Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 252: Trong Lòng Cô Ấy Có Anh?

Cập nhật lúc: 12/03/2026 13:07

Khi Lục Cảnh Hựu từ huyện Giao trở về Ban quản lý dự án Thanh Nguyên thì trời đã tối mịt.

Tề Hằng đợi anh đến mức ngủ quên luôn trong văn phòng, thấy anh giờ này mới về, không nhịn được mà trêu chọc: "Cậu yêu đương kiểu này cũng mệt mỏi quá đấy, cô bé của cậu sao rồi?"

"Vết thương bị nhiễm trùng, dưỡng vài ngày là ổn." Lục Cảnh Hựu ngồi xuống bàn làm việc, mở cặp công văn ra: "Tôi chẳng phải đã giao cho cậu phụ trách cuộc họp hôm nay sao, có vấn đề gì không?"

"Cậu còn biết quan tâm đến mấy việc này cơ à?" Tề Hằng hừ lạnh: "Vẫn là mấy vấn đề cũ thôi, họ muốn đích thân cậu ra mặt đàm phán."

"Vậy thì để ngày mai đi!" Lục Cảnh Hựu lật xem biên bản cuộc họp: "Chúng ta nhất định phải đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, vài ngày tới còn phải đi Dương Thành một chuyến, dự án do chú hai tôi phụ trách bên đó chẳng có chút tiến triển nào cả."

"Kiểu ăn chung một nồi như nhà cậu đúng là không ổn chút nào." Tề Hằng than vãn: "Cậu làm việc đến kiệt sức thế này mà cũng chẳng được lòng ai. Theo tôi biết, chú hai cậu cũng có ý kiến với cậu đấy, bảo là ông nội cậu thiên vị, giao hết các dự án trọng điểm cho cậu."

"Tôi chỉ làm những gì mình có thể làm, không tính toán những chuyện khác." Lục Cảnh Hựu cũng không muốn nhắc đến chuyện gia đình mình.

Tề Hằng lắc đầu, lại cười hỏi anh: "Cậu theo đuổi người ta lâu như vậy rồi, đã có tiến triển gì mang tính thực chất chưa?"

"Tôi không hứng thú với cái gọi là 'tiến triển thực chất' của cậu, không phải ai cũng đầu óc đen tối như cậu đâu." Tâm trạng Lục Cảnh Hựu đang tốt nên không chấp nhặt lời anh ta: "Chúng tôi thuộc dạng qua lại bình thường."

"Thôi đi, đừng có tự tâng bốc mình cao thượng thế, tôi còn lạ gì cậu." Tề Hằng vẻ mặt khinh bỉ: "Nếu cậu với cô ấy là qua lại bình thường, vậy còn Nhan Tuyết Vi – đối tượng xem mắt của cậu thì tính là gì?"

"Giống như cậu nói đấy, Nhan Tuyết Vi chỉ là một đối tượng xem mắt thôi." Lục Cảnh Hựu không mấy để tâm: "Tôi vốn không định qua lại với cô ta, chỉ là mẹ tôi ở giữa bày trò thôi."

Kiếp trước, ngay từ khi chưa gặp Tô Tiêu Tiêu, anh đã không thích Nhan Tuyết Vi. Không phải vì cô ta không tốt, mà là anh chẳng có cảm giác gì với cô ta cả. Lúc đó anh từng nghĩ đời này mình chắc chắn sẽ sống cô độc một mình, cho đến khi anh gặp được Tô Tiêu Tiêu.

Cảm giác Tô Tiêu Tiêu mang lại cho anh không hẳn là kinh diễm, chỉ là anh thấy cô gái này từ đầu đến chân đều hợp với ý nguyện sâu thẳm trong lòng anh. Nhưng chẳng bao lâu sau anh biết được cô đang yêu Tần Tu Minh, anh chỉ đành nén c.h.ặ.t tình cảm ấy vào lòng. Sau này, Tô Tiêu Tiêu và Tần Tu Minh chia tay, trở mặt thành thù, anh thấy cơ hội của mình đã đến. Đáng tiếc, Tô Tiêu Tiêu căn bản không hề để anh vào mắt, đối với sự quan tâm của anh, cô luôn làm ngơ...

Đời này Tần Tu Minh đã bị loại sớm, anh và cô bắt đầu qua lại bình thường, đối với anh mà nói, như vậy đã rất mãn nguyện rồi.

"Thế Tô Tiêu Tiêu rốt cuộc đã đồng ý cậu chưa?" Tề Hằng là người rất thực tế, nếu người ta không có ý đó thì thôi, mặt dày bám riết không nên là thủ đoạn của Lục tổng.

"Chỉ cần trong lòng cô ấy có tôi là đủ rồi, đồng ý hay không không quan trọng." Nghĩ đến ánh mắt Tô Tiêu Tiêu nhìn mình, Lục Cảnh Hựu bất chợt mỉm cười: "Giữa tôi và cô ấy không cần phải nói quá rõ ràng."

"Vừa nãy cậu còn bảo là qua lại bình thường, giờ lại nói trong lòng cô ấy có cậu." Tề Hằng chẳng biết nói gì hơn, lắc đầu: "Lục tổng, cậu có biết tư duy logic của mình đã loạn hết cả lên rồi không? Cậu không thích hợp với công việc hiện tại nữa đâu, cậu cứ tiếp tục đi yêu đương đi!"

Lục Cảnh Hựu đứng bên cửa sổ nhìn vào màn đêm đen như mực, khóe môi hơi nhếch lên. Đúng vậy, anh chắc chắn, trong lòng cô có anh...

Vị bác sĩ mà Lục Cảnh Hựu mời rất tận tâm, cứ cách hai ngày lại qua thay băng cho Tô Tiêu Tiêu một lần. Tô Tiêu Tiêu hỏi về chi phí cụ thể, ông nói Lục Cảnh Hựu đã thanh toán hết rồi, chỉ cần đắp t.h.u.ố.c thêm hai lần nữa là không sao.

Một tuần sau, vết thương của Tô Tiêu Tiêu bắt đầu đóng vảy và chuyển biến tốt. Trần Quế Lan rất vui mừng, bảo bác sĩ ở phòng khám vẫn rất giỏi. Tô Tiêu Tiêu bất chợt thấy mẹ mình thật là một người mẹ vô tâm, đã bao nhiêu ngày rồi mà bà không nhận ra miếng băng gạc trên chân cô không giống loại ở phòng khám quấn cho.

Mấy ngày nay Trần Quế Lan đều làm việc ở điểm gia công của Tiết Diễm, bà kể tình hình bên đó cho Tô Tiêu Tiêu nghe: "Kỹ thuật của Tiết Diễm vẫn rất khá, có điều những người khác toàn là thợ học việc, chỉ làm được mấy công đoạn đơn giản, lại còn đúng giờ là về, mỗi ngày chẳng ra được bao nhiêu thành phẩm."

"Chỉ cần cổ áo, cổ tay và gấu áo làm chuẩn chỉnh là được ạ." Tô Tiêu Tiêu đã hỏi qua Tiết Diễm, chị ấy nói những công đoạn quan trọng đều do chị ấy tự làm, đợi những người khác quen tay rồi sẽ dần dần đào tạo thêm.

"Dù sao mẹ vẫn thấy những người ở điểm gia công này không bằng đám thợ của Đinh Mỹ." Trần Quế Lan từng theo đơn hàng ở xưởng Giai Lệ nên đã là người trong nghề, bà hỏi Tô Tiêu Tiêu: "Bây giờ dì Tần của con đã có xưởng may rồi, sao con không đặt hàng ở chỗ dì ấy?"

"Con thấy xa quá ạ." Tô Tiêu Tiêu tùy tiện tìm một cái cớ: "Mẹ không đi được, con cũng không đi được, để sau này hợp tác vậy ạ!"

"Hôm qua dì Tần còn hỏi mẹ đấy, dì ấy biết con đang làm áo Hoodie nên bảo cứ đặt ở chỗ dì ấy làm cho." Trần Quế Lan nói: "Mẹ bảo mẹ không đi được, chân con lại đang bị thương nên cứ đặt ở dưới nhà làm trước, dì ấy cũng không nói gì thêm."

"Mẹ, mẹ có thấy dì Tần dạo này khác trước không?" Tô Tiêu Tiêu hỏi, Trần Quế Lan cũng có cảm giác như vậy: "Có lẽ vì dì ấy bận quá nên không thường xuyên liên lạc với chúng ta chăng?"

Trước đây Tần Sương cứ dăm bữa nửa tháng lại gọi điện, hai người có bao nhiêu chuyện nói không hết. Bây giờ dì ấy rất ít khi gọi, nói được vài câu là cúp máy ngay.

"Chắc là vậy ạ!" Trong lòng Tô Tiêu Tiêu dâng lên một cảm giác khó tả: "Con người rồi ai cũng sẽ thay đổi."

Cô vốn tưởng rằng mình và Tần Sương sẽ ngày càng thân thiết, không ngờ lại ngày càng xa cách. Đôi khi giữa người với người là như vậy, vốn dĩ đang đi lại rất tốt, bỗng nhiên lại không qua lại nữa. Có lẽ vì một chuyện nhỏ không đáng kể, hoặc cũng có lẽ vì một câu nói vô tình.

"Thực ra dì Tần rất quý con, dì ấy không dưới một lần nói với mẹ rằng nếu con và Tần Tu Minh có thể ở bên nhau thì đời này dì ấy chẳng còn gì hối tiếc nữa." Trần Quế Lan đoán: "Có phải Tần Tu Minh đã có đối tượng rồi, dì Tần thấy hai đứa không còn khả năng nữa nên mới không còn mặn mà với chúng ta như trước không?"

"Chắc không đến mức đó chứ ạ?" Tô Tiêu Tiêu không nghĩ đến chuyện này, cô luôn cho rằng tình cảm giữa cô và Tần Sương không liên quan gì đến Tần Tu Minh.

Nếu thực sự giống như lời mẹ nói thì cô cũng chẳng có gì phải trăn trở. Người ta dù sao cũng là mẹ con, m.á.u mủ ruột rà. Dù thế nào đi nữa, sự thật là Tần Sương đã từng giúp đỡ cô. Phụ nữ với phụ nữ cũng cần có duyên phận, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

"Thực ra dì Tần là người rất tốt, nếu không có dì ấy thì chúng ta cũng không có ngày hôm nay." Trần Quế Lan vẫn có ấn tượng cực tốt về Tần Sương, bà vốn tưởng hai người sẽ làm bạn lâu dài.

"Dì ấy tốt với mình, chúng ta đối với dì ấy cũng đã nhân chí nghĩa tận rồi ạ." Tô Tiêu Tiêu thừa nhận kiếp trước cô nợ ân tình của Tần Sương, nhưng kiếp này thì không. Lúc dì Tần gặp chuyện, mẹ con cô đã bận trước bận sau đến Thanh Nguyên chăm sóc cho đến khi bà ấy bình phục. Nếu dì Tần vì chuyện của Tần Tu Minh mà cố ý xa lánh họ, thì không qua lại nữa cũng không sao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.