Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 262: Dụng Ý
Cập nhật lúc: 13/03/2026 13:01
Đối với Trần Quế Thăng và Trần Quế Xương mà nói, Thủ đô Bắc Kinh là một nơi vô cùng xa xôi.
Thậm chí họ còn nghĩ rằng thủ đô Bắc Kinh chỉ xuất hiện trên tivi, bởi ít nhất là những người xung quanh họ chưa có ai từng đặt chân đến đó.
Nay nghe tin cháu ngoại sắp đi thủ đô Bắc Kinh học đại học, ngoài cảm giác xa xôi, họ còn thấy có chút không tưởng.
Trong tỉnh cũng có nhiều trường đại học tốt, sao Tô Tiêu Tiêu lại muốn đi nơi xa xôi đến thế để học?
Nếu Trần Quế Lan đã không nỡ xa con, sao ban đầu lại không ngăn cản?
Trần Quế Thăng không hiểu mấy chuyện này nên không nói gì, còn Trần Quế Xương thì hỏi Trần Quế Lan: "Lúc đăng ký nguyện vọng, sao Tiêu Tiêu lại chọn tận trên thủ đô?"
"Con bé tự đăng ký đấy chứ, em cũng chẳng hiểu gì." Trần Quế Lan hoàn toàn mù tịt về việc chọn trường, bà lau nước mắt nói: "Nó đăng ký lúc nào em cũng chẳng hay, thực lòng em chỉ mong nó học đâu đó gần nhà thôi."
Con gái bà vốn dĩ là người rất có chủ kiến, việc gì đã quyết thì khó lòng lay chuyển được.
Dù bà có biết thì cũng chẳng giải quyết được gì.
Giấy báo nhập học vừa mới tới hôm qua, Tô Tiêu Tiêu liếc qua một cái rồi khóa c.h.ặ.t vào ngăn kéo. Bà chỉ biết con gái mình trúng tuyển vào chuyên ngành Tài chính của Đại học Kinh đô (Bắc Đại), còn những thứ khác bà cũng không rõ lắm.
"Đã quyết định rồi thì em cũng đừng buồn nữa." Trần Quế Thăng thấy xa nhà cũng không phải chuyện gì quá lớn lao: "Tiêu Tiêu nhà em từng đi tỉnh thành, đi cả vùng Tây Bắc rồi, em chẳng việc gì phải lo cho nó cả. Con bé còn bản lĩnh hơn anh em mình nhiều."
"Cũng đúng." Trần Quế Xương gật đầu: "Thì kể cả có học đại học trong tỉnh thì mỗi năm cũng chỉ về được hai lần, nó đi Bắc Kinh thì nghỉ hè nghỉ đông mới về, cũng thế cả thôi."
Hiếm khi hai anh em mới có đủ kiên nhẫn để khuyên nhủ Trần Quế Lan nghĩ thoáng ra. Đứa cháu đỗ đại học ở Bắc Kinh là chuyện tốt, xa một chút thì đã sao, học xong bốn năm rồi lại về thôi.
Trần Quế Lan gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Bà thực tâm mong con gái sẽ về, chỉ sợ con bé đi rồi sẽ không muốn quay về nữa. Có điều những lời này bà không thể nói với hai anh trai, chỉ đành nén c.h.ặ.t trong lòng.
Ba người đang trò chuyện thì Tần Sương gọi điện tới hỏi xem có phải Tô Tiêu Tiêu đã nhận được giấy báo nhập học rồi không. Trần Quế Lan xác nhận đã nhận được, là giấy báo của Đại học Kinh đô.
Tần Sương nghe chừng rất vui mừng, nói hai mẹ con họ quá kín tiếng, chẳng chịu gọi điện báo tin mừng cho bà. Không đợi Trần Quế Lan kịp nói gì, Tần Sương lại bảo chiều nay bà sẽ tới huyện Giao thăm hai người.
Trần Quế Lan đồng ý, bảo sẽ đợi bà tới.
Trần Quế Thăng và Trần Quế Xương nghe thấy em gái có khách đến liền lập tức đứng dậy cáo từ. Trần Quế Lan vốn định giữ họ lại ăn cơm trưa nhưng họ không chịu, bảo người nhà với nhau không cần khách sáo thế.
…
Tô Tiêu Tiêu mấy ngày nay cũng rất bận rộn. Cô gọi điện cho Dư Bảo Lai bảo ông gửi thêm một đợt vải nỉ (vải hoodie) qua đây. Dư Bảo Lai nói chiều nay sẽ gửi hàng, tầm hai ba ngày là tới.
Phía Tiết Diễm, số lượng thành phẩm mỗi ngày ra hàng càng lúc càng nhiều. Nhóm người Đinh Mỹ cũng rất liều mạng để kiếm tiền, hầu như ngày nào cũng hoàn tất việc là ủi và kiểm tra kim găm cho hết số hàng tồn bên chỗ Tiết Diễm.
Mọi áp lực đều dồn cả về phía Tô Tiêu Tiêu.
Hàng tồn nhiều quá mức chẳng còn chỗ chứa, cửa hàng của Trần Tiểu Hồng cũng không bán được bao nhiêu. Tô Tiêu Tiêu ép cô ấy nhận thêm một nghìn chiếc áo nỉ, khiến Trần Tiểu Hồng kêu oai oái, bảo phải bán nửa năm mới hết chỗ đó.
"Bán không hết ở đây thì mang ra phiên chợ mà bán, tóm lại chị đừng có kiểu làm một ngày nghỉ hai ngày nữa." Tô Tiêu Tiêu rất không hài lòng với "đại lý" này, suốt ngày cứ nhởn nhơ thong thả, chẳng chịu lo bán hàng.
Nhìn Trần Quyên mà xem, một mặt ở nhà may áo dài tay, một mặt vẫn làm ruộng, lúc rảnh rỗi còn mang áo ra phiên chợ bán. Cô ấy còn nói đợi sau khi thu hoạch vụ thu xong sẽ tìm thêm vài người đến nhà làm việc, cũng lập một điểm gia công may mặc riêng.
Tô Tiêu Tiêu rất ủng hộ ý tưởng này, còn đặc biệt đưa cô ấy đến điểm gia công của Tiết Diễm để tham quan và học hỏi kinh nghiệm.
Còn Trần Tiểu Hồng thì cuộc sống sung sướng quá rồi, không có động lực kiếm tiền.
"Thì chính em nói đấy thôi, chỗ này của chị khách khứa không đông, giờ chị đang nuôi cửa hàng. Mỗi ngày bán được mười mấy chiếc là tốt lắm rồi." Trần Tiểu Hồng không hiểu nổi sao Tô Tiêu Tiêu phải liều mạng như thế, cô nàng lý sự: "Nếu chị mà theo kịp bước chân của em thì chị đã chẳng phải là Trần Tiểu Hồng rồi."
Tô Tiêu Tiêu bất lực, chẳng làm gì được cô bạn này.
…
Ở bên này chỉ có một mình Trần Quế Lan trông coi là không ổn, Tô Tiêu Tiêu bèn bàn với Đinh Mỹ để xin Thái Đình qua đây, để Thái Đình phụ trách toàn bộ công việc tại huyện Giao.
Thái Đình đã được rèn luyện bên chỗ Đinh Mỹ hơn một năm, thông thạo toàn bộ quy trình sản xuất và gia công may mặc. Cô ấy lại quen biết người bên phía Tiết Diễm, bản thân vốn là nhân viên của Đinh Mỹ, lại còn là bạn học cũ của Trần Tiểu Hồng. Tô Tiêu Tiêu tin rằng năng lực của Thái Đình hoàn toàn có thể đảm đương tốt công việc này.
Mấy ngày nay cô đưa Thái Đình đi khảo sát thị trường, thậm chí còn đến tận nơi chào hàng ở các cửa hàng quần áo tại các xã trấn lân cận. Thời đại này chưa có bán hàng qua mạng, chính là thời hoàng kim của các cửa hàng truyền thống, chỉ cần đôi bên tin tưởng nhau là có thể chốt đơn.
Vì vậy, Tô Tiêu Tiêu còn in danh thiếp cho Thái Đình, để các nhà bán lẻ có ý định thì đến trung tâm thương mại Hoa Liên tìm Thái Đình lấy hàng, giá bán buôn vẫn giống như bên Mặc Thành.
Các chủ tiệm bán lẻ đều là người sành sỏi, chất liệu và đường may thế này, giá cả lại như vậy thì còn gì mà không yên tâm. Chỉ cần bán chạy, chắc chắn họ sẽ tìm đến Hoa Liên gặp Thái Đình để nhập thêm hàng.
Hai người chạy đôn chạy đáo ở vùng ngoại thành suốt hai ngày, bán hết sạch năm mươi chiếc áo mẫu mang theo. Lúc quay về thì trời đã tối hẳn.
Tô Tiêu Tiêu lấm lem bụi đường trở về nhà, đã thấy Tần Sương và Tần Tu Minh đang ngồi trên sofa trò chuyện với Trần Quế Lan. Cơm tối bà đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi Tô Tiêu Tiêu về là dùng bữa.
"Tiêu Tiêu, dì gọi điện cho cháu mãi mà không được, cháu không mang theo điện thoại à?" Tần Sương hỏi. Giọng điệu của bà rất tự nhiên, nụ cười vẫn hiền hậu như trước, cứ như giữa họ vẫn thân thiết như ngày nào.
"Cháu quên mang ạ." Tô Tiêu Tiêu không ngờ Tần Sương và Tần Tu Minh lại tới, cô mỉm cười với hai người: "Mọi người cứ trò chuyện đi, cháu đi thay bộ đồ đã."
"Thế mẹ đi dọn cơm luôn đây." Trần Quế Lan cũng đã đợi đến sốt ruột. Tần Tu Minh liếc nhìn Tô Tiêu Tiêu, ôn tồn nói: "Không vội, em cứ thong thả thôi."
Tô Tiêu Tiêu cũng chẳng vội vàng, cô tắm rửa thay đồ, sấy khô tóc rồi mới ngồi xuống cạnh Trần Quế Lan. Trần Quế Lan nói: "Dì Tần của con nghe tin cháu đỗ Đại học Kinh đô nên đặc biệt tới đây chúc mừng đấy."
"Cháu cảm ơn dì Tần." Tô Tiêu Tiêu mỉm cười.
"Tiêu Tiêu đỗ được vào Kinh đô, dì thực sự rất mừng." Tần Sương vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một phong bao đỏ: "Đây là chút lòng thành của dì, chúc cháu vạn sự như ý, mọi việc thuận lợi."
"Cháu cảm ơn dì Tần ạ." Tô Tiêu Tiêu cười rạng rỡ nhận lấy, phong bao rất dày, ước chừng khoảng một nghìn tệ.
"Tiêu Tiêu, đây là quà anh tặng em." Tần Tu Minh lấy từ trong cặp ra một cuốn sổ tay được đóng gói tinh xảo. Tô Tiêu Tiêu nhận lấy: "Em cảm ơn anh..."
Trần Quế Lan nấu rất nhiều món, nhiệt tình mời Tần Sương và Tần Tu Minh dùng bữa. Hai mẹ con họ luôn miệng khen bà nấu ăn ngon.
Tô Tiêu Tiêu không có cảm giác thèm ăn nhưng vẫn ngồi cùng, không buông đũa trước.
Sau bữa cơm, Tô Tiêu Tiêu đứng dậy pha trà.
Lúc này bốn người mới ngồi lại trò chuyện tiếp. Tần Tu Minh thỉnh thoảng lại cố ý hoặc vô tình nhắc đến Lục Cảnh Hựu: "Vốn dĩ con đã hẹn với anh cả mấy ngày nữa cùng đi Dương Thành, nhưng anh ấy bận việc đột xuất nên đi từ hôm kia rồi, lại còn bay chuyến nửa đêm nữa, nghe nói là Nhan Tuyết Vi cũng tới Dương Thành."
"Người ta đi vì công việc chứ có phải đi hẹn hò đâu." Tần Sương liếc nhìn Tô Tiêu Tiêu, cười nói: "Cái nhà đó ai cũng là cuồng công việc cả, tuyệt đối không có chuyện vì hẹn hò mà chạy xa thế đâu."
Tô Tiêu Tiêu chỉ mỉm cười, không lên tiếng.
