Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 278: Phòng Không Xuể
Cập nhật lúc: 14/03/2026 06:00
"Tớ không biết." Vương Duyệt lắc đầu, ngập ngừng một lát rồi như lấy hết can đảm nói tiếp: "Sau này tớ sẽ không kể gì về cậu cho cô ấy nữa, nhưng cậu cũng nên đề phòng một chút. Cô ấy nói mình có họ hàng với Tần Tu Minh, tớ nghi là người nhà họ Tần đã biết chuyện của cậu nên mới sai cô ấy đi nghe ngóng."
Tuy Vương Duyệt đã lỡ lời kể chuyện của Tô Tiêu Tiêu nhưng cô không phải người xấu, cô chỉ phạm phải một sai lầm nhỏ. Đã nhận ra lỗi lẫm thì sửa đổi là được.
"Mình biết rồi, cảm ơn bạn." Tô Tiêu Tiêu cảm thấy sự việc không đơn giản như Vương Duyệt nghĩ. Bạn gái hiện tại của Tần Tu Minh là Dư Điềm, cô và anh ta giờ chẳng còn qua lại gì, nhà họ Lục hay nhà họ Tần mắc mớ gì phải nghe ngóng về cô?
"Xin lỗi cậu nhé, Tô Tiêu Tiêu." Thấy Tô Tiêu Tiêu không có ý trách cứ, Vương Duyệt lại càng thêm áy náy: "Chúng ta là đồng hương, lẽ ra tớ phải bảo vệ cậu mới đúng."
"Không cần đâu, mình không cần bạn phải bảo vệ." Tô Tiêu Tiêu nhàn nhạt nhìn cô ta: "Bạn cứ là chính mình là tốt rồi."
Cô chợt nhớ ra Lục Cảnh Hựu có một cô em họ hình như họ Bạch, nhưng cô không biết tên cô ta là gì. Giờ xem ra Bạch Mạt Lị chính là cô em họ đó. Có lẽ Bạch Mạt Lị nghe phong phanh Lục Cảnh Hựu có qua lại với cô nên mới mượn danh nghĩa họ hàng của Tần Tu Minh để dò xét.
Vậy thì ai đã kể cho Bạch Mạt Lị chuyện này? Chắc chắn không phải người thân cận với Lục Cảnh Hựu, những người như Tề Hằng hay Vương Hoa không việc gì và cũng không đời nào đi kể với Bạch Mạt Lị. Vậy thì là ai?
Thấy Tô Tiêu Tiêu nói vậy, Vương Duyệt càng thấy không biết giấu mặt vào đâu. Tô Tiêu Tiêu không buồn để ý đến cô bạn nữa, quay trở lại canteen mua một phần cơm gà xào ớt yêu thích rồi tìm Đỗ Băng Thiến ngồi xuống ăn.
"Hỏi rõ rồi chứ?" Đỗ Băng Thiến đã ăn xong, đang chậm rãi uống nước.
"Chưa rõ lắm, mà tớ cũng chẳng muốn hỏi nữa." Tô Tiêu Tiêu không tiện nói nguyên do với Đỗ Băng Thiến, cô vừa ngon lành ăn cơm gà vừa đáp: "Thay vì tốn thời gian cho việc đó, tớ thà qua Cam Quang Viên ăn món gì ngon ngon còn hơn."
"Cậu đúng là người lạc quan." Đỗ Băng Thiến mỉm cười: "Khi nào rảnh chúng mình cùng đi."
...
Tan học buổi chiều, Tô Tiêu Tiêu đeo ba lô ra khỏi lớp. Trên đường đi, cô nhắn tin vào máy nhắn tin của Thái Đình, bảo cô ấy gọi lại. Hôm qua Thái Đình nói đi công viên Liễu Hồ nhận hàng, không biết đã nhận được chưa.
Phải một lúc lâu sau Thái Đình mới gọi lại, giọng điệu vô cùng sốt sắng: "Nhận được hàng rồi em, nhưng số lượng không khớp, bị thiếu mất một kiện. Chị với bác tài xế đã đếm đi đếm lại hai lần rồi."
Một kiện hàng là một trăm chiếc. Một trăm chiếc trị giá chín trăm tệ.
"Em biết rồi, em qua đó xem ngay đây." Tô Tiêu Tiêu về ký túc xá cất sách vở, lấy túi xách rồi bắt xe ra khu cư xá nhà máy điện.
Đến nơi thì trời đã tối hẳn. Thái Đình và tài xế đã kiểm đếm thêm hai lần nữa, vẫn cứ thiếu một kiện. Tô Tiêu Tiêu nghe thấy Thái Đình rầu rĩ nói: "Bác Nghiêm ơi, không cần đếm nữa đâu, thực sự là thiếu một kiện rồi."
"Không thể nào, chính tay tôi xếp hàng lên xe, tuyệt đối là một trăm kiện. Dọc đường tôi có dỡ hàng một lần nhưng hàng của họ là thùng giấy, tuyệt đối không thể lẫn lộn với hàng bao tải của các cô được." Bác tài xế Nghiêm khẳng định chắc nịch: "Hơn nữa, lúc cô đếm lần đầu là đủ một trăm kiện, sao đến lúc nhập kho lại thiếu mất một kiện?"
"Có lẽ là lần đầu cháu đếm sai..." Thái Đình càng phiền muộn hơn: "Bác Nghiêm à, cháu không hề rời đi nửa bước, chúng ta đếm hai lần đều là chín mươi chín kiện, hay là bác làm rơi dọc đường rồi?"
"Hôm qua tôi dỡ hàng xong là ăn ngủ luôn trên xe, dọc đường chỉ nghỉ ngơi có hai tiếng đồng hồ." Bác Nghiêm kích động: "Cô thấy đấy, hàng của các cô được bọc kỹ càng thế này, làm sao mà rơi mất một kiện được?"
"Bác Nghiêm đừng kích động, chúng ta cùng bình tĩnh nhớ lại xem sao." Tô Tiêu Tiêu nghe qua đại khái rồi quay sang hỏi Thái Đình: "Chị nói em nghe, lần đầu tiên chị đếm như thế nào?"
"Chị thuê hai người bốc vác, họ bê một kiện xuống xe là chị ghi lại một kiện. Lúc bê đến kiện thứ chín mươi lăm thì có người ghé qua xem hàng." Thái Đình nỗ lực nhớ lại: "Mấy kiện còn lại chị liếc mắt nhìn qua thấy hình như là năm kiện nên chị không bắt họ bê vào kho ngay mà để ở cửa. Nhưng đến lúc người xem hàng đi rồi thì chỉ thấy còn có bốn kiện thôi."
"Cô Tô này, tôi là tài xế của xưởng may Khải Phát, đến Thủ đô cũng không phải lần một lần hai. Dù chuyện mất hàng không phải là hiếm nhưng lần này mất rất kỳ lạ." Bác Nghiêm tuy chưa gặp Tô Tiêu Tiêu bao giờ nhưng biết cô là chủ hàng nên giọng điệu dịu đi nhiều: "Tôi từng bị mất hàng một lần, đó là bị trộm dọc đường. Từ đó tôi rút kinh nghiệm, lô hàng này của cô tôi đều dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t vào nhau. Tôi không phải đùn đẩy trách nhiệm, nhưng kiện hàng đó chắc chắn bị mất ở ngay chỗ các cô thôi."
Lúc đó bác thấy hàng đã bốc xuống hết nên mải thu dọn bạt che trên xe, đang định nổ máy đi thì Thái Đình báo thiếu hàng.
"Nhưng lúc bốc hàng trời vẫn chưa tối, ai lại dám lấy trộm một kiện hàng to đùng ngay dưới tầm mắt mình chứ?" Thái Đình nghe vậy thì lòng dạ rối bời. Nếu kiện hàng mất ở chỗ cô thì trách nhiệm này lớn quá, chín trăm tệ chứ đâu có ít!
Tô Tiêu Tiêu đành rút điện thoại ra báo cảnh sát. Chuyện này ngoài báo cảnh sát ra thì chẳng còn cách nào khác hiệu quả hơn.
Dù đã tối nhưng trong khu cư xá đèn điện sáng trưng, người qua lại vẫn khá đông. Trước cửa các kho hàng đều bật đèn, khách khứa vẫn lục tục vào xem hàng. Cửa hàng đồ trẻ em sát vách cũng đang sáng đèn. Ban ngày mọi người xếp hàng đầy cửa, tối đến mới dần thu dọn vào trong, hàng của mỗi nhà mỗi khác. Loại hàng bọc bao tải như của cô mới chuyển đến thì không thể nào cầm nhầm được, khả năng duy nhất là bị trộm.
Đồn cảnh sát Liễu Hồ nhanh ch.óng cử người đến. Họ hỏi han sự tình, đăng ký thông tin của Tô Tiêu Tiêu và tài xế rồi bảo họ đợi tin. Xe cảnh sát vừa đến đã làm kinh động cả xóm giềng, mọi người hiếu kỳ kéo đến xem rất đông.
Người phụ nữ bán đồ trẻ em sát vách bí mật nói với Tô Tiêu Tiêu: "Chị cũng từng gặp chuyện này rồi, có tra cũng chẳng ra đâu, đành tự nhận xui xẻo thôi em ạ. Chỗ này bọn trộm ghé thăm thường xuyên, phòng không xuể đâu. Em có báo cảnh sát thì cũng chẳng tra được gì đâu, thôi bỏ đi cho rảnh nợ!"
"Chị Lý này, ở đây mình có camera giám sát không chị?" Tô Tiêu Tiêu vừa nghe hàng xóm gọi chị ta là Lý Hà. Lý Hà lắc đầu: "Không có, tụi mình toàn đi thuê nhà, ai lắp cái thứ đó làm gì. Nhưng mà..."
Nói đoạn, chị ta chỉ tay về phía phòng bảo vệ ở cổng cư xá: "Cổng cư xá mình mới lắp một cái camera từ hai tháng trước, mà nó lúc chạy lúc không, chẳng biết giờ còn dùng được không, cũng chẳng biết có quay được đến chỗ mình không nữa."
Tô Tiêu Tiêu bảo Thái Đình ra hỏi phòng bảo vệ. Thái Đình chạy ù đi rồi nhanh ch.óng quay lại: "Có camera em ạ! Họ bảo lúc nãy cảnh sát đã hỏi qua và vừa sang văn phòng quản lý để xem lại băng ghi hình rồi."
Tô Tiêu Tiêu bảo bác Nghiêm đi ăn cơm nghỉ ngơi, cô khóa cửa kho hàng lại rồi cùng Thái Đình đi sang văn phòng quản lý. Dọc đường đi, Thái Đình vô cùng áy náy: "Tiêu Tiêu, chị xin lỗi, tại chị không trông hàng cẩn thận."
"Chuyện này cũng không phải hiếm gặp, sau này chú ý hơn là được." Tô Tiêu Tiêu thầm nghĩ cô nên tìm thêm một người nữa phụ giúp, một mình Thái Đình xoay xở đúng là quá tải.
