rồi." Trần Quế Xương không đả động gì đến chuyện hai vợ chồng cãi nhau, Trần Giang và Trần Cúc cũng im lặng. Trần Quế Lan cũng chẳng hỏi thêm, nói với bác cả: "Anh cả, tôi vừa từ nhà Lương Khôn về, cậu ấy bảo cậu ấy từng có mâu thuẫn với Cao Cường."

"Cao Cường?" Trần Quế Xương nghi hoặc nhìn Trần Giang: "Có phải cái thằng cháu nội lão Cao chăn cừu, hay đến giao thịt cho con không?"

"Đúng, chính là nó." Trần Giang không hiểu nổi, lại hỏi Trần Quế Lan: "Cô ơi, Cao Cường là Cao Cường, cháu là cháu, sao Lương Khôn lại đem mâu thuẫn với nó đổ lên đầu cháu chứ?"

"Cậu ấy cho rằng hai đứa là cộng sự của nhau." Trần Quế Lan cũng không nói nhiều, đứng dậy định về: "Hai người cứ bận đi, tôi về đây, Tiêu Tiêu còn đang đợi ở nhà."

"Cảm ơn cô." Trần Giang thuận tay cầm một hộp trà đưa cho Trần Quế Lan: "Vốn dĩ định mang sang cho cô, may quá cô mang về luôn giúp cháu."

"Tôi không uống trà đâu, hai người cứ giữ lấy." Trần Quế Lan nhất quyết không lấy.

"Để lúc nào rảnh chúng cháu sang thăm cô." Trần Cúc cười híp mắt nói: "Năm sau Tiêu Tiêu thi đại học rồi, cô nhớ ở bên động viên em ấy nhé."

"Để tôi tiễn cô." Trần Quế Xương tiễn em gái xuống tận dưới lầu mới mở lời: "Quế Lan này, cô đi cùng tôi đến gặp Lương Khôn lần nữa đi, để tôi nói rõ chuyện này với cậu ta."

"Được rồi, tôi đi với anh." Trần Quế Lan không từ chối.

Trần Quế Xương vào kho dưới lầu xách một thùng rượu rồi cùng Trần Quế Lan đến nhà Lương Khôn. Lương Khôn đang chuẩn bị ra ngoài, nể mặt Trần Quế Lan, cậu ta nói với Trần Quế Xương: "Cháu không lấy rượu của bác đâu. Hôm nay bác bảo Trần Giang ra chợ tìm cháu, cháu sẽ nói chuyện với nó."

Quà đã mang đến thì không có lý gì lại mang về, Trần Quế Xương nhất quyết để rượu lại, ríu rít cảm ơn: "Chúng ta đều ở cùng khu, lại là họ hàng, sau này có việc gì cậu cứ bảo một tiếng nhé."

Trần Quế Lan về nhà kể lại chuyện này cho Tô Tiêu Tiêu nghe: "Lương Khôn giờ đúng là khác xưa rồi, cách nói năng làm việc chẳng khác gì người trong giang hồ."

"Cậu ấy vốn dĩ là người lăn lộn xã hội mà." Tô Tiêu Tiêu lại thấy cách làm của Lương Khôn rất "đúng chất" Lương Khôn: "Thầu lại cái chợ kiếm được nhiều tiền lắm, anh họ cũng có đầu óc đấy chứ."

Đến tối, Lương Khôn đột ngột ghé thăm, trên tay còn xách theo một túi trái cây.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 215: Chương 225: Người Trong Giang Hồ | MonkeyD