Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 334: Bàn Về Tầm Quan Trọng Của Mẹ Chồng

Cập nhật lúc: 15/03/2026 13:02

Vết b.út chì thực ra có thể giặt sạch, chỉ là hơi tốn thời gian.

Trương Diểu Diểu gọi thêm mấy người ở xưởng ra giúp một tay, giặt xong thì đem phơi ngay ngoài sân. Tô Tiêu Tiêu bảo Thái Đình hướng dẫn họ giặt sạch các vết bẩn, còn mình thì vào xưởng sửa lại rập, hủy bỏ việc chấm điểm định vị bằng b.út chì. Cô yêu cầu công nhân phụ trách đính nhãn hiệu cứ trực tiếp đính nhãn vào chính giữa cổ áo là được.

Vì cổ áo bóng chày là dạng cổ thấp, nhãn hiệu không chỉ có tác dụng nhận diện thương hiệu mà còn có thể dùng để móc trực tiếp lên giá treo áo, một công đôi việc.

Bà Vương Tú Hương cực kỳ nhiệt tình, bà lau đi lau lại dây phơi cho thật sạch, còn đặc biệt đi mua kẹp nhỏ về để kẹp những mảnh vải đã giặt lên dây. May mà thời tiết nóng, nắng gắt nên vải khô rất nhanh. Những mảnh vải sau khi giặt xong rõ ràng mềm hơn hẳn lúc trước, sờ vào rất mướt tay.

Bảo là rắc rối nhỏ, vậy mà cũng phải bận rộn cả buổi sáng mới giải quyết xong.

Thấy Tô Tiêu Tiêu cứ đi đi lại lại trong xưởng kiểm tra chất lượng từng công đoạn, bà Vương Tú Hương thầm nhủ trong lòng: Nếu mà có được cô con dâu thế này, cái xưởng may nhà bà chắc chắn sẽ ngày càng lớn mạnh, ngày càng phát đạt cho xem. Huống hồ con bé này vừa xinh đẹp lại vừa phóng khoáng, bà càng nhìn càng ưng ý, hận không thể mang hết đồ ngon trong nhà ra để chiêu đãi.

Xưởng may Diểu Diểu có nhà ăn, công nhân làm việc ở đây đều được bao cơm trưa. Tô Tiêu Tiêu với tư cách là khách hàng cũng ăn cơm cùng họ, cô cảm thấy như vậy rất ổn. Những tài xế giao hàng hay khách hàng khác đến đây vào giờ cơm cũng đều ăn tại nhà ăn cả.

Đến bữa, bà Vương Tú Hương lại chuẩn bị một bàn đầy thức ăn. Ý đồ của bà đã quá rõ ràng. Trương Diểu Diểu thấy Tô Tiêu Tiêu có chút ngượng ngùng bèn cười nói đỡ: "Mẹ tốt thật đấy, biết con về nên nấu riêng cho con ăn ngon thế này."

"Đâu phải nấu cho con, mẹ đặc biệt nấu cho Tiêu Tiêu đấy chứ. Con bé bận rộn cả buổi sáng rồi, chỉ ăn cơm công nhân sao mà được." Bà Vương Tú Hương chẳng thèm che giấu sự yêu mến dành cho Tô Tiêu Tiêu, bà ngồi sát bên cạnh, liên tục gắp thức ăn cho cô: "Cháu đừng nghĩ ngợi gì cả, chỉ là bữa cơm thôi mà, nhà bác không thiếu chút này. Ăn no thì làm việc mới tốt được."

Thái Đình cúi đầu cười trộm. Vận đào hoa của ông chủ nhà mình đúng là vượng không phải lối. Bà mẹ chồng này được đấy, duyệt!

"Bác ơi, cháu thấy ăn cơm công nhân là tốt lắm rồi ạ. Bác cứ thế này lần sau cháu chẳng dám đến nữa đâu." Tô Tiêu Tiêu quyết định sau này sẽ chuyển sang đi vào buổi chiều. Người ta nhiệt tình quá khiến cô thấy áy náy. Đã xác định không thể làm con dâu nhà người ta thì tốt nhất đừng hưởng thụ đãi ngộ dành cho con dâu.

Thực sự là rất khó xử!

"Hầy, cháu đừng nghĩ thế. Bác biết cháu có đối tượng rồi, thì cứ yêu đương bình thường thôi, bác coi cháu như con gái mà thương." Bà Vương Tú Hương là người từng trải, bà thừa hiểu chuyện yêu đương của giới trẻ. Nhất là khi Tô Tiêu Tiêu vẫn còn đi học, mà nghe đâu anh người yêu kia quanh năm suốt tháng đi công tác tận Dương Thành, hợp tan thế nào còn chưa biết chừng!

Chưa kể con trai bà cũng đẹp trai, công việc lại ổn định. Bà phải tạo ấn tượng tốt với Tô Tiêu Tiêu trước, xây dựng hình tượng "mẹ chồng quốc dân" để còn cộng thêm điểm cho con trai mình chứ.

Bà đã hỏi qua Trương Hạ rồi, anh cũng có ấn tượng rất tốt về Tô Tiêu Tiêu. Nghe nói hai đứa còn đi mua xe cùng nhau, chẳng phải đó là một khởi đầu rất tốt sao!

Điều khiến Tô Tiêu Tiêu cạn lời hơn nữa là bà Vương Tú Hương còn cho người rửa sạch xe cho cô, kính xe cũng được lau chùi sáng bóng.

Suốt quãng đường về, Thái Đình cứ phấn khích mãi, khen bà Vương Tú Hương lên tận trời: "Dù chưa thấy mặt con trai bác ấy nhưng em bị bà mẹ chồng này làm cảm động rồi đấy. Tiêu Tiêu, hay là em cân nhắc thử xem?"

"Đừng nói bậy." Tô Tiêu Tiêu biểu cảm bình thản: "Nếu chị thích bà mẹ chồng này thì để em giới thiệu chị cho anh Trương Hạ."

"Người ta thích em chứ có thích chị đâu." Thái Đình trêu chọc: "Xem lợn xem chuồng, xem người xem gia cảnh, chị thấy nhà này rất ổn. 'Bố chồng' tương lai cũng đối xử với em rất tốt, dù không nói nhiều nhưng món nào ngon ông ấy cũng đặt ngay trước mặt em."

Làm con dâu nhà họ Trương đúng là sướng thật đó! Ngưỡng mộ quá đi!

"Bố chồng gì chứ!" Tô Tiêu Tiêu cạn lời: "Chị đừng nói lung tung, chúng ta là khách hàng thôi."

Sau này buổi sáng nhất định không đến nữa. Có việc gì thì chiều mới đến, hoặc để Đinh Lâm Ngọc đi thay vậy!

"Dù sao chị cũng thấy nhà này hợp với em hơn nhà kia." "Nhà kia" mà Thái Đình nói chắc chắn là nhà họ Lục. Mẹ của Lục Cảnh Hựu sao mà so được với bà Vương Tú Hương. Thái độ của bà Vương mới đúng là thái độ của mẹ chồng tương lai thực thụ. Chẳng bù cho bà Lâm Mạn Lệ kia, hở tí là tìm người ta "nói chuyện riêng". Có gì ghê gớm đâu chứ!

Tô Tiêu Tiêu dù không gả cho Lục Cảnh Hựu thì vẫn sống rất tốt. Bà Lâm Mạn Lệ cứ làm như thể Tô Tiêu Tiêu muốn trèo cao vào nhà bà ta không bằng, hứ!

"Thôi đi, đừng nói nữa." Tô Tiêu Tiêu trách khéo: "Sau này có việc gì thì chị đi đi, em không đi nữa đâu."

Chuyện này không thể đ.á.n.h đồng như vậy được. Nói đi cũng phải nói lại, bà Lâm Mạn Lệ đối xử với Nhan Tuyết Vi cũng rất tốt đó thôi. Vì bà ta ưng ý nên mới yêu thích, cũng cùng một đạo lý cả. Nếu Trương Hạ tìm một đối tượng mà bà Vương Tú Hương không thích, chắc gì bà đã nhiệt tình được như thế này.

Cô không đời nào vì sự yêu thích nhất thời của người khác mà lay chuyển suy nghĩ của mình. Mọi sự yêu thích đều đã được âm thầm dán nhãn cả rồi. Nếu Trương Hạ có bạn gái, cô không tin bà Vương vẫn còn đối xử với cô như vậy.

Mục tiêu của cô là làm đơn hàng kiếm tiền, chứ không phải đi tìm đối tượng cho mình. Bất kỳ mối quan hệ nào không mang lại lợi ích thì đều không bền vững.

"Thế không được, chị không biết lái xe." Thái Đình hừ hừ: "Em bảo chị Đinh Lâm Ngọc đi đi."

Đôi khi, Thái Đình cảm thấy Tô Tiêu Tiêu chẳng giống một cô gái trẻ chút nào. Gặp phải người khác chắc sẽ đỏ mặt, bối rối không biết làm sao. Nhưng Tô Tiêu Tiêu ngoài một chút khó xử ra thì không để lộ bất kỳ biểu cảm nào, điềm tĩnh đến mức khiến người ta nể sợ, khó lòng tiếp cận. Giải thích duy nhất là vì Tô Tiêu Tiêu chỉ thích Lục Cảnh Hựu.

Nghĩ đến đây, Thái Đình thở dài trong lòng. Nếu đúng là vậy, sau này Tô Tiêu Tiêu làm sao mà sống chung với bà mẹ chồng như Lâm Mạn Lệ được đây... nghĩ thôi đã thấy sầu giùm.

"Đúng rồi, khi nào chị thi thực hành?" Tô Tiêu Tiêu sực nhớ ra chuyện Thái Đình vẫn đang học lái xe. Thái Đình vội thu lại dòng suy nghĩ, hai tay buông xuôi: "Chẳng phải chị đi Mặc Thành suốt nên đã học được tí nào đâu?"

"Ngày mai chị đi học ngay đi, tranh thủ mấy ngày tới thi cho đậu thực hành." Tô Tiêu Tiêu dứt khoát chở thẳng Thái Đình đến trường lái, rồi mới lái xe về Ngũ Đạo Khẩu.

Trong tiệm không có việc gì, Đinh Lâm Ngọc đang ngồi ôn bộ đề lý thuyết. Cửa hàng của lão Ký đã đóng cửa, Tô Tiêu Tiêu ghé sang tiệm của Dương Xuân Hoa hỏi thăm tình hình.

Dương Xuân Hoa bí mật kéo cô ngồi xuống, kể lại một cách sống động: "Chuyện xảy ra tối hôm kia, lão Ký vừa dọn hàng về đến đoạn rẽ đèn xanh đèn đỏ phía trước thì đột nhiên có một nhóm người lao ra đ.ấ.m đá túi bụi, mãi đến khi bảo vệ của chúng ta báo công an thì bọn chúng mới chạy."

"Có bắt được người không chị?"

"Bắt được rồi." Dương Xuân Hoa hạ thấp giọng: "Là một lũ du côn, nghe đâu nhận của người ta hai nghìn tệ để đ.á.n.h lão Ký, giờ đang bị nhốt trong đồn cả rồi."

"Chúng nhận tiền của ai?" Tô Tiêu Tiêu hỏi tiếp.

"Chị không biết, lũ du côn đó bảo chỉ biết nhận tiền thôi chứ không hỏi ông chủ đứng sau là ai." Dương Xuân Hoa hất hàm về phía cửa lớn, đầy ẩn ý nói: "Ngoài bọn họ ra thì còn ai vào đây nữa?"

Tô Tiêu Tiêu im lặng không nói gì thêm. Lục Cảnh Hựu lại hợp tác với hạng người như vậy sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.